|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
thân của anh, còn có ông cậu của anh nữa – chính là viện phó Phùng.
Anh gọi lên những cái tên quen thuộc, giọng chan chứa yêu thương.
Bà Châu sung sướng đến trào nước mắt, bà ôm chầm lấy Hoàng Quân vào lòng, đôi mắt hấp háy, từng đường gân trên khuôn mặt khẽ giật giật.
“Cảm ơn trời phật! Cuối cùng con cũng nhìn lại được rồi.”
Lệ Dương không giấu nổi tiếng thở phào nhẹ nhõm, tảng đá trong lòng cô cuối cùng cũng đã có thể bỏ đi được.
Hoàng Quân dường như cảm thấy vẫn còn một người đang đứng bên trái mình, anh khẽ ngẩng đầu lên.
Phản xạ đầu tiên của anh… đôi mắt mở to nhìn cô đầy ngỡ ngàng.
Từ trong đáy mắt đó, Lệ Dương dường như cảm thấy có vài phần đau đớn.
Cô cũng nhìn Hoàng Quân chăm chăm, nhưng là với một ánh mắt ngập tràn thắc mắc: Cô không xấu đến vậy chứ? Sao biểu hiện của anh ta cứ như vừa mới gặp ma vậy?
Lệ Dương khẽ chớp chớp mắt, viện phó Phùng chỉ tay qua giới thiệu một chút:
“Đây là Lệ Dương, người đã phẫu thuật cho cháu.”
Người khác nhìn vào không thể đoán được rốt cuộc trong lòng Hoàng Quân đang nghĩ gì, tại sao anh lại nhìn một cô gái xa lạ bằng ánh mắt đau thương như vậy? Ngoại trừ Trần Vũ Hải, còn lại chẳng ai biết được, cô gái đứng trước mặt anh vô cùng, vô cùng giống Ngọc Linh.
Lệ Dương khẽ gật đầu thay cho lời chào, trong lòng không khỏi có chút cảm giác tổn thương.
Tay Hoàng Quân vô thức chìa ra phía Lệ Dương, cả người cũng từ từ nhổm dậy. Dù không hiểu lắm hành động của Hoàng Quân nhưng Lệ Dương vẫn đi lại phía đối diện với anh, bà Châu đứng lên nhường chỗ cho cô ngồi.
Lệ Dương nhoẻn miệng cười, nụ cười của cô rất đẹp, cũng rất thuần khiết, thế giới xung quanh bỗng chốc trở nên
tĩnh lặng.
Khi tay Hoàng Quân khẽ khàng chạm vào má cô, Lệ
Dương bất giác giật mình. Những người có mặt ở đó đều chăm chú theo dõi từng cử động nhỏ nhất của anh.
Lệ Dương khẽ liếc mắt về phía bàn tay đang đặt bên má mình, ngập ngừng giới thiệu:
“Tôi là Lệ Dương.”
Hoàng Quân lắc lắc đầu, sau đó bất ngờ kéo mạnh vai Lệ Dương. Lệ Dương không kịp phản xạ nên cả người ngã nhào vào lòng anh. Cái ôm siết của Hoàng Quân khiến cô cảm thấy khó thở, vừa cựa quậy vừa ho lên sặc sụa.
“Anh sao vậy?” Lệ Dương cố sức đẩy người Hoàng Quân ra, mới phát hiện anh càng cố ôm chặt cô hơn.
“Ngọc Linh.” Khóe môi Hoàng Quân khẽ lắp bắp. Mỗi chữ thốt ra dường như đều lấy đi của anh rất nhiều sức lực.
Những người có mặt trong phòng tròn mắt ngạc nhiên, hết nhìn nhau rồi lại nhìn xuống Hoàng Quân đang cố gắng ghì chặt Lệ Dương. Bà Châu nói trong tiếng khóc:
“Con đừng như vậy… Ngọc Linh đã mất rồi.”
Lúc này chính Hoàng Quân cũng không thể hiểu nổi những gì anh đang nhìn thấy. Cô gái anh ôm trong lòng, gương mặt, mùi hương, cả nhịp đập trái tim cũng vô cùng thân thuộc. Những thứ đó anh có thể nhầm được sao?
Nhưng cũng chính anh cách đây hơn một năm đã chạm vào thi thể lạnh cứng của cô ấy, đã nhìn thấy gương mặt này trắng nhợt nằm trên giường bệnh. Nhiệt độ đó, màu da đó,… người sống không thể có được.
Vậy thì người anh đang ôm chặt trong lòng rốt cuộc là ai? Tại sao có thể giống Ngọc Linh như vậy?
Viện phó Phùng dùng sức gỡ cánh tay của Hoàng Quân lúc này đang đặt trên vai Lệ Dương, ra sức khuyên ngăn anh:
“Cháu bình tĩnh lại đi. Cô ấy không phải Ngọc Linh!”
Lệ Dương không ngờ lại xảy ra tình huống này, cô chống tay lên ngực Hoàng Quân cố đẩy anh ra, nói trong hơi thở dồn dập.
“Anh làm gì vậy? Tôi đau đấy.”
“Con đừng làm thế…”
“Cháu tôi sao vậy?”
“Anh…”
Bà ngoại, mẹ và em gái của Hoàng Quân lo lắng hỏi dồn, niềm vui vừa mới nhen nhóm phút chốc đã nguội lạnh, viện phó Phùng bèn phải trấn an họ:
“Có lẽ tinh thần cậu ấy vẫn chưa ổn định, cần nghỉ ngơi một chút.”
Nói rồi ông đặt tay lên vai Lệ Dương.
“Cô tạm thời tránh đi, đợi khi cậu ấy bình tĩnh lại hãy vào thăm.”
Lệ Dương ngước mắt lên nhìn viện phó Phùng, khẽ gật đầu. Sau đó cô nhìn sâu vào đôi mắt Hoàng Quân, dùng một thanh âm hết sức nhẹ nhàng để trấn tĩnh anh.
“Anh mới phẫu thuật không lâu, có lẽ còn đang mệt. Anh nghỉ ngơi đi, đừng dùng sức như vậy không tốt đâu.”
Trần Vũ Hải tới giúp Lệ Dương thoát ra khỏi đôi tay Hoàng Quân. Hoàng Quân vẫn cố gắng túm chặt lấy tay cô, đầu liên tục lắc lắc, miệng không ngừng gọi tên Ngọc Linh. Nhìn cảnh tượng ấy, dù có là người mạnh mẽ bao nhiêu cũng khó lòng kìm được nước mắt.
Nhìn Lệ Dương bước ra khỏi cánh cửa phòng bệnh, Hoàng Quân cố sức giãy giụa thoát khỏi viện phó Phùng và Trần Vũ Hải để đuổi theo, nước mắt anh giàn giụa trên khuôn mặt, những đau thương vốn ủ kín hơn một năm qua bỗng chốc vỡ trào.
Trần Vũ Hải nói như hét vào mặt Hoàng Quân, ấn anh trở lại giường:
“Cậu bình tĩnh lại đi. Cô ấy là Lệ Dương, không phải Ngọc Linh.”
Hoàng Quân đưa đôi mắt đỏ ngầu nhìn Trần Vũ Hải, túm chặt lấy cổ áo anh:
“Cậu nói dối. Cậu rõ ràng đã từng nhìn thấy Ngọc Linh, chính là cô ấy.”
Trần Vũ Hải giật mạnh bàn tay Hoàng Quân ra, nhìn vào mắt anh dứt khoát:
“Chỉ là người giống người thôi. Ngọc Linh chết rồi. Hoàng Quân, cậu đừng mê muội nữa.”
Hoàng Quân nhìn chằm chằm Trần Vũ Hải, Trần Vũ Hải khẽ gật đầu trấn tĩnh anh. Anh quay mặt về phía cửa, Lệ Dương đi khuất rồi, vì thế không còn cố sức đuổi theo cô nữa.
Mặc dù trước khi phẫu thuật, Hoàng Quân đã tự nhủ với bản thân, cho dù Lệ Dương có thật sự giống Ngọc Linh thì khi nhìn thấy cô cũng nhất định phải bình tĩnh. Nhưng đến lúc đối diện với khuôn mặt của Ngọc Linh, mọi cố gắng kiềm chế trong anh đều trở nên vô ích.
“Ngọc Linh vừa ở đây. Tôi đã nhìn thấy cô ấy.” Hoàng Quân không chịu thừa nhận, bất lực ngồi xuống giường, miệng lẩm bẩm tự lừa dối chính bản thân mình.
Viện phó Phùng buộc lòng phải gọi y tá vào tiêm cho Hoàng Quân một mũi thuốc an thần. Sau khi Hoàng Quân chìm vào giấc ngủ say, ông khẽ quay sang nhìn bà Châu với một vẻ bình thản, nét mặt ôn nhu dịu dàng, sự yêu thương tỏa ra từ sâu trong đáy mắt.
“Mọi chuyện sẽ ổn thôi, đừng lo lắng gì cả.” Viện phó Phùng khẽ vỗ vỗ vai an ủi bà Châu, bà nghiêng đầu nép nhẹ vào ngực ông. Có lẽ trong lúc này, bà rất cần một bờ vai để tựa.
Hoàng Quân vẫn nằm ngủ say trên giường bệnh, nhìn anh bây giờ ngoan hiền như một đứa trẻ. Trần Vũ Hải đứng bên cạnh lặng lẽ thở dài, có lẽ chỉ mình anh mới biết, Hoàng Quân tại sao lại có những phản ứng bất thường như vậy.
Chương 8: Cuộc Sống Bình Thường Của Chúng Ta.
Ads Trần Vũ Hải bước vào phòng bệnh, ném tập hồ sơ xuống trước mặt Hoàng Quân.
“Cậu khiến một Luật sư như tôi phải làm những việc trái luật đấy. Đây là sơ yếu lí lịch của Lệ Dương, cậu xem đi.”
Hoàng Quân nhặt túi phong bì lên, gỡ lớp dây bên ngoài, rút từ trong đó ra một xấp giấy dày cộp.
“Cô ta tên Đỗ Lệ Dương, năm nay hai lăm tuổi, sinh tại một trạm xá địa phương tỉnh Hòa Bình. Nghe nói người mẹ chết ngay sau khi sinh con, nên một cặp vợ chồng sống gần đó đã nhận nuôi cô ấy. Từ lúc sinh ra cho đến năm mười tám tuổi đều ở cùng cha mẹ nuôi, sau đó thi vào đại học Y. Trong giấy khai sinh bỏ trống phần thông tin cha đẻ, có lẽ là con ngoài giá thú…”
Trần Vũ Hải vừa đi đi lại lại trong phòng, vừa tóm lược những thông tin cơ bản nhất của Lệ Dương để nói với Hoàng Quân. Hoàng Quân chăm chú lắng nghe, tay vẫn mân mê tấm ảnh thẻ dán trên sơ yếu lý lịch, ánh mắt nhìn Lệ Dương đầy âu yếm.
“Bây giờ cậu tin cô ta không phải Ngọc Linh rồi chứ?” Trần Vũ Hải dừng chân, tay đặt lên thành giường chỗ Hoàng Quân đang nằm.
“Tin rồi.” Hoàng Quân trầm giọng đáp lại.
Thật ra anh vốn đã tin từ lâu, chỉ có điều luôn cố ép bản thân không chịu thừa nhận.
“Vậy từ nay ở trước mặt Lệ Dương kiềm chế một chút, đừng làm cô ấy sợ.” Trần Vũ Hải nhẹ nhàng vỗ vai Hoàng Quân, khuyên nhủ.
Hoàng Quân nhắm mắt, khẽ gật đầu. Ông trời thật biết trêu đùa anh, đã cướp đi cô gái anh yêu thương nhất, còn đưa đến cạnh anh một người có dung mạo giống hệt cô ấy. Không biết vì cảm động trước tấm chân tình của Hoàng Quân nên mới làm vậy, hay là đang cố tình giày vò anh nữa.
“Cậu vất vả rồi.” Hoàng Quân bấy giờ mới chịu nhớ đến công sức của Trần Vũ Hải, cũng không quên cảm ơn cậu ta một tiếng.
Trần Vũ Hải khẽ nhún vai.
“Với tôi, cậu không cần khách khí như vậy.”
“Hồ sơ này có cần trả lại không?” Hoàng Quân không mấy am hiểu về pháp luật, nhưng cũng không phải không biết xem trộm tư liệu cá nhân của người khác là phạm pháp, không cẩn thận còn có thể vào tù.
Trần Vũ Hải khẽ lừ mắt với Hoàng Quân, đúng là được voi đòi tiên, đã lấy ra cho xem còn muốn chiếm giữ làm của riêng.
Hoàng Quân nhìn qua ánh mắt của Trần Vũ Hải, đưa trả lại tập hồ sơ.
“Tôi chỉ nói đùa thôi, cậu đâu cần phải phản ứng như vậy.”
Có thể đùa được, xem ra tâm tình đã tốt hơn nhiều rồi, Trần Vũ Hải thầm nghĩ. Anh đưa tay cầm lấy xấp giấy từ Hoàng Quân, nhoẻn miệng cười.
Quả thật là tâm trạng Hoàng Quân đã ổn định hơn rất nhiều, lần thứ hai gặp lại Lệ Dương, anh không còn phản ứng kích động như lần đầu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




