|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
lắm à? Nhìn cháu dạo này gầy đi nhiều.”
Không hiểu sao Lệ Dương lại thấy khóe mắt cay cay. Công việc cô đang làm quả thật rất vất vả, từ ngày vào Passion, Lệ Dương chưa ngày nào được ngủ quá bốn tiếng. Nhiều hôm đang say giấc trong chăn ấm, có điện thoại cấp cứu lại phải vội vội vàng vàng bò dậy mặc quần áo chạy tới bệnh viện. Làm bác sỹ vất vả như thế nào, có lẽ chỉ những người trong nghề mới hiểu.
“Dạ. Cũng bình thường thôi ạ.” Lệ Dương mím môi cười khẽ.
“Làm gì thì làm cũng nhớ chú ý giữ gìn sức khoẻ.” Giọng bà Châu vẫn đầy ân cần.
Lệ Dương chỉ biết “Vâng” một tiếng rồi lại cúi xuống ăn, khoé mắt đỏ hoe.
“Cháu dâu này. Từ nay rãnh rỗi thì cứ qua đây ăn cơm.” Bà ngoại nhìn Lệ Dương chăm chú ăn, lại tưởng cô rất thích mấy món hôm nay.
“Phải đó chị Dương. Qua chơi cùng em nữa.” Xuân Vy cũng lên tiếng phụ hoạ.
“…”
“Cháu sao vậy?” Thấy Lệ Dương một lúc không trả lời, chỉ cúi đầu gật gật, bà Châu nhẹ nhàng hỏi.
Lệ Dương lúc này mới ngẩng đầu lên, một giọt nước mắt tự nhiên trào ra lăn xuống gò má, nhanh đến nỗi cô không ngăn lại kịp, chỉ có thể đưa tay lên quệt đi. Cô nhìn sang bà Châu, ánh mắt bà vẫn đầy âu yếm.
“Mọi người tốt với cháu như vậy, cháu thấy cảm động.” Lệ Dương mãi mới mấp máy được một câu.
Bà ngoại cười xoà:
“Con bé này, cháu cũng như người trong nhà mà.”
Lệ Dương thầm nghĩ, giá như cô cũng có thể có được một gia đình như vậy.
“Phải rồi. Cháu sống cùng ba mẹ à?” Bà Châu lại đặt bát xuống, nheo mắt nhìn Lệ Dương.
“Không ạ. Cháu sống cùng một người bạn.” Lệ Dương nuốt xuống miếng thức ăn đang nhai dở rồi mới trả lời bà Châu.
“Ba mẹ cháu làm nghề gì?” Bà Châu vẫn ân cần hỏi han. Bà không hề biết về hoàn cảnh của Lệ Dương, chính vì thế cũng không biết mình đã vừa chạm vào nỗi đau sâu kín nhất trong lòng cô. Đây là câu hỏi mà Lệ Dương không muốn trả lời nhất, nhưng cô biết bà Châu không hề có ác ý, ngược lại cô thấy trong lời nói của bà chứa đựng một sự quan tâm ân cần, dịu dàng chỉ có thể xuất phát từ trái tim người mẹ.
“Mẹ cháu mất từ khi cháu mới ra đời. Còn ba cháu…” Lệ Dương ngập ngừng, “khi cháu sinh ra, ba không có ở bên cạnh.”
Trẻ con không bố chỉ có ba lý do, Lệ Dương không biết mình có được xếp vào trường hợp “ba mẹ ly thân” không nữa.
Không ai nói gì, Lệ Dương có cảm giác những ánh mắt đang nhìn cô đầy thông cảm.
“Vậy cháu sống với ai?” Bà Châu lại nhẹ nhàng hỏi tiếp.
“Cháu sống cùng ba mẹ nuôi, là bạn thân của mẹ cháu. Họ đối xử với cháu rất tốt.”
Bà Châu và bà ngoại khẽ gật đầu. Đúng vậy, ba mẹ nuôi đối xử với cô như con ruột, đôi khi còn bênh vực cô hơn cả Hồng Liên. Nhưng ba mẹ nuôi vẫn là ba mẹ nuôi, Lệ Dương vẫn không khỏi cảm thấy chạnh lòng, nhất là khi nghe bạn bè hỏi: “Lệ Dương này, sao ba cậu họ Trần mà cậu lại họ Đỗ” – “Vì… ba chỉ là ba nuôi tớ” – “Ủa? Thế ba ruột cậu đâu?”,… Những lúc như vậy, Lệ Dương thật không biết trả lời thế nào. Cô cũng rất muốn hỏi, vì sao ba ruột không đi tìm cô, lẽ nào ông ấy không hề biết đến sự tồn tại của đứa con gái này?
Khi ăn xong, bà Châu cố tình đứng trong bếp gọt hoa quả, còn Lệ Dương lúc này đang phụ chị Bích rửa bát, bà vừa gọt vừa nói chuyện với cô:
“Lệ Dương à, cô rất biết ơn cháu.”
Câu này bà Châu đã nói với cô cả trăm lần rồi, nhưng cứ mỗi lần gặp thì đều nhắc lại.
“Dạ. Cô đừng nói vậy ạ. Cháu có làm gì đâu.” Lệ Dương mỉm cười trả lời rất đúng kiểu con ngoan trò giỏi. Nếu thực sự cảm ơn, có lẽ nên cảm ơn ba mẹ ruột của cô, đã cho cô một hình hài giống hệt Ngọc Linh mới có thể khiến Hoàng Quân đồng ý phẫu thuật.
“Gần đây, tâm trạng Hoàng Quân tốt lên rất nhiều, có lẽ nó đã dần dần ổn định lại.” Đôi mắt bà Châu hấp háy không giấu được niềm vui, tâm trạng Hoàng Quân tốt một, tâm trạng một người làm mẹ như bà có lẽ phải tốt lên gấp mười.
Lệ Dương xếp chồng bát mới rửa xong lên kệ tủ, nhìn bà Châu nhoẻn miệng cười:
“Vậy thì tốt quá ạ!”
“Lệ Dương, cháu thấy Hoàng Quân thế nào?” Bà Châu đột nhiên hỏi câu này khiến Lệ Dương bối rối. Tâm lý học là môn bắt buộc khi nhập trường, cô đương nhiên hiểu rõ ý tứ trong câu hỏi vừa rồi của bà.
“Cháu thấy anh ấy… đơn giản, dễ gần, cũng rất tốt bụng.” Lệ Dương suy nghĩ một lúc, nhận thấy dù sao cũng không thể nói xấu Hoàng Quân trước mặt mẹ anh ta nên kiếm đại mấy câu khen cho có.
Nhưng những gì cô nói cũng chưa hẳn đã linh tinh, con người Hoàng Quân quả thật đơn giản, nghĩ gì nói nấy, không quanh co, vòng vèo như nhiều người khác. Gượng gạo một chút, cũng có thể thấy anh ta tương đối dễ gần, không tỏ vẻ lạnh lùng xa cách, cũng không trăng hoa như mấy vị công tử nhà giàu. Còn về phần tốt bụng, Lệ Dương chưa dám khẳng định, nhưng trước nay cũng chưa thấy anh ta hại người bao giờ.
Vì thế, nhìn chung nếu để Lệ Dương chấm, Hoàng Quân được khoảng bảy điểm.
“Thực ra trước đây nó rất gần gũi, sau vết thương tình cảm mới trở nên khép mình như vậy. Cô thấy mỗi lần gặp cháu, tâm trạng nó có vẻ rất vui.”
Bà Châu nhất định có tuổi mắt kém rồi, Lệ Dương hoàn toàn không thấy vậy.
Đương trong lúc Lệ Dương không biết phải nói gì thì một giọng tươi hơn hớn từ ngoài phòng khách vọng vào cứu cánh cho cô.
“Cháu dâu! Có biết chơi bài không? Ra đây đi.”
Khi Lệ Dương rửa sạch lau khô tay bước ra ngoài đã thấy bà ngoại và Xuân Vy ngồi chụm đầu với nhau, trên bàn đã chia sẵn bốn phần bài đều nhau. Lệ Dương thầm than, gia đình này quả thật nhiều tệ nạn quá!
“Cháu dâu, mau qua đây ngồi đi.” Bà ngoại nhìn thấy Lệ Dương liền vẫy vẫy tay với cô.
Lệ Dương không phải không biết chơi bài, chỉ là trước nay chơi cùng Hồng Liên cô chưa bao giờ giành phần thắng. Không biết vì Hồng Liên là cao thủ, hay là… Haiz, cô thật không muốn nghĩ tiếp nữa.
“Cháu chơi kém lắm ạ!”
“Không sao. Chơi không mất tiền, nếu cháu thua từ nay mỗi ngày đều phải tới đây ăn cơm. Nếu ta thua, bà ngoại này mỗi ngày đều phải vào bếp nấu cơm cho cháu.”
Thưởng phạt kiểu gì vậy? Dù thế nào Lệ Dương vẫn lãi.
Nhưng từ câu nói đấy, cô cảm nhận được tấm chân tình của bà ngoại, lại thấy nghèn nghẹn trong cổ họng.
Kết quả tương đối khả quan, Lệ Dương thắng được hai ván. Chơi trò đỏ đen này thắng thua rất khó nói, xem ra cô không phải là đặc biệt gà mờ.
Hoàng Quân ngồi ở một đầu sofa chăm chú xem tivi, không tham gia, cũng không cổ vũ, hoàn toàn xa cách chốn thị phi. Nhưng thi thoảng vẫn đưa mắt sang nhìn lướt qua Lệ Dương, trong đáy mắt ẩn chứa nét âm u sâu thẳm.
Con người của anh ta, thực sự đơn giản đến mức… phức tạp.
Ăn uống no nê, chơi bời đập phá đến tận hơn mười giờ đêm bà ngoại mới chịu buông tha cho Lệ Dương. Nhưng bà nhất quyết không để cô đi taxi, một mực bắt Hoàng Quân lái xe đưa cô về.
Trên đường đi, thấy Lệ Dương cứ nhìn ra bên ngoài cửa xe, ánh mắt đăm chiêu, Hoàng Quân mới lên tiếng hỏi:
“Cô thấy không quen à? Mọi người trong nhà tôi ấy?”
Câu nói của anh đánh thức Lệ Dương đang ngẩn ngơ suy nghĩ, cô giật mình, chỉnh lại tư thế ngồi.
“Không. Mọi người trong nhà anh ai cũng đều rất tốt.”
“Vậy sao trông cô có vẻ buồn vậy?”
“Tôi không buồn, chỉ là thấy có chút chạnh lòng.” Lệ Dương cố nặn ra một nụ cười gượng.
“Nghe nói cô đang tìm ba, đã có tin tức gì chưa?”
Lúc nãy trong suốt bữa cơm Hoàng Quân chỉ im lặng, Lệ Dương vốn nghĩ anh ta chăm chú ăn, không ngờ vẫn để tâm tới cuộc trò chuyện của cô với bà và mẹ anh.
“Ừm… Vẫn chưa, tôi đang tra cứu hồ sơ bệnh án của Passion, hy vọng sớm tìm được.”
“Có cần tôi giúp cô không?”
Lệ Dương nhìn Hoàng Quân bằng ánh mắt ngặc nhiên. Hoàng Quân giúp cô? Anh ta lấy danh nghĩa gì để vào phòng hồ sơ bệnh án tra cứu cùng cô? Bác sỹ không, cảnh sát càng không.
“Tôi có thể nhờ ông cậu.” Hoàng Quân nhìn thấy sự nghi ngờ trong mắt Lệ Dương liền giải thích.
Lệ Dương khẽ “à” lên một tiếng. Cô quên mất, người này có quan hệ rất tốt với Phó viện trưởng của Passion.
“Gia đình anh quan hệ rất tốt với chú Phùng sao?” Dù là cậu cháu, nhưng qua mấy đời như vậy cũng đã không còn gần gũi nữa, viện phó Phùng sao phải nhọc tâm vì Hoàng Quân như vậy?
“Cũng không hẳn, nhưng ông ấy có vẻ rất quý tôi.”
“Tại sao?”
“Vì ông ấy thích mẹ tôi.”
“Hả?” Đây là tin chấn động nhất Lệ Dương nghe được trong tối nay. “Không phải họ là cậu cháu sao?”
“Thực ra ông ấy là cậu ruột của ba tôi, mẹ tôi chỉ là cháu dâu. Nhưng nghe mẹ tôi nói, trước khi gặp ba tôi bà từng rất yêu một người, chỉ là họ không may mắn đến được với nhau. Tôi nghĩ… có lẽ người đó là viện phó Phùng.”
Thì ra là vậy, Lệ Dương tự hỏi giữa viện phó Phùng và bà Châu liệu có rào cản gì mà lại không thể đến với nhau. Chuyện tình cảm quả thật rất khó nói.
“Họ nhìn cũng rất đẹp đôi.” Lệ Dương không hiểu sao lại thốt ra câu đó.
“Ừm… Cả hai đều đã có gia đình riêng, chuyện tình cảm của quá khứ chắc đều giữ trong lòng, không ai muốn nhắc tới nữa.”
Họ không hẳn là không muốn nhắc tới, chỉ là không muốn ích kỷ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




