watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:07 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8763 Lượt

đến tận bây giờ, không một ai nhìn thấy ông cặp kè với bất kỳ người phụ nữ nào khác. Khi tham gia các sự kiện, các vị lãnh đạo khác hoặc mang theo phu nhân của mình, hoặc khoác tay một cô thư ký xinh đẹp, duy có chủ tịch Trọng là luôn xuất hiện một mình. Nhân viên trong công ty đều nói chủ tịch vẫn đang đợi vợ mình quay lại, bằng chứng là chiếc nhẫn cưới lúc nào cũng được ông đeo trên ngón áp út bàn tay trái, không hề có ý định gỡ xuống.

Hoàng Quân quay trở lại Star, đương nhiên cũng có rất nhiều kẻ thấy vậy mà ngứa mắt. Mà người không vui nhất có lẽ chính là Đỗ Xuân Thành, cháu ruột của chủ tịch. Con người này, nếu phải đưa ra nhận xét thì có thể nói là một kẻ thiếu tài năng, thừa thủ đoạn. Chỉ cần là những thứ hắn muốn, dù có phải giẫm lên đầu người khác cũng nhất định phải lấy cho bằng được.

Đỗ Xuân Thành vào công ty, ngoi lên được chức Trưởng phòng nhân sự chẳng qua cũng là nhờ vào thân phận con trai Giám đốc điều hành. Nhưng hắn không bao giờ nhận thấy điều đó, luôn luôn tỏ ra hách dịch và khinh thường người khác. Thường xuyên đi muộn về sớm, mọi công việc từ lớn tới bé đều để trợ lý lo liệu. Thường ngày trong giờ làm việc, rất ít người nhìn thấy Đỗ Xuân Thành ngồi trong văn phòng, nhưng lại có thể dễ dàng bắt gặp anh ta đang tán tỉnh mấy cô người mẫu ở phòng chụp hình. Ông Trọng đã nhiều lần lên tiếng nhắc nhở, nhưng em trai ông, cũng là bố của Đỗ Xuân Thành luôn tìm cách bao biện cho con mình. Chính vì thế hắn ngày càng không xem mọi người trong công ty ra gì, ngang tàng phá phách, còn nghe theo lời dụ dỗ của người khác sử dụng nguồn tài chính của Star mở một quỹ đen lấy tên là San – Apple.

Đỗ Xuân Thành tỏ vẻ ganh ghét với Hoàng Quân ra mặt. Anh ta không hiểu Hoàng Quân rốt cuộc có điểm gì xuất sắc mà lại được ông Trọng trọng dụng như vậy. Mấy nhân viên nữ trong công ty, thấy Hoàng Quân là sáp lại chào hỏi, mắt lả lướt đưa tình, trong khi thấy hắn ta thì cố tình lờ đi, coi như không khí. Không chỉ thế, Hoàng Quân còn nhận được sự ủng hộ từ rất nhiều cổ đông lớn trong công ty, điều này trực tiếp đe dọa đến tiền đồ của bố con hắn ở nơi đây. Đỗ Xuân Thành vì thế mà xem Hoàng Quân như cái gai trong mắt, muốn nhổ đi càng sớm càng tốt.

Hoàng Quân ngược lại không bao giờ để tâm đến những chuyện này. Thiết kế trang sức là niềm đam mê từ bé của anh, anh vào Star không chỉ để giúp đỡ ông Trọng phát triển công ty theo tâm nguyện của ông mà còn là để thỏa mãn niềm đam mê của mình. Anh không mặn mà với cái chức Chủ tịch Hội đồng quản trị kia, chính vì vậy không phải tối ngày tìm cách hạ bệ cha con Đỗ Xuân Thành hay lôi kéo các cổ đông trong công ty đứng về phía mình. Ông Trọng vì thế mà ngày càng tin tưởng anh hơn, yêu quý anh hơn.

Còn Lệ Dương, đến tuần thứ hai làm việc ở Passion, cô cũng bắt đầu quen dần với một vài người bạn. Nhưng người hay nói chuyện với cô nhất là Jack Nicholson, một bác sỹ đến từ Mỹ kém Lệ Dương hai tuổi, cậu ta mang nét đẹp khá đặc trưng của đàn ông phương Tây: da trắng, tóc nâu, dáng người cao gầy, đôi mắt xanh ẩn sau cặp kính cận.

Jack tuy còn trẻ nhưng làm việc khá cẩn trọng và cũng rất chuyên nghiệp. Cậu rất hay giúp đỡ Lệ Dương mỗi khi cô gặp lúng túng trong thao tác sử dụng thiết bị y học để chẩn đoán tình trạng sức khoẻ của bệnh nhân. Mới đến Việt Nam có hai năm nên khả năng nói Tiếng Việt của cậu ta chưa lưu loát, tuy nhiên lại tỏ ra rất hứng thú với thứ ngôn ngữ lắt léo này. Bằng chứng là mỗi khi nói chuyện với Lệ Dương, cậu ta thường có khuynh hướng sử dụng Tiếng Việt bập bõm, câu trước câu sau nối lại đôi khi không liền mạch thay vì giao tiếp bằng Tiếng Anh thông dụng như nhiều y, bác sỹ khác.

Lệ Dương cũng rất hay chỉnh cho cậu ta những lỗi sai trong quá trình phát âm, vì thế mà quan hệ của hai người ngày càng trở nên thân thiết.

Jack cũng là người đầu tiên Lệ Dương chia sẻ về mong muốn tìm thông tin của ba mình từ hồ sơ lưu trữ của Passion. Nhiều năm làm việc tại đây, Jack đương nhiên quen biết nhiều người hơn Lệ Dương, cậu ta giúp cô hỏi mượn chìa khoá của người quản lý kho bệnh án.

Chỉ là khi mở được căn phòng đó rồi, ánh mắt Lệ Dương lại tràn đầy thất vọng. Một không gian rộng gần hai trăm mét vuông chứa hơn trăm cái tủ, trên đó bầy kín hồ sơ.

Mẹ Tâm chỉ cho cô biết, khoảng đầu năm 1985 khi bà gọi điện cho mẹ đẻ Lệ Dương hỏi về chuyện đi họp lớp, mẹ cô nói rằng chồng mình bị ngã cầu thang đang phải điều trị ở Passion, bà không thể đi được.

Bệnh viện mỗi ngày đều có bao nhiêu là bệnh nhân như vậy, với đống hồ sơ này Lệ Dương thật không biết mình phải tìm đến bao giờ.

Dường như đọc được sự lo lắng từ trong đôi mắt Lệ Dương, Jack đứng bên cạnh đặt nhẹ tay lên vai cô, nói với một giọng lơ lớ bằng Tiếng Việt:

“Chị yên tâm đi, tôi sẽ giúp chị tra hồ sơ.”

Lệ Dương khẽ gật đầu. Với đống hồ sơ này, dù có huy động hết bác sỹ trong khoa tới tìm giúp cô cũng phải mất ít nhất hai tháng.

Nhưng dù sao thêm một người, hiệu suất công việc cũng tăng gấp đôi. Cô ít nhất không phải đỏ mắt tìm một mình.

oOo

Lệ Dương sải những bước chân ngắn dọc khuôn viên của Passion, bầu trời trên cao rộng lớn không lấp được nỗi cô đơn trong lòng cô. Cô vừa đi vừa nghĩ nát óc xem có cách nào khả quan hơn để nhanh chóng tìm được hồ sơ cá nhân của ba mình không.

Cứ bước như vậy, đột nhiên có một hình dáng quen thuộc đập vào mắt cô.

Trịnh Sỹ Phong – mối tình thầm kín thời đại học của Lệ Dương đang ngồi một mình trên chiếc ghế đá chỉ cách cô mười mấy bước chân. Lệ Dương biết Sỹ Phong làm việc ở đây, nhưng Passion rộng lớn như thế, hai người lại làm ở hai khoa khác nhau nên từ khi đến đây cô vẫn chưa lần nào gặp anh.

Lệ Dương lặng im dõi theo nét trầm tư của anh, ráng chiều đổ lên gương mặt dù nhìn theo hướng nào cũng thấy được vẻ anh tuấn. Anh vẫn như hai năm trước đây, cả người luôn toát lên một vẻ lạnh lùng và xa cách, khiến người ta chỉ có thể đứng ngắm nhìn từ xa mà không dám lại gần. Dáng vẻ và khí chất ấy đã từng làm điêu đứng bao nhiêu trái tim của sinh viên nữ, tất nhiên trong đó có cả Lệ Dương.

Cô còn đang phân vân xem có nên qua chào hỏi anh một tiếng hay không. Dù sao cũng từng là huynh đệ đồng môn, dù vị sư huynh này có thể chẳng mảy may biết Lệ Dương là ai.

Thế nhưng cô đã phải giật mình vì một bóng người không biết từ lúc nào đứng ngay sau lưng, còn rất chăm chú nhìn theo tầm mắt của cô.

Sau đó mới huơ huơ tay triệu hồi lý trí đang thất lạc tận đâu đâu của Lệ Dương.

“Xem biểu hiện mê trai của cô kìa. Thật mất mặt!”

Lệ Dương phải đưa tay lên bịt nhanh cái miệng đang ngoác ra trêu đùa của Hoàng Quân, không để người ngồi trên ghế đá có cơ hội nghe được.

Hoàng Quân cố gắng gỡ tay Lệ Dương xuống, xét nét:

“Cô thích anh ta?”

“Liên quan gì tới anh!” Lệ Dương như bị nói trúng tim đen, giận dỗi quay mặt bỏ đi. Được vài bước cô bỗng quay đầu nhìn Hoàng Quân thắc mắc:

“Mà anh tới đây làm gì vậy?”

Hoàng Quân đưa tay chỉ chỉ vào mắt mình:

“Cô làm phẫu thuật kiểu gì mà mắt tôi giờ đau với ngứa không chịu được. Tôi tới để kiểm tra.”

Lệ Dương giật mình, có chút sợ hãi. Không phải là có biến chứng chứ? Cô đã thực hiện những thao tác rất chính xác, còn có bác sỹ chuyên khoa đứng bên cạnh theo dõi, ông ấy cũng nói cô làm rất tốt.

Lại nhìn vào mắt Hoàng Quân, không có dấu hiệu sưng đỏ hay viêm nhiễm.

Nhìn vào khuôn mặt anh ta, vẫn đang chăm chú theo dõi những thay đổi nhỏ nhất của cô.

“Theo tôi vào đây.” Lệ Dương đi về phía tòa nhà nơi cô làm việc, Hoàng Quân nhìn theo bước chân cô, khóe miệng cong lên thành một nét cười thỏa mãn.

Sau khi thực hiện n thao tác kiểm tra rất cẩn thận đôi mắt của Hoàng Quân, Lệ Dương hoàn toàn không phát hiện bất cứ triệu chứng khác lạ nào.

“Tất cả các chỉ số đều đạt chuẩn, anh cảm thấy không ổn chỗ nào vậy?” Cô đi về phía bàn làm việc, rút từ trong ngăn bàn ra một quyển sổ khám bệnh, ghi tên anh ta lên bìa sổ.

“Vậy sao? Tại sao tôi lại thấy ngứa ngứa nhỉ?”

Lệ Dương thừa biết anh ta đang giả vờ giả vịt. Cô thật không dám tin con người này không lâu trước đây sống chết không chịu làm phẫu thuật, bây giờ lại dành sự quan tâm đặc biệt đến đôi mắt đang rất bình thường như vậy.

Cô không trả lời, lật giở trang phía trong quyển sổ khám bệnh.

Hoàng Quân từ chỗ chiếc máy đo khám mắt đi về phía Lệ Dương, ngồi xuống chiếc ghế đối diện cô. Hai người cách nhau một chiếc bàn.

“Lệ Dương, cô bao nhiêu tuổi vậy?” Hoàng Quân hỏi nhằm xua đi không khí có phần ngượng ngập.

“Hai lăm.” Lệ Dương đáp, cũng không buồn ngẩng đầu lên.

Hai lăm – bằng đúng tuổi của Ngọc Linh nếu cô ấy còn sống.

“Cô thật sự không có chị hay em gì sao?”

Lệ Dương bất giác dừng bút. Nếu mẹ cô còn sống, biết đâu cô sẽ có một đứa em.

“Không! Anh vẫn cho rằng tôi có quan hệ gì với Ngọc Linh đấy à?”

“Tôi chỉ tiện mồm thì hỏi thôi.” Hoàng Quân lắc đầu phủ nhận. Có đánh chết Lệ Dương cũng không tin anh ta chỉ tiện mồm, con người này từ trong ra ngoài đều rất khó đoán.

“Nghe nói anh bây giờ đang làm nhân viên thiết kế, không phải đến công ty sao?”

“Nhân viên thiết kế?” Hoàng Quân nheo

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT