watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:07 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8764 Lượt

tiên nữa.

Hôm đó là buổi chiều, Lệ Dương sau khi tham gia khóa đào tạo dành cho những bác sỹ mới của Passion nhân tiện ghé thăm Hoàng Quân một chút. Nghĩ tới việc vào thăm bệnh nhân mà đi tay không kể cũng hơi kỳ cục, cô chạy ra phía cổng bệnh viện mua một túi táo to mang vào.

Lúc Lệ Dương đang gọt táo, Hoàng Quân cứ nhìn cô chằm chằm, nhìn đến mức Lệ Dương cảm thấy mặt nóng ran. Càng nhìn kỹ, Hoàng Quân càng phát hiện Lệ Dương và Ngọc Linh thật ra có rất nhiều điểm khác biệt…

Tóc của Ngọc Linh không dài như vậy, không đen như vậy, cũng không có thói quen buông xoã qua vai như vậy.

Đôi mắt của Ngọc Linh trong veo và lấp lánh chứ không phảng phất một nỗi buồn như vậy.

Giọng nói của Ngọc Linh mang đậm chất miền Trung, hoàn toàn khác hẳn Lệ Dương về âm điệu.

Ngọc Linh cũng không bao giờ đi giày cao gót. Công việc nhà báo đòi hỏi phải đi lại nhiều, Ngọc Linh nói đi giày cao gót rất đau chân, cô không quen…

“Anh không thấy nhìn chăm chăm vào người khác như thế là rất bất lịch sự sao?” Bị Hoàng Quân nhìn đến sắp thủng da mặt, Lệ Dương cảm thấy mất tự nhiên nên không thể không nhắc nhở.

Nhận ra sự thất thố của mình, Hoàng Quân dời ánh nhìn đi chỗ khác, Lệ Dương phải cố gắng lắm mới nghe được câu “xin lỗi” phát ra từ miệng anh.

“Tôi biết vì sao hôm đó anh lại phản ứng như vậy.” Lệ Dương dừng tay, ngẩng đầu lên nhìn Hoàng Quân. “Vì tôi rất giống Ngọc Linh, đúng không?”

“Trần Vũ Hải nói với cô sao?” Hoàng Quân nhạt giọng hỏi lại. Thật ra không khó để đoán được, ngoài anh và Trần Vũ Hải thì không ai biết chuyện này.

“Ừ.” Lệ Dương khẽ gật đầu. “Cũng vì thế mà anh mới đồng ý phẫu thuật?”

Vế thứ hai là do Lệ Dương tự suy luận ra. Cô từ lúc biết tin Hoàng Quân đồng ý phẫu thuật vẫn luôn thắc mắc, tại sao anh lại thay đổi ý định nhanh như vậy. Cô đã rất nhiều lần muốn hỏi Hoàng Quân, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy tốt nhất nên im lặng. Anh ta chỉ cần đồng ý là được rồi, còn lý do là gì đối với cô cũng đâu có quan trọng.

Lúc nghe Trần Vũ Hải nói mình có khuôn mặt rất giống Ngọc Linh, Lệ Dương đã vô cùng sửng sốt. Cô không chỉ hiểu ra vì sao hôm tháo băng Hoàng Quân vừa nhìn thấy cô lại có những biểu hiện bất thường như vậy, mà còn hiểu vì sao buổi sáng hôm đó, sau khi sờ nắn gương mặt cô, Hoàng Quân đột nhiên thay đổi một trăm tám mươi độ nói muốn làm phẫu thuật.

Nếu biết trước như thế, Lệ Dương đã sớm bảo Hoàng Quân cho cô xem ảnh Ngọc Linh, khỏi mất công hai tháng tới nhà anh ta năn nỉ ỉ ôi.

Hoàng Quân không trả lời thẳng câu hỏi của Lệ Dương, anh chỉ gật đầu thừa nhận.

“Đúng là cô ấy rất giống cô.”

Lời khẳng định của Hoàng Quân khiến Lệ Dương rất tò mò muốn biết, Ngọc Linh rốt cuộc trông như thế nào? Trên thế giới này, ngoại trừ anh chị em sinh đôi, còn lại những người không có quan hệ huyết thống có khuôn mặt giống nhau cực kỳ hiếm gặp. Nếu Ngọc Linh còn sống, có khi nào Lệ Dương và cô ấy sẽ được ghi tên vào sách kỷ lục Guinness vì sự trùng hợp thú vị này không?

Có thể khiến Hoàng Quân phản ứng như vậy, xem ra không chỉ giống, mà phải là rất giống. Lệ Dương đột nhiên rất muốn tìm hiểu đôi chút về cô gái tên Ngọc Linh kia.

“Thật vậy sao? Tôi rất tò mò đấy!” Lệ Dương ngước mắt lên trần nhà nghĩ ngợi một lúc, sau đó mới nhìn sang Hoàng Quân. “Mặt cô ấy có tròn giống mặt tôi không?”

Hoàng Quân nhìn vào khuôn mặt tròn xoe bầu bĩnh của Lệ Dương, khẽ gật đầu:

“Có.”

“Mắt cô ấy có to giống mắt tôi không?”

“Ừ.”

“Môi cũng hồng như môi tôi chứ?”

Hoàng Quân lại tiếp tục gật đầu.

“Vậy nhất định cô ấy rất xinh đẹp!” Lệ Dương mặt dày nhận xét, cũng không thèm liếc qua ánh mắt người đối diện. Không phải cô tự kiêu, mà thực tế từ trước đến nay mọi người nhìn vào đều nói cô khá xinh xắn và dễ thương. Tuy Lệ Dương soi gương phát hiện nhan sắc mình không quá nổi bật, nhưng cũng phải thừa nhận rằng, nếu cô cao hơn một chút, khuôn mặt thon hơn một chút, chiếc cằm nhọn hơn một chút, sống mũi thẳng hơn một chút,… cô thừa khả năng trở thành hoa khôi trong các cuộc thi sắc đẹp.

“Này, anh nói gì đi chứ!” Thấy Hoàng Quân không có phản ứng gì, Lệ Dương khẽ quay mặt sang nhắc nhở. Cô đặt con dao và quả táo xuống dĩa, hai tay áp lên má, nhìn Hoàng Quân chớp chớp mắt để tìm kiếm sự ủng hộ.

“Trước đây anh nói Ngọc Linh là cô gái xinh đẹp nhất anh từng thấy. Tôi giống cô ấy như vậy, có phải cũng rất xinh đẹp không?”

Hoàng Quân nhìn từ đầu đến chân Lệ Dương. Một lượt,… hai lượt,… ba lượt,… sau đó mới chậm rãi nhận xét:

“Cô ấy…”

Anh cố tình dừng lại một chút, mới liếm môi nói hết câu:

“…không lắm mồm như cô.”

Lệ Dương nôn ra máu. Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, cô biết người như Hoàng Quân sẽ chẳng bao giờ nói được câu nào tử tế, không hiểu sao vẫn cứ lãng phí tâm sức để chờ đợi.

“Giận rồi sao?” Thấy Lệ Dương cúi đầu xuống chuyên tâm gọt hoa quả không thèm để ý đến mình, Hoàng Quân khẽ gõ gõ tay xuống giường báo hiệu.

Lệ Dương vẫn không nhìn lên, cô dùng tất cả sức mạnh chặt quả táo vừa mới gọt ra làm đôi, trong đầu thầm nghĩ: Anh thấy tôi lắm mồm chứ gì, vậy từ giờ tôi không nói gì nữa, để xem anh có buồn chán mà chết không?

“Này!” Hoàng Quân gọi giật Lệ Dương, mặt cúi xuống thăm dò biểu cảm của cô. “Tôi chỉ đùa cho vui thôi mà.”

Có ai đùa mà lại khiến người khác tổn thương đến thế không?

“Cô thật ra… rất dễ thương!”

Hoàng Quân vô tình nhận xét một câu. Xem ra câu nói này rất có ảnh hưởng. Lệ Dương dừng động tác, ngẩng đầu lên nhìn anh gương mặt chợt phiếm hồng, lời thề cách đây ít phút sớm đã bay đi theo gió.

“Xem kìa…” Hoàng Quân cười ngả ngớn: “Không nghĩ là cô ưa nịnh đến thế.”

Lệ Dương một lần nữa sắc mặt xám xịt. Không thể trách cô được, người xưa có câu: “Con gái yêu bằng tai, con trai yêu bằng mắt”, cô phản ứng như vậy cũng là rất đỗi bình thường thôi.

“Thôi đi.” Lệ Dương liếc xéo Hoàng Quân một cái: “Cảm thấy không có gì để khen thì đừng nghĩ nữa”. Cô lấy nĩa xấn một miếng táo đưa cho Hoàng Quân, cũng chỉ muốn bịt miệng anh ta lại.

“Ăn đi!”

Hoàng Quân nhìn miếng táo trên tay Lệ Dương, hồn nhiên từ chối:

“Tôi không thích táo.”

Lệ Dương nghiến răng trèo trẹo:

“Vậy sao lúc nãy tôi gọt anh không nói?”

“Cô đâu có hỏi.” Hoàng Quân bày ra vẻ mặt như không thể bình thường hơn. Cô không hỏi, anh tất nhiên không có nghĩa vụ tự phải nói.

Lệ Dương nhìn vào dĩa táo vừa gọt xong, lại nhìn vào túi hoa quả chỉ có táo và táo, sau đó mới nhìn gương mặt vẫn đang tỏ ra rất vô tội kia, cô thật muốn lấy bút vẽ lên đó một vòng tròn.

“Vậy anh thích gì?” Nghĩ tới anh ta là bệnh nhân, Lệ Dương không thèm so đo. Cô cũng không phải vì quan tâm, chỉ là không muốn lần tới lại lãng phí tiền bạc.

“Tôi thích Kiwi.” Hoàng Quân đáp lại với vẻ rất thành thật.

“Kiwi” – Loại quả biểu trưng cho tính cách trầm ổn, chín chắn, biết quan tâm người khác. Lệ Dương chợt nhớ đến bài trắc nghiệm cô đọc được cách đây không lâu trên báo, lại nhìn vào Hoàng Quân, nhìn thế nào cũng không ra những phẩm chất tốt đẹp ấy từ con người đang ngồi đối diện.

oOo

Sức khỏe của Hoàng Quân hồi phục rất nhanh, chỉ hơn một tuần sau đã có thể xuất viện. Anh quay trở lại Star đảm nhận chức vụ giám đốc sáng tạo, vị trí mà trước đây anh từng làm khi chưa gặp tai nạn.

Khỏi cần nói Hoàng Quân quay lại khiến ông Trọng – chủ tịch Hội đồng quản trị của Star, cũng là bác rể của Hoàng Quân mừng vui cỡ nào. Anh trước đây vốn là người duyệt và chỉnh sửa những mẫu thiết kế của Star trước khi đưa vào xưởng chế tác, cũng là người kiểm định chất lượng sản phẩm trước khi tung ra thị trường. Từ ngày Hoàng Quân gặp tai nạn giao thông phải nhập viện, sau đó không nhìn thấy được, Star buộc phải tuyển dụng giám đốc thiết kế mới thay thế, nhưng năng lực và kinh nghiệm của vị giám đốc này không thể khiến ông Trọng hài lòng như cậu cháu vợ tài năng của ông được.

Có thể thấy sức hút của Hoàng Quân ở Star không hề đơn giản, từ khi anh quay trở lại, những nhân viên nữ dù trước đây thường hay chểnh mảng công việc cũng cố gắng đi làm sớm hơn, tan tầm muộn hơn, hiệu suất làm việc cũng vì thế mà tăng lên đáng kể. Trong mắt họ, Hoàng Quân không chỉ là một “soái ca” của bộ phận thiết kế, dung mạo và tài năng đều hơn người, anh còn là ứng cử viên sáng giá cho chức chủ tịch Hội đồng quản trị của Star khi ông Trọng về hưu. Thật ra không phải không có lý do để họ đưa ra những lời đồn như vậy. Về năng lực, không ai có thể phủ nhận giá trị những thiết kế của Hoàng Quân, rất nhiều phu nhân của các ông chủ lớn đất Hà Thành đã từng trả lời phỏng vấn trên báo đều nói rằng, trang sức trên người họ đều do Hoàng Quân thiết kế. Về quan hệ, anh là cháu trai của vợ chủ tịch, dù không thật sự gần gũi nhưng cũng có thể gọi được bốn tiếng “con ông cháu cha”. Hơn nữa, mọi người đều nhận xét rằng, chủ tịch đối với Hoàng Quân tin tưởng và ưu ái hơn hẳn cháu ruột của mình, hiện đang là Trưởng phòng nhân sự. Dù có rất nhiều lời đồn chủ tịch và vợ sống không hợp nhau, đã ly thân từ lâu, nhưng cho

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT