watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:07 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8787 Lượt

đóng cửa đi ngủ rồi nhóc ạ.”

“Nếu thế thì ta lại quay về.” Con bé hồn nhiên trả lời.

Hoàng Quân bắt đầu nghi ngờ:

“Lúc nãy thấy em hào hứng lắm mà?”

Xuân Vy cười tủm tỉm:

“Bà ngoại nói công viên là chốn hẹn hò. Đến đó em phải chạy đi chơi, chơi hết các trò, mỗi trò hai lượt mới được về, để yên cho anh chị tâm sự.”

“Bà ngoại thật là…” Hoàng Quân không biết phải dùng từ ngữ thế nào cho phù hợp trong hoàn cảnh này. Còn Lệ Dương thì đỏ mặt, khóc không thành tiếng.

Công viên. Ánh điện của những hàng cột đèn in lên mặt đất bóng dáng cao dài của ba con người, hai lớn, một bé. Ai nhìn vào cũng sẽ nghĩ đây là một gia đình, không những thế còn là một gia đình rất hạnh phúc. Đứa con gái xinh xắn tầm mười tuổi đang mỗi tay vịn vào một cánh tay của ba và mẹ nó, thi thoảng lại đu người lên, miệng khúc khích cười, đôi mắt trong veo thơ ngây không ngừng chớp. Người ta vẫn nói, ánh mắt trẻ thơ có thể xua tan đi mọi phiền muộn, lo âu trong cuộc sống, nó khiến ta quên đi những vẩn đục vô tình hay hữu ý đã bám lên cuộc đời ta, khiến ta thấy những gì trước mặt thật đẹp đẽ và thanh khiết. Nụ cười trẻ thơ là liều thuốc hóa giải những nỗi đau, oán hận chất chồng, cho ta bình lặng nghĩ suy đến bao điều tốt đẹp.

Công viên. Gần mười giờ đêm, không một bóng người.

Lệ Dương bất giác mỉm cười. Cô nhớ đến ngày sinh nhật trên chứng minh thư của mình. Hôm đó, Hoàng Quân dẫn cô đến đây, trèo tường vào trong như kẻ trộm. Hôm nay, cũng tầm giờ này, hai người đến còn có thêm một đứa trẻ. Con đường dẫn đến cánh cổng công viên như dài hơn một chút, lại như ngắn đi mấy phần. Cô vẩn vơ suy nghĩ, và chợt thẹn thùng xấu hổ với một đống ý tưởng linh tinh hỗn độn trong đầu.

Hoàng Quân nhìn hai cánh cổng sắt nặng nề chắn ngang trước mặt, ngăn cách bên trong là một thế giới cổ tích, có những sinh vật lạ kỳ của thế giới tự nhiên, những trò tiêu khiển chỉ dành cho con nít, và người lớn thì lợi dụng để nhớ về tuổi thơ của mình. Bên ngoài là đường phố đông đúc người xe. Một thế giới tĩnh lặng nằm giữa một khung cảnh ồn ào.

“Đóng cửa mất rồi.” Xuân Vy lên tiếng, giọng tiếc nuối.

Hoảng Quân cười cười, có lẽ vì không muốn làm hư trẻ con nên anh không cố tình bật tường trèo qua cổng như lần trước nữa.

“Anh đã bảo mà. Chịu về nhà chưa?”

Con bé chun mũi:

“Còn lâu. Em muốn đi ăn kem.”

Nó quay lại, nhìn thấy một quầy bán kem phía bên kia đường còn sáng đèn liền chỉ vào đó, vừa chỉ vừa cười rạng rỡ.

Hoàng Quân thở dài, Lệ Dương thì gật đầu hưởng ứng.

Xuân Vy lon ton chạy lên phía trước. Nó muốn vào cửa hàng trước, để cho hai anh chị của nó “tâm sự”. Một đoạn đường, nhưng chắc chắn có nhiều chuyện muốn nói. Nó cười hì hì vẻ ranh mãnh tán thưởng cái suy nghĩ hay ho của mình.

Nhưng nó mới ngoặt ra đường lớn chưa được năm bước đã bị cản lại bởi một đám người chắn trước mặt. Nó ngừng chạy, hơi lùi về phía sau. Có tất cả năm tên, mặt mũi ai nấy đều đáng sợ, có tên còn có cả một vết sẹo dài trên trán. Cổ tích nói cho nó biết đó là những lão phù thủy độc ác, bà nội nói cho nó biết đó là những tên lưu manh của xã hội, không coi mạng người ra gì. Nó sợ. Phản xạ đầu tiên là tròn xoe mắt nhìn, sau đó là há miệng hoảng hốt, cuối cùng là quay đầu chạy lại đường cũ khi nhìn thấy nụ cười nửa miệng hếch lên của thằng có vết sẹo dài.

“Aaaaaaaaaaaaaaaaa…” Nó vừa chạy vừa hét lên.

Hoàng Quân và Lệ Dương nghe thấy tiếng hét chói tai của con bé, hoảng hốt nhìn nhau một giây, rồi không nói gì chạy nhanh về phía vừa phát ra âm thanh.

Con bé khóc lóc giãy dụa trong bàn tay to lớn và thô kệch, nổi lên những viền gân xanh đáng sợ của hai gã đàn ông. Miệng nó không ngừng kêu lên:

“Thả raaaaaaaaaa…. Đau. Hu hu.”

Hoàng Quân nhìn đứa em gái yếu ớt không ngừng than khóc trong tay hai tên côn đồ, trong đôi mắt đen sâu của anh hiện lên nét hoang mang và tức giận. Anh chạy tới, khi còn cách chúng vài bước chân, anh dừng lại, giọng nói của anh mất hẳn bình tĩnh.

“Thả con bé ra. Mấy người làm gì đấy?”

“Đại ca. Chính là thằng đó. Hôm nay em thấy nó ngồi trong chiếc ô tô đó, không sai đâu.”

Dù hoảng hốt nhưng đôi mắt Hoàng Quân vẫn hằn lên một nét khó hiểu. Rốt cuộc bọn này là ai?

Thằng có vết sẹo ở má vừa được xưng là đại ca tức giận nhổ đến phẹt một bãi nước bọt ra đất. Đôi mắt hắn gườm gườm nhìn Hoàng Quân, da mặt căng ra, biểu hiện của hắn như muốn đâm cho anh vài nhát.

“Mẹ kiếp! Mày làm tao mất mấy chục tỷ, còn hại tao sống chui lủi có nhà không dám về. Để xem hôm nay tao xử mày thế nào.”

Hoàng Quân ngẩn người. Không phải chứ? Anh cũng biết mình vừa đẹp trai lại tài hoa, trên thương trường lẫn tình trường đều có không ít kẻ ghen tị. Nhưng dù sao cũng chưa đến mức phải lấy mạng của anh chứ? Với cả hắn vừa nói cái quái gì vậy? Mấy chục tỉ? Có nhà không dám về? Sao anh chẳng hiểu gì hết?

Rõ ràng là Lệ Dương cũng đang có suy nghĩ giống như anh, cô cũng ngớ người ra.

“Khoan đã. Hình như có chút hiểu lầm. Anh nói gì tôi nghe không hiểu.”

“Mày còn giả bộ không hiểu.” Ánh mắt tên du côn nhìn như muốn bóc cái lớp mặt nạ hắn cho rằng anh đang đeo ra, rít qua kẽ răng.

Xuân Vy trong tay hai tên đồng bọn của hắn vẫn không ngừng giãy giụa.

“Đại ca. Xử lí nhanh đi. Ở đây lâu không an toàn đâu.”

Thằng mặt sẹo đánh mắt qua tên đàn em một chút, rồi lại chuyển qua người Hoàng Quân, đôi mắt vẫn ngùn ngụt lửa đỏ.

“Lôi nó về cho anh Bửu xử lý.”

“Còn hai đứa này thì sao anh?” Thằng bên cạnh đang lăm lăm con dao rụt rè nhìn hắn, không dám nói lớn.

“Mày ngu thế. Thả bọn nó ra để nó đi báo cảnh sát à? Đem hết đi.”

Một dự cảm không lành bao phủ đầu óc Hoàng Quân. Đôi mắt anh nheo nheo, lông mày khẽ nhíu lại. Khi hai thằng còn đứng không nãy giờ cầm dao đi tới chỗ anh, mặt đằng đằng sát khí, Hoàng Quân đưa tay ra nắm lấy tay Lệ Dương nãy giờ vẫn đứng bên cạnh anh, anh khẽ thì thầm, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy khí chất:

“Đừng sợ.”

Cô không sợ mình sẽ bị làm hại. Cô muốn nói ở bên anh cô chưa bao giờ thấy sợ bất cứ điều gì. Nhưng lúc này đây, cô lại sợ chúng sẽ làm gì anh. Khuôn mặt, cả cái dáng đi dữ tợn kia nữa, chẳng toát ra một chút gì gọi là thiện lương.

“Các người muốn gì?” Hoàng Quân nhìn tên mặt sẹo nãy giờ vẫn không thôi dán mắt vào anh.

Nó nhếch mép lên cười:

“Muốn gì mày phải tự biết chứ. Biết có ngày hôm nay thì trước đây nên ngoan ngoãn đừng xía vào chuyện của bọn tao.”

“Có lẽ đã có hiểu lầm. Tôi không biết các anh là ai cả. Các anh thả cô bé kia ra đi, nó còn nhỏ, đừng làm nó sợ.”

Hắn lại nhếch mép cười lần thứ hai và gằn lên từng tiếng:

“Chúng mày bắt hai đứa nó lại đi.”

Hoàng Quân hiểu rõ anh không có cơ hội để đôi co giải thích nữa. Phía bên này là vỉa hè trống vắng, cách một bãi cỏ rộng là đường phố nhộn nhịp người xe. Chắc không ai để ý nhìn sang bên này, mà có nhìn sang chắc cũng không có ý định tham gia vào câu chuyện giữa anh và họ. Vì hơn hết những người ở cái mảnh đất đầy rẫy biến động này hiểu rằng, không phải chuyện của mình tốt nhất là đừng chõ mũi vào, mà đặc biệt hơn là đừng bao giờ đụng đến giới xã hội đen, vì sẽ không bao giờ biết chúng có thể làm gì với mình.

Người vẫn thờ ơ lướt qua, chẳng ai để ý đến một con bé đang bị hai tên đàn ông lực lưỡng giữ chặt, mắt ướt nhòe, miệng không ngừng mếu máo. Chẳng ai chú tâm khuôn mặt khó hiểu và lo lắng của đôi nam nữ đang đứng trong vòng vây của một bọn người đầu trâu mặt ngựa.

Hai tên nãy giờ vẫn đứng gần Hoàng Quân và Lệ Dương nghe lệnh của tên đàn anh mau chóng hành động. Chúng xông vào định lôi anh và cô đi. Nhưng Hoàng Quân đã phản kháng lại. Trước đây anh từng học võ, chỉ học như một thú vui và biết đâu có lúc dùng đến, như để cứu người chẳng hạn. Chỉ không ngờ võ đó bây giờ anh lại dùng để cứu chính mình, mà cũng không hiểu vì sao lại có cơ sự này nữa.

Anh thả bàn tay đang nắm lấy tay Lệ Dương ra và đẩy cô về phía sau. Cô chỉ kịp nghe anh nói: “Mau chạy đi” thì hai tên kia đã vung gậy lên. Anh giơ tay đỡ được, dùng chân đá vào hông một tên rồi nhanh chóng rút cây gậy đang cầm hờ trên tay hắn và quật mạnh lên tên thứ hai. Hai đứa ngã nhào ra đất. Anh hét lên với Lệ Dương đang đứng bất động.

“Còn đứng đó à? Mau chạy đi.”

Cô giật bắn người, nước mắt lưng tròng hoảng hốt nhìn Hoàng Quân. Trong thảng thốt, đôi mắt cô đỏ lên vì hoảng loạn và giật mình. Hoàng Quân xông đến chỗ hai tên đang giữ Xuân Vy, hai tên đó tái mặt, vội vàng xô con bé ngã ra nền đất và lao về phía anh, tay vẫn giơ cao cây gậy. Anh cúi đầu tránh được một đòn vừa định giáng xuống, lách qua người hai tên đó chạy tới xốc Xuân Vy đứng dậy. Hai tên kia quay lại liên tục tấn công anh, anh vừa phải một tay nắm lấy Xuân Vy, tay còn lại dùng cây gậy đánh vào những chỗ hiểm của chúng, vì bị vướng con bé nên anh cũng hứng trọn mấy đòn. Nhưng những lúc nguy hiểm, con người ta mới thấy sức mạnh của mình quả không tầm thường, anh lảo đảo sau cú giáng thì đứng thẳng được người lên và dùng hết sức xô Xuân Vy về phía Lệ Dương. Mặt anh đỏ bừng quát:

“Chạy.”

Câu nói của anh gần

Trang: [<] 1, 31, 32, [33] ,34,35 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT