|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
ty của dượng, giúp nó phát triển thêm. A nó biết đc tin cũng khá muộn vì dì dượng giấu giếm, khi a trở về thì ba mẹ đã mất, chỉ còn mỗi mìh nó. A định hoãn việc học, ở lại chăm sóc nó nhưg dì dượng ko cho, ép a phải sang Mỹ du học, học xong rùi thì mún làm j` thì làm. Họ ép wa, a đành ra đi, nó cũng ko nỡ chặn bước con đường giúp a thành công. Và rùi sau bao nhiu năm chờ đợi, a đã về.
Còn điều làm nó pùn là do hắn, nó mún a gặp hắn. Thế thui. Nhưg gọi mãi mà hắn vẫn ko bắt máy. Nó đến nhà tìm thì hắn ko có ở đó. Nó thật sự chẳng biết phải tìm hắn ở nơi nào. Thế là cả ngày hum đó, nó tận hưởng niềm vui ko trọn vẹn. A nó du học về, đã làm ở công ty đc 1 tháng, tiền lương của a rất cao. Chỉ mới 1 tháng mà a đã có thể mua 1 căn nhà đẹp cùng với sự giúp đỡ của dượng. A mún nó tới ở với a. Nó cũng rất mừng vì sự nghiệp của a rất thành công. Nhưg nó đag phân vân, ko biết có nên đi hay ko, vì nếu đi, nó sẽ phải chuyển trường. Phải xa hắn……..
Nhưg nó nghĩ lại, chẳng phải đây là cơ hội tốt để nó từ bỏ hắn sao. Vấn đề chỉ là nó có kìm nén đc cảm xúc hay ko ? Nếu nó yếu đuối, thì chỉ cần xe chạy đc 1 quãng là nó sẽ nhảy xuống, chạy về lại phía hắn. Nhưng nếu nó đủ mạnh mẽ để đi hết chuyến xe, thì có phải nó sẽ xa hắn mãi mãi. Ko, ko. Chỉ cần nó mún, nó có thể trở lại đây bất cứ lúc nào. Mà nó làm như thế thì mất công wá. Nó với hắn cứ thư từ, đt, email, rùi lâu lâu lại gặp 1 lần, thế thì nó wên hắn sao đc. Chỉ còn 1 cách, nó chỉ cần ra đi, ko cho hắn biết địa điểm, thời jan, ra đi lặng lẽ, thì hắn sẽ ko tìm đc nó. Và thế là vào 1 buổi sáng, nó thức dậy, ở nhà a nó, nó chợt nhận ra hắn ko còn ở trong tim nó nữa. Nó sẽ vui vẻ đón nhận ko khí tự do, nó sẽ vui vẻ sống cuộc sống nó đáng đc hưởng. Hàn Băng Băng này vẫn sống tốt khi ko có Vương Gia Kiệt hắn. Tuyệt lắm. Nó nhất định sẽ làm theo kế hoạch này. Sau khi biến mất, để chắc ăn, nó sẽ đi du học ở nước ngoài, và hắn sẽ mãi mãi ko tìm đc nó. Rùi hắn sẽ wên nó, 1 đứa con gái có lúc đã iu hắn tha thiết. 1 tình cảm mà có lẽ, cả đời hắn cũng ko nhận ra. Hắn sẽ gặp đc ng` con gái định mệnh của đời hắn, ng` khiến tên con trai đào hoa như hắn iu thương, che chở cho cô ấy suốt cuộc đời này. Cô ấy và hắn sẽ sống giàu sang, có những đứa con xinh xắn, trong 1 mái nhà ấm áp, hạnh phúc. Để rùi 1 lúc vô tình nào đó, hắn sẽ nhớ lại đứa con gái xuất hiện đột ngột và làm pạn với hắn, để rùi ra đi cũng đột ngột như thế. Nó tự hỏi: nó đi rùi, hắn có pùn ko ?
Còn nó nữa, xa hắn, nó có khóc ko ? Có chắc nó sẽ wên đc hắn ? Hay là nó sẽ đau khổ, sẽ nhận ra đây là quyết định sai lầm. Mà thui, nó phải đi, nó đau thì sao chứ, nó đâu wan tâm, nó chỉ cần hắn hạnh phúc thui. Với lại, nó ko tưởng tượng đc khi hắn cười toe toét đến đưa cho nó tấm thiệp màu đỏ, có tên hắn và 1 cô gái khác, nó sẽ làm j`? Ng` ta nói :” Hạnh phúc là khi thấy ng` mìh iu đc hạnh phúc.” Nó ko rộng lượng như thế, lúc đó, có thể, trong đám cưới, nó sẽ giết cô dâu mất. Vì thế, để cái ích kỉ trong nó ko có dịp bùng phát, nó sẽ đi. Đi tới 1 nơi có ng` iu nó, nhưng ko biết, đó có fải ng` nó iu ko ?
Thấy nó ngồi suy nghĩ mãi, 1 chút động đậy cũng ko có. A nó huơ huơ tay trước mặt nó, lo lắng hỏi:
-Băng Băng, e sao thế ?
-Ơ, dạ, a nói j`
-Ừkm, a thấy e ngồi bất động nên hỏi thế thui. Chuyện hum wa e nghĩ đến đâu rùi ?
-Chuyện chuyển đến nhà a ở đấy ạk ?
-Ừk. E quyết định thế nào ?
-E sẽ đến ở với a
-Thật àk ? Tốt wa rùi. Vậy là a yên tâm rùi. Để e ở 1 mìh a thấy ko ổn.
-Vâng, theo ý a thui
-Thế bao jờ đi
-Ý a thế nào
-A định 3 ngày nữa sẽ đi
-Sao phải vội thế a? 1 tuần nữa đi
-Sao lâu thế, hay là……e ở lại vì 1 ng` nào đó
-E đã bảo với a e ko có pạn trai mà
-E đã ko mún nói thì thui.
Nó im lặng, ko nói. Lại ngồi lặng lẽ. A nó nhìn nó pùn pùn. Chợt, a đứng dậy, khoác áo vào, đi ra ngoài. Nó nhìn theo, ko lấy j` làm ngạc nhiên, vì a từ nhỏ đã làm những chuyện khó ai ngờ đc. Nó gục đầu xuống bàn, chờ đợi. Nó chờ điều j` chính nó cũng ko biết. Nhưng nó cứ chờ. 1 lúc sau, tiếng gõ cửa vang lên, nó nói = giọng chán nản:
-A vào đi, nhà a mà a gõ cửa làm j` Nhưng nó nghe tiếng con gái:
-Mày nói cái quái j` thế, tao đây mà. Nó ngước lên, Tiểu Phương! Nó cười nhẹ nhàng, nói:
-Sang chơi àk
-Ừk. Sao trông mày pùn thế
Chương 10
Ads -Tao lúc nào chẳng vậy
-Ko phải, mày đang pùn
-Thật sao, nhìn mặt tao tệ lắm sao ?
-Ừk. Trông ghê lắm
-Tinh thật, tao đang pùn
-Sao thế
-Ko mún kể, đợi tí đi, sẽ có ng` kể cho mày nghe.
-Ừm, tiện thể, nhà mày có j` ăn ko ? Tao đói wá. Thế mà túi tao lại sạch tiền rùi
-Thì ra là sang ăn chực
-Này này, xúc phạm wá, pạn pè thì rộng lượng với nhau chút có sao đâu. Nha, tao đi dọn tủ lạnh giúp mày nha
-Mún làm j` thì làm
-Yeah! Băng Băng, iu mày nhắm. I luv BB, i luv BB.
Hò hét ầm ĩ 1 hồi, nhỏ tung tăng đi về phía tủ lạnh. Sau đó ngồi ăn ngon lành. Nó nhìn nhỏ, thầm ngưỡng mộ. Sao lúc nào nhỏ cũng vô tư và hồn nhiên thế. Nghĩ thế chứ nó chẳng mong đc như nhỏ, wá ngây thơ và dễ đoán. Sống trong xã hội này, nó cần trơ trẽn hơn thế. Và…hắn thì thix những đứa con gái ngây thơ, hiền lành, yếu đuối nhưng ko dễ khóc, để hắn có thể dang tay bảo vệ, che chở, và cũng cần đc an ủi. Hắn thix ng` con gái khác hẳn nó, dù nó biết thế, nhưng nó ko thể nào thay đổi phương châm sống:” Nhân nhượng là tự sát, độc ác là huy hoàng.” Trừ nó, Tiểu Phương, hắn, a nó ra, nó nhất định sẽ dẹp bỏ bất cứ chướng ngại nào gây ra rắc rối và phiền toái cho nó. Nhưng nó cũng ko hẳn là vô tâm tới mức giết ng` hay là làm tan nát gia đình ng` ta. Nó chỉ đơn giản là dẹp bỏ chướng ngại vật, thế thui. Cửa lại mở, a nó về. A cầm theo 2 thứ: 1 cái hộp và 2 cái túi đựng thứ j` đó… A mỉm cười dịu dàng với nó, đưa cái hộp cho nó. Nó mở ra, bên trong có 1 sợi dây chuyền hình con gấu rất dễ thương, nó cười tươi với a, đeo vào cổ. Nói:
-Cảm ơn a
-A còn 1 thứ cho e này
A đưa cho nó 1 cái túi, trong đó là rất nhìu kem. Nó ngạc nhiên, a còn nhớ sở thix của nó ư. Nó vui wá. A thật là tốt. Nó và a ngồi ăn ngon lành, ko để ý tới con nhox còn lại gần như là đang dọn sạch sẽ tủ đồ ăn……
Đang ăn kem vui vẻ, a nó nghe tiếng j` rất kì lạ. Jống như có con j` đang ăn ngấu nghiến. A nhìn về phía tủ lạnh và tá hỏa khi thấy 1 đứa con gái đang bỏ liên tục thức ăn vào miệng. A trợn tròn mắt nhìn thức ăn vơi dần, vơi dần. Khi thức ăn sắp cạn, a vội vã chạy về phía đó, hét:
-Con nhỏ này, làm j` thế, thức ăn của ng` ta trong 1 tuần đó. Cô là ai mà vào đây làm loạn vậy hả? Có tin tui báo cảnh sát hem?
Nhỏ Tiểu Phương vẫn bình tĩnh ngước lên với cái miệng đầy thức ăn, nói ko ra tiếng:
-Ăng Ăng o ui ăn à. A à ai, ó ư ách ì ói iện ới ui. Iến i, ách a iu ảnh sát ó.( Băng Băng cho tui ăn mà. A là ai, có tư cách j` nói chiện jới tui. Biến đi, thách a kiu cảnh sát đó)
Dĩ nhiên là a nó ko hỉu j` hết. Nhưng vẫn way lại phía Băng Băng, nói:
-E! Kiu cảnh sát
-Ko
– Tại sao?
-Pạn e
-Oh. Nhưg con….con pé đó ăn hết thức ăn của a rùi, a ko chịu đâu . Đó toàn là những món a thix, toàn là đồ mắc tiền đó. Oaoaoaoaoa .
Con nhỏ Tiểu Phương lúc này đã dọn xong cái tủ, đứng dậy, chùi mép, nhìn ông a của nó = ánh mắt khinh thường, buông 1 câu:
-Jà mà cứ thix cưa sừng làm nghé.
-Cái j`, cô nói cái j`. Wá đáng. Băng Băng iu dấu àk. E thấy ai đúng ai sai, rõ ràng là cô ta sai mà đúng ko. E nói đi, ai đúng?
-…………………………….Phương
– e nỡ nào đối xử với a như thế
-A rõ ràng là jà mà cứ thix cưa sừng làm nghé rùi còn j`.
Nhỏ cười đắc ý . Rùi way sang nó hỏi:
-Ai đây
-A tao
-Ừm, a mày đấy. Sao 2 a e ko jống như j` hết vậy. Lạ ghê. A mày j` mà trẻ con, thiếu suy nghĩ, trâu jà ham gặm cỏ non, blah….blah…blah(toàn chê thui)
Nó nghe xong, nhìn về phía a nó, thấy a nó đang ngồi tự kỉ . Nó phì cười, ngày thường a ng` lớn lắm mà, hum nay thành ra thế chỉ là làm cho nó vui thui. Nó lại gần, đặt tay lên vai a, nói nhẹ nhàng:
-A trai iu quí àk, đừng jận nữa mà. E iu a nhất đếy.
-A ko jận e, a jận con pé đóa( chỉ tay về phía Tiểu Phương). A mún nó xin lỗi a
-Thui đi a, đóng kịch hoài ko mệt àk
-Ừk, mệt rùi. A đi ngủ đây. Pai e
Nó nhìn theo a trai đi vào phòng, cười hạnh phúc. Tiểu Phương hỏi:
-Sao lúc nãy mày nói sẽ có ng` jải thix cho tao tại sao mày pùn mà. Jờ ông a đó ko nói, mày phải nói đi chứ.
-Nhớ dai wá. Thật ra……………………………….tao sắp phải chuyển nhà, a tao có 1 ngôi nhà to, đẹp nhưng ở rất xa, a mún tao chuyển đến đó sống cùng. Tao ở 1 mìh a ko an tâm
-Pùn thật, thế mày ở lại đây đi, tao sẽ bảo vệ mày.
-Tao thì sợ a tao pùn. Nên tao đi theo a ấy. Thế thui.
-Có thật là chỉ thế thôi ko
Nó ngạc nhiên nhìn nhỏ, sao nhỏ lại hỏi vậy. Trông nhỏ có vẻ rất nghiêm túc, ánh mắt thì rất ng` lớn. Nó thật ko mún nói dối nhỏ chút nào, nhưng tình huống bắt buộc phải thế. Nó nói:
-Còn lí do nào khác nữa sao?
Nhỏ thở dài:
-Thế thì đi đi. Mà bao jờ mày đi
-1 tuần sau
-Ừm, thui tao về nhé. Tao có chuyện rất wan trọng cần làm. Pie pie.
-Pie
Nhỏ đi rùi, nó ngồi đó 1 lúc nữa. Cảm thấy wá chán, nó khoác áo vào, ghi 1 tờ giấy nhắn cho a nó biết. Xong, đi ra ngoài. Nó cầm theo ít tiền. Định bụng sẽ mua lại số đồ ăn đã nằm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




