|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
trước một lựa chọn khó khăn như vậy. Nếu cô nói cho hắn biết, Trần Vũ Hải rất có thể sẽ gặp nguy hiểm. Còn nếu không nói, người mà cô bấy lâu dành trọn trái tim yêu thương và bảo vệ chắc chắn sẽ bị đánh chết mất. Lệ Dương thực sự rất bối rối, sự bối rối đó không chỉ làm cô thấy khó chịu mà thằng du côn mặt sẹo cũng không lấy gì làm hài lòng. Hắn đứng lên đi lại trước mặt cô, ngồi xuống, mặt hắn ghé sát với mặt cô:
“Thế nào…”
Lệ Dương mím chặt môi. Cô phải nói. Cân nhắc thiệt hơn trong tình huống này thì nói ra là tốt hơn. Hoàng Quân dường như hiểu được những gì cô đang suy nghĩ, anh lại siết chặt lấy tay cô, anh nói trong hơi thở mệt mỏi và gấp gáp:
“Thả cô ấy ra, tôi sẽ nói cho các người chỗ ở của Trần Vũ Hải.”
“Shit!”
Thằng mặt sẹo buông một câu chửi thề. Hắn nhìn anh với ánh mắt như muốn nói, trong tình thế này, anh cơ bản không có tư cách đặt ra yêu cầu. Hắn có vẻ thích thú khi thấy tình cảm của anh và cô. Thấy tên đàn em đứng sau nãy giờ đang chảy nước miếng nhìn vào chiếc cổ trắng nõn của Lệ Dương hở ra sau lớp áo sơ mi, trong đầu hắn vụt ra một ý nghĩ xấu xa. Hắn nhếch mép cười nói một câu rất vu vơ:
“Thả gì chứ? Cô em xinh tươi đã đến đây rồi thì vui vẻ với bọn này một chút.”
Hoàng Quân trừng mắt. Con ngươi của anh mở to lộ ra một vẻ hoảng hốt và tức giận. Anh biết những kẻ hạ lưu sẽ chẳng nể nang bất cứ điều gì. Sự tức giận dần chuyển sang sự lo lắng, đôi bàn tay anh nắm lấy tay Lệ Dương cũng cảm nhận được sự run rẩy từ bàn tay cô.
Trái ngược với Hoàng Quân và Lệ Dương, vẻ mặt tên to béo kia lại có một cái gì đó rất khoái chí và mãn nguyện. Hắn vứt điếu thuốc đang hút dở thả xuống chân di di một chút rồi lại ngồi xuống trước mặt Lệ Dương.
“Lão gia đây trước nay không thích cưỡng ép phụ nữ. Vậy nên nếu cô em tình nguyện phục vụ anh, anh đảm bảo thằng người yêu này của em an toàn trở về nhà.”
“Thật không?” Lệ Dương hỏi lại hắn bằng giọng hết sức ngây thơ. Trong lúc này, cô cơ bản chỉ nghĩ đến việc làm sao để hai người có thể thoát khỏi đây. Còn nếu một trong hai phải hy sinh, thì đó chính là cô.
“Cô điên rồi à?” Hoàng Quân nói bằng giọng bất mãn. “Cô tin những gì hắn nói thà tin chúng ta nhất định sẽ rời khỏi đây an toàn còn hơn.”
“Câm mồm.” Hoàng Quân lại hứng thêm một cái tát nữa. “Trong lúc ông đây đang nói chuyện đại sự không thích có đứa nào lải nhải bên cạnh”.
“Xin đừng đánh anh ấy nữa.” Lệ Dương khóc lóc cầu xin. Mỗi một cú đấm lên người Hoàng Quân cô tưởng như có ngàn mũi kim đang chích vào trong tim mình vậy.
“Đừng đánh nữa.”
Một giọt nước mắt trào ra trên khoé mi cô. Cô đã vô số lần nhìn thấy bệnh nhân quằn quại đau đớn trong bệnh viện, những lúc đấy cô chỉ thấy một chút mủi lòng. Vậy mà không hiểu sao nhìn anh bây giờ, không quằn quại, không kêu la mà lòng cô lại chua xót đến thế.
“Tôi đồng ý với ông.”
Một câu nói của Lệ Dương khiến bầu không khí vừa nặng nề vừa đáng sợ. Hoàng Quân không còn đủ sức lực để hét lên với cô nữa. Trong hơi thở hổn hển, Lệ Dương nghe tiếng anh như gió thoảng bên tai: “Lệ Dương, tôi xin cô, đừng làm vậy.”
Cô chưa kịp đáp lại lời cầu xin của anh thì tiếng cười như tiếng pháo nổ đại bác của thằng mặt sẹo đã vang lên ha hả. Hắn cúi xuống lấy ngón trỏ và ngón giữa của bàn tay chai sần vì dao kéo và đánh đấm quẹt nhẹ lên gò má cô. Giọng hắn cực kỳ trớt nhả:
“Cô em sáng suốt lắm! Đồng ý sớm có phải đỡ mất thời gian của bọn này không?”
Nói rồi hắn hất đầu về phía tay đàn em đang háo hức, ra hiệu bảo cởi trói cho cô. Rất nhanh, cổ tay Lệ Dương được thả lỏng khỏi sợi dây. Cô cảm nhận được chỉ còn sức nắm yếu ớt từ đôi bàn tay Hoàng Quân. Tên đại ca nắm vai kéo cô dậy, tay cô tuột khỏi tay anh một cách nhanh chóng.
Lệ Dương quay lại, cô nhìn Hoàng Quân bằng ánh mắt đau đớn và bất lực. Anh cũng nhìn cô, nhưng là với một ánh mắt khẩn cầu tha thiết. Cô cúi xuống đưa tay lau máu bên khoé miệng anh, nước mắt cô chảy xuống thấm vào môi mặn chát. Hoàng Quân yếu ớt lắc đầu với cô. Lệ Dương nhìn anh nở một nụ cười chua xót.
“Có thể sau này sẽ không có cơ hội để nói nữa, em không muốn tới lúc không nhìn thấy anh nữa vẫn không thể nói cho anh biết.” Cô ngập ngừng rồi từ từ thốt lên ba chữ: “Em thích anh!”
Đôi mắt Hoàng Quân mở to nhìn cô.
“Em thích anh. Rất rất lâu rồi. Mặc dù em biết trong lòng anh mãi không quên được cô ấy. Em tình nguyện ở bên anh, chia sẻ cùng anh những vui buồn, cùng anh cười, cùng anh khóc, cùng anh nhớ về một cô gái. Em không cần anh báo đáp lại tình cảm của mình, bởi vì với em, được nhìn thấy anh mỗi ngày sống vui vẻ chính là điều hạnh phúc nhất…”
Lệ Dương dừng lại một chút, cô lấy tay quệt nước mắt.
“Em đã tự nhủ với mình. Chỉ cần anh được vui vẻ, điều gì em cũng sẽ làm, thậm chí phải chết.” Rồi cô chợt bật cười: “Lúc đó em nghĩ mình rất ngớ ngẩn, anh đang sống yên bình như thế, em lại nghĩ đến cái gì mà chết chóc. Giờ thì đúng là… không gì có thể đoán trước được.”
Cô nhìn vào đôi bờ mi sưng lên vì bị đánh, đôi môi đang run run của anh. Không kiềm lòng được, cô khẽ cúi đầu xuống và hôn nhẹ vào đôi môi ấy. Rồi Lệ Dương bất chợt đứng phắt dậy, như chỉ sợ nhìn anh thêm một giây phút nữa cô sẽ không thể quay đầu bước đi.
Lệ Dương đi theo tên đàn em ra phía gần cửa thì Hoàng Quân dùng hết sức lực còn lại của anh sau gần hai ngày bị bỏ đói gọi với theo cô:
“Lệ Dương, anh yêu em!”
Lệ Dương không thể ngờ, có chết cũng không thể ngờ một ngày cô lại được nghe ba từ này phát ra từ miệng Hoàng Quân. Ba từ ngày nào cô cũng chờ mong và hy vọng, để rồi thất vọng mỗi khi nhìn thấy anh trầm mặc cầm lên tấm ảnh của Ngọc Linh và nhìn nó với một vẻ đầy chua xót. Ba từ này của anh khiến cô chết đứng, cô quay đầu lại và tròn xoe mắt nhìn anh như để chắc chắn rằng mình không nghe nhầm.
“Anh yêu em! Vì thế xin em hãy giữ mình cho tới khi trở thành vợ anh.”
Nếu Lệ Dương không phải là người có trái tim khoẻ mạnh có lẽ cô đã bị Hoàng Quân dọa cho bất ngờ đến chết. Vừa nãy là anh nói yêu cô, bây giờ là nói muốn lấy cô làm vợ. Cô có nghe nhầm không?
“Anh vừa nói gì cơ?” Đôi môi cô mấp máy hỏi lại.
“Em không nghe rõ sao, anh nói là muốn lấy em.”
Nếu câu nói này ở trong một hoàn cảnh khác, một tình huống khác, Lệ Dương chắc chắn sẽ tin rằng anh đã dành tình cảm cho mình. Cô chắc chắn sẽ nhảy lên ôm chầm lấy anh và nói rằng cô đồng ý. Thế nhưng, câu nói này anh lại nói trong một hoàn cảnh trớ trêu như vậy. Liệu có bao nhiêu phần trong câu nói ấy là thật lòng, hay chỉ là anh không muốn mình phải sống trong mặc cảm tội lỗi suốt quãng đời còn lại vì đã để cô phải hiến thân vì anh.
Lệ Dương nở nụ cười, một nụ cười chua xót:
“Có câu nói này của anh, em cảm thấy rất hạnh phúc. Đây là do em tự lựa chọn, anh không bao giờ được nghĩ rằng em vì anh mà làm vậy. Em là vì bản thân mình thôi.”
Hoàng Quân nhắm mắt lại, có lẽ đang cố tìm kiếm một câu nói để thay đổi suy nghĩ và hành động dại dột của cô lúc này. Bản tính của cô là như vậy, ương bướng và cứng đầu. Chính vì bản tính này nên cô không chịu dứt ra khỏi anh, nên anh mới tìm lại được ánh sáng. Bây giờ, cũng chính vì bản tính này, cô lại làm mất đi chút ánh sáng cuối cùng còn lại của cuộc đời anh.
Có vẻ như hai tên du côn kia đã nóng lòng nóng ruột trước việc Hoàng Quân và Lệ Dương câu qua câu lại. Thằng mặt sẹo lên tiếng:
“Bọn này không có nhiều thời gian cho hai đứa mày dài dòng đâu. Cô em không định cứu nó à?”
Lệ Dương không trả lời hắn. Cô chỉ nhìn Hoàng Quân. Ánh mắt cô chứa đựng một sự đau thương vô hạn. Anh vẫn tiếp tục lắc đầu nhìn cô, muốn nói rất nhiều. Nhưng giờ cô đang đứng cách xa anh một khoảng, tiếng thều thào yếu ớt của anh cô căn bản không nghe được. Chính vì vậy, anh chỉ có thể dùng ánh mắt để nói rằng cô đừng hành động dại dột.
Nhưng đáp lại sự khẩn cầu của anh, Lệ Dương nhắm nghiền mắt và quay lưng lại bước nhanh về phía cửa kho.
oOo
Tên mặt sẹo đưa Lệ Dương đến một nhà nghỉ cách đó không xa. Đây có vẻ là địa bàn mà hắn thường xuyên lui tới để thỏa mãn nhu cầu sinh lý. Chủ quán, nhân viên ai cũng chào đón hắn rất niềm nở. Có người còn cười trớt nhả với hắn:
“Hôm nay đại ca có hàng mới à? Trông ngon đó.”
Hắn cười sảng khoái, khoác vai cô kéo lên cầu thang rồi rất tự nhiên mở cửa phòng 201.
Đây là lần đầu tiên Lệ Dương đứng trước tình huống như thế này. Cô không biết sau hôm nay cuộc đời mình sẽ đi về đâu. Cô chỉ biết cho tới bây giờ cô vẫn không hề hối hận về quyết định của mình. Điều cô muốn biết nhất là bây giờ Hoàng Quân thế nào, anh có còn bị chúng đánh nữa không?
Thằng mặt sẹo nhìn Lệ Dương bằng một ánh mắt rất thỏa mãn. Hắn đi lại gần định giơ tay cởi cúc áo của cô thì cô nhanh chóng lùi lại. Hắn nheo mắt:
“Cô em hối hận rồi sao?”
“Tôi muốn ông lập tức thả anh ấy ra.” Lệ Dương nhìn hắn cương quyết.
Hắn nhếch mép cười:
“Cô em vội gì chứ? Đợi anh vui vẻ xong sẽ thả hắn ngay.”
“Tôi đã theo đến đây rồi, ông còn sợ tôi chạy mất sao?”
Hắn cười ha ha:
“Dũng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




