|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
cảm thật đấy! Vậy cô em lấy gì để uy hiếp anh phải thả nó?”
Lệ Dương hít một hơi thật sâu, cô cố giữ cho giọng mình không run.
“Tôi không thoát được. Nhưng nếu tôi chết ở đây, ông cũng không tránh khỏi phiền phức đâu.”
Rõ ràng câu nói của cô làm hắn chột dạ. Hắn có nghĩ ba ngày ba đêm cũng không nghĩ tới việc một cô gái yếu ớt lấy cái chết ra để dọa hắn. Hắn cố nặn ra một nụ cười tự nhiên nhìn cô:
“Không đâu. Anh đây rất giữ lời, không bao giờ nói mà không thực hiện.”
Lệ Dương rất ngây thơ, nhưng cô không ngây thơ đến mức tin lời nói của một tên du côn.
“Ông hãy gọi điện bảo đàn em của ông thả anh ấy ra. Sau khi biết anh ấy bình an, tôi nhất định không để ông thất vọng. Tôi là một bác sỹ, tôi biết cách để người ta đạt đến khoái cảm tột cùng.”
Rõ ràng đây là một đề nghị rất hấp dẫn. Nhìn cặp mắt mơ màng của hắn, Lệ Dương biết mình đã ra đòn trúng. Hắn suy nghĩ một chút rồi rút điện thoại ra, Lệ Dương nín thở chờ đợi, cô rất muốn được nghe giọng nói của anh. Nhưng không hiểu sao đầu dây bên kia mãi không chịu bắt máy. Cô sốt ruột, thằng mặt sẹo cũng bắt đầu chửi thề. Một lát sau, cô nghe từ trong điện thoại vọng ra tiếng còi xe cảnh sát.
Hắn trừng mắt nhìn cô. Dĩ nhiên cô biết chuyện gì xảy ra, nhất định Hoàng Quân đã được cứu thoát. Cô cứ tự nhiên mà nở ra một nụ cười, không hề đề phòng cơn thịnh nộ của tên côn đồ trước mặt. Hắn vội vàng chồm tới xô ngã cô xuống giường, hắn nhìn cô tròng mắt vằn lên những tia máu, rít hơi qua kẽ răng:
“Mẹ kiếp!”
Hắn hung hăng xé quần áo của cô, giữ chặt hai tay cô ngang đầu, môi không ngừng áp xuống người cô. Lệ Dương vốn dĩ yếu hơn hắn, lại gần hai ngày không được ăn gì. Trận giằng co này cô vốn dĩ nắm chắc phần thua. Cô chỉ biết phản kháng yếu ớt bằng cách không ngừng giãy nảy và ngoảnh mặt đi để tránh những cái hôn thô tục của hắn.
Cho đến khi cô hoàn toàn kiệt sức và bất lực thì nghe thấy tiếng cửa phòng bị đạp đổ. Hoàng Quân như một kẻ điên chạy vào lôi cái vật thể đang đè nặng lên người cô và quăng xuống đất. Trong phút chốc cô thấy thân thể mình như được giải thoát, cô chỉ còn nghe được tiếng đấm đá và sau đó, có vẻ có thêm rất nhiều người nữa cùng chạy vào phòng, trong số đó hình như có cả Trần Vũ Hải.
Điều còn sót lại cuối cùng trong ký ức của Lệ Dương là Hoàng Quân gọi tên cô. Anh lấy một chiếc áo khoác ra bên ngoài tấm áo sơ mi đã bị nhàu rách vì giằng co của cô. Sau đó anh bế thốc cô lên, Lệ Dương lịm đi trong lòng anh.
Chương 19: Làm Vợ Anh Nhé!
Ads Lệ Dương tỉnh lại sau một ngày một đêm hôn mê. Hoàng Quân lúc nào cũng ở bên cạnh cô. Khi cô nói mê, liên tục kêu lên: “Biến thái, đừng có đụng vào người tôi. Tránh ra,…” Cô còn vung tay múa chân loạn xạ khiến Hoàng Quân phải giữ tay cô lại. Cô tưởng anh là tên biến thái nào đó, liên tục nắm tóc anh, lôi đầu anh xuống. Hoàng Quân bị cô lôi đến rách da đầu mà không làm gì được, chỉ biết thầm than thở.
Lôi kéo đến lần thứ n thì rốt cuộc Lệ Dương cũng chịu tỉnh dậy. Phản ứng đầu tiên của cô chính là dùng hết sức mạnh đã được bổ sung bằng dịch truyền trong một ngày qua đẩy ngã Hoàng Quân xuống đất rồi kéo chăn che lên người mình. Cho đến khi nhận ra người nằm dưới đất là anh, cô mới tròn mắt nhìn xung quanh. Xác định nơi mình đang ở là phòng của Hoàng Quân, Lệ Dương không khỏi ngạc nhiên.
“Là anh sao? Sao tôi lại ở đây?”
Hoàng Quân bất đắc dĩ ngồi dậy, anh vuốt vuốt mái tóc đã bị cô làm cho rối tung, nhìn cô bất mãn.
“Anh hiểu vì sao Hồng Liên sống chết không chịu ngủ chung giường với em rồi. Cô ấy đúng là sáng suốt mà.”
Lệ Dương chớp chớp mắt. Cô nhớ lại tất cả những gì đã xảy ra. Cô, Hoàng Quân và Xuân Vy đi chơi, sau đó thì bị bắt cóc, bị đánh,… Cô lắc mạnh đầu cho bớt đi cảm giác đau nhức. Khi đã nhớ ra tất cả mọi chuyện, cô vội vàng chồm người lên, lắc mạnh vai Hoàng Quân đang ngồi trước mặt, nói trong hơi thở gấp gáp:
“Nói cho em, anh không sao chứ? Bọn chúng không đánh anh chứ? Anh có bị thương ở đâu không? Anh có…”
Những chữ tiếp theo của cô bị đôi môi Hoàng Quân chặn lại. Anh hôn cô, nhẹ nhàng chà môi mình lên đôi môi mềm của cô. Lệ Dương ngạc nhiên, cô mở tròn mắt, đôi môi cô bất động đón nhận nụ hôn của anh.
Một lúc sau, anh mới lưu luyến rời khỏi môi cô. Lệ Dương vẫn ngồi chết lặng, ánh mắt không ngừng chớp. Hoàng Quân mỉm cười nhìn cô, trong đôi mắt anh chứa đựng cả sự yêu mến và cưng chiều.
“Bệnh nhân bây giờ là em đấy, em còn lo cho người khác cái gì chứ?”
Cô vẫn im lặng nhìn anh.
Hoàng Quân đặt tay lên hai bờ vai cô, giọng nói của anh có vài phần trách móc:
“Em chẳng có đầu óc kinh tế gì cả. Bản thân em có thể đổi cả trăm ngàn cái mạng của anh. Em hy sinh một lần như vậy, không thấy là quá lãng phí sao?”
Cái kiểu suy nghĩ gì vậy? Cô dùng thân thể để đổi lấy sự an toàn của anh, anh lại trách cô không biết tính toán.
Lệ Dương nheo mắt:
“Cái gì mà lãng phí chứ?”
“Nói lại cho anh nghe.” Hoàng Quân ghé miệng vào tai cô thì thầm.
“Em bảo là không lãng phí…”
“Không phải cái đó.” Anh ngắt lời cô. “Nói lại cho anh nghe những câu em nói với anh khi còn ở trong nhà kho.”
Aaaaaaaa… Không phải Hoàng Quân muốn cô nhắc lại những lời yêu thương cô đã thổ lộ lúc trước đó chứ? Thề có trời làm chứng, nếu biết sẽ an toàn trở về thế này, cô có bị cắt lưỡi cũng không bao giờ đem những điều ấp ủ trong lòng đó nói ra với anh.
“Em nói gì?” Giọng Lệ Dương rõ ràng giả vờ ngây thơ không hiểu.
Hoàng Quân cười cười rời khỏi gương mặt cô, lại nhìn cô dịu dàng.
“Em quên những gì em nói, vậy vẫn còn nhớ những điều anh đã nói chứ?”
Lệ Dương dĩ nhiên không quên, đó là những câu nói mà ngày nào cô cũng hy vọng được nghe.
“Quân!” Cô gọi tên anh. Đây là lần đầu tiên Lệ Dương gọi Hoàng Quân bằng giọng nhẹ nhàng và yêu thương như vậy. “Em vốn dĩ cho rằng lúc đó anh không muốn em làm điều gì dại dột nên mới nói vậy. Thế nên tất cả những gì em nói, anh cũng không cần để ý…”
“Em cũng biết đó là dại dột?” Hoàng Quân nheo mắt nhìn cô.
Câu nói của anh làm Lệ Dương cứng họng. Cô le le lưỡi, anh vốn dĩ nên làm luật sư chứ không phải là nhà thiết kế.
“Em…”
“Em là do anh cứu. Thân thể này nếu anh không cho phép, em tuyệt đối không được bạc đãi nó.” Hoàng Quân giơ một ngón tay lên, gảy nhẹ vào mũi Lệ Dương.
Câu nói này chẳng phải anh đang muốn xác lập chủ quyền đối với cô hay sao? Lệ Dương suy nghĩ lại, Hoàng Quân làm Luật sư quả không hợp, vì anh không biết ở Việt Nam quyền tự do về thân thể rất được pháp luật bảo vệ.
“Anh cũng là do em cứu, vậy thân thể anh cũng sẽ do em toàn quyền quyết định chứ?” Cô ương bướng hỏi lại anh.
“Anh là do Trần Vũ Hải cứu.”
“Là nhờ em kéo dài thời gian.”
Hoàng Quân có chút nhượng bộ.
“Được rồi. Vậy em muốn làm gì với nó?”
Câu hỏi này… quả là rất khó trả lời nha. Vậy nên Lệ Dương chọn cách không trả lời trực tiếp mà đi loanh quanh đến mấy chục vòng.
“Vậy anh muốn làm gì với cơ thể em?”
Hỏi xong câu này, Lệ Dương ngay lập tức cảm thấy hối hận. Chẳng hiểu sao trong câu nói này có chứa cái gì đó rất dâm tà. Có vẻ như Hoàng Quân cũng nhận thấy được sự ngượng ngập của cô, anh cười rất tươi.
“Anh mỗi ngày trước khi đi ngủ đều muốn ôm nó, mỗi khi mở mắt ra đều muốn nhìn thấy nó.”
Cái này, nếu suy nghĩ một cách sâu sắc, chẳng phải Hoàng Quân đang muốn sống cùng cô sao?
“Anh đang cầu hôn em sao?” Lệ Dương buột miệng hỏi. Đây là lần thứ hai trong vòng năm phút cô cảm thấy hối hận.
“Em cứ nghĩ những gì mình cho là đúng đi.”
“Vậy thì em sẽ nghĩ như thế.”
Câu nói thứ ba khiến Lệ Dương nguyền rủa cái miệng của mình.
Hoàng Quân không một chút bối rối. Anh cười rất tươi rồi khẽ đưa tay lên vuốt dọc lông mày cô.
“Em rất đáng yêu đó!”
Là anh đang khen hay đang trêu cô vậy?
“Những câu nói của anh, tất cả đều rất thật lòng…”
Hoàng Quân ghé sát vào tai cô, Lệ Dương có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh vấn vít quanh vành tai, những lời anh nói sau đó còn ấm áp hơn rất nhiều.
“Lệ Dương, anh yêu em.”
Ba chữ của Hoàng Quân thốt ra rất nhẹ nhàng, chỉ như một hơi thở. Nhưng đối với Lệ Dương, nó lại có sức công phá bằng cả một trái bom. Cô mấp máy môi:
“Anh nói thật sao?”
“Nếu em không tin, anh có thể dùng hành động để chứng minh.”
Không đợi Lệ Dương kịp phản ứng, Hoàng Quân đưa tay đỡ lấy gương mặt cô mà đáp xuống môi cô một nụ hôn. Nụ hôn này cũng bất ngờ hệt như lúc nãy, nhưng nó không chỉ dừng lại ở môi chạm môi. Khi Lệ Dương mở miệng định nói gì đó, đầu lưỡi của anh nhanh chóng tiến vào vuốt ve khoang miệng cô. Lệ Dương chìm đắm trong nụ hôn sâu và ngọt ngào của anh. Không biết bắt đầu từ lúc nào, cô rất tự nhiên vòng tay ôm lấy cổ anh, đáp lại anh một nụ hôn cuồng nhiệt.
Cô còn chưa kịp thắc mắc, tại sao sau khi tỉnh dậy lại nằm trên giường của anh. Không phải cô nên ở bệnh viện sao?
Cô còn chưa nhận được lời giải thích, tại sao trên người cô lại là bộ quần áo ngủ của mẹ anh?
Cô cũng còn chưa kịp hỏi, là ai đã thay
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




