|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
ấy cũng bảo vệ và che chắn cho em, ở bên cạnh anh ấy em luôn có cảm giác an toàn và thấy mình mạnh mẽ hơn. Em đã tưởng chúng em sẽ mãi mãi đi cùng nhau như thế. Vậy mà một buổi sáng tỉnh dậy, anh ấy đã rời xa em quay trở về thành phố nơi anh ấy sinh ra. Em đã chờ, chờ anh ấy quay trở lại tìm em nhưng không thấy.”
“Em có giận anh ấy không?” Trần Vũ Hải ân cần đặt bàn tay lên cánh tay bị thương của Hồng Liên.
“Sao lại không giận? Giờ mà gặp lại em sẽ đánh anh ấy một trận tơi tả. Anh ấy đã hứa sẽ đưa em lên thành phố nơi anh ấy sống, sẽ dẫn em đi ăn những món ăn của thủ đô, đi xem pm trong rạp, xem pm mà như chạm được vào cả những vật trong pm vậy… Anh biết không? Em ghét nhất là những người gieo niềm hy vọng không có thật cho người khác. Bởi thà cứ để người ta thất vọng ngay từ đầu, còn hơn cứ thế chờ đợi rồi cuối cùng nhận ra sự chờ đợi bấy lâu là vô ích.”
“Có lẽ do anh ta có nỗi khổ riêng.” Trần Vũ Hải vỗ vỗ nhẹ vào tay Hồng Liên, dịu dàng an ủi.
“Em đã chờ anh ấy lâu như vậy. Nếu còn nhớ em nhất định anh ấy đã quay trở lại tìm em và giải thích. Nhưng cho đến bây giờ em vẫn không có được một chút thông tin về anh ấy, đang ở đâu, còn sống hay đã chết? Anh nói xem, em có nên giận không? Em là một con người, em cũng có những hẹp hòi cá nhân. Ngày em bước chân ra Hà Nội học đại học, em vẫn nuôi mơ ước có thể gặp lại anh ấy. Nhưng đã sáu năm trôi qua rồi, có lẽ hai chúng em không có duyên phận với nhau.”
Hồng Liên gạt nước mắt. Cô thảng thốt nhận ra nãy giờ mình chỉ nói như một kẻ say rượu đang giãi bày tâm trạng. Bao nêu năm rồi, cô không nghĩ rằng mình lại vẫn còn ấm ức mỗi k nghĩ về chuyện quá khứ. Cô thật ích kỷ, không nghĩ rằng người đang ngồi trước mặt cô là Trần Vũ Hải chứ đâu phải anh bạn thời ấu thơ, vậy mà cô lại mặc sức trút bỏ những ấm ức trong lòng, không hề để ý đến cảm nhận của anh.
Trần Vũ Hải vẫn ngồi im nghe cô nói, đôi mắt anh long lanh, anh đưa tay lau giọt nước mắt trào ra trên khuôn mặt đang nức nở kia rồi ôm lấy cô và hôn nhẹ lên mái tóc. Tiếng anh như hơi thở phả nhẹ bên tai cô:
“Vậy thì từ nay, hãy để anh thay anh bạn ấy, chăm sóc và bảo vệ em.”
Chương 18: Một Lần Ân Ái, Đổi Một Mạng Người
Ads Trong khi Hồng Liên và Trần Vũ Hải ngày càng thân thiết gần gũi thì Hoàng Quân và Lệ Dương vẫn cứ bình thường như thế. Vẫn thi thoảng hẹn nhau đi ăn tối, xem phim. Nhìn bề ngoài không ai không nghĩ rằng họ đang yêu nhau, chỉ có người trong cuộc lại không thể sáng suốt để định nghĩa mối quan hệ này rốt cuộc là gì. Nhưng cả hai không còn ở cái tuổi bay nhảy mộng mơ nữa, vào độ tuổi này trong cuộc đời, việc quan trọng nhất để những người độc thân nghĩ đến chính là tìm cho mình một mái ấm gia đình, và đó là lí do vì sao câu hỏi mà Lệ Dương nhận được nhiều nhất từ những y, bác sỹ trong bệnh viện chính là: “Rốt cuộc khi nào mới chịu làm đám cưới?”. Lúc đó cô chỉ biết mỉm cười đáp lại: “Quan hệ của chúng em vẫn chưa đến thế đâu”. Không ngước lên nhưng cô đủ hiểu, ánh mắt những người đối diện nhìn cô đầy ý trêu đùa, có ý muốn nói rằng cô bao nhiêu tuổi rồi mà còn ngượng ngùng về vấn đề này chứ. Cũng đúng thôi, vì đối với họ yêu và cưới là lẽ đương nhiên, vốn là quy luật bình thường của cuộc sống. Người mong muốn một cái kết đẹp cho Hoàng Quân và Lệ Dương nhất không ai khác chính là bà ngoại và mẹ của Hoàng Quân. Họ lúc nào cũng tìm cách vun vén cho hai người. Những khi Lệ Dương tới nhà chơi, hoặc là họ tìm cách ra ngoài, hoặc là nhờ anh và cô đi mua giúp cho một món đồ nào đó. Thi thoảng họ bảo Hoàng Quân mời Lệ Dương tới nhà ăn cơm, và cái lí do duy nhất chỉ là vì cô có công tìm lại ánh sáng cho cháu ngoại và con trai của họ, còn cái lí do quan trọng hơn mà họ giấu ở trong lòng thì không cần phải nói ra mà ai cũng đều hiểu được, tất nhiên trong số đó có cả Hoàng Quân, nhưng anh không bao giờ tỏ ý thắc mắc hay hồ nghi về sự nhiệt tình hiếm thấy trước đây ở người lớn. Anh làm theo những gì mẹ và bà muốn, còn làm tốt hơn họ nói. Bởi vì anh muốn bà ngoại và mẹ được vui, đó như một lời xin lỗi vì sự cố chấp của anh trước đây, như một lời cảm ơn tới những người sinh thành và dưỡng dục anh. Và trên hết, có lẽ trong lòng anh cũng muốn làm như vậy.
Hôm nay là ngày cuối tuần và chẳng cần đợi bà ngoại phải nói hết câu, Hoàng Quân cũng đã tiếp nhận được đầy đủ thông tin mà bà anh muốn truyền đạt: mời Lệ Dương tới nhà ăn tối. Thông thường nếu vì thấy tới nhiều sợ Hoàng Quân ngại, Lệ Dương sẽ tìm cách từ chối khéo, nhưng bà ngoại Hoàng Quân nhất định sẽ gọi điện và nói ra một nghìn lí do để gọi cô đến, và cái lí do hay được sử dụng mà bà thấy hiệu quả nhất chính là không hiểu sao dạo gần đây mắt bà hay đau mỏi, muốn nhờ cô tới xem thế nào. Vả lại Hoàng Quân cũng nói rằng cô đừng ngại, mọi người trong gia đình anh đều rất quý mến cô, tất nhiên có cả anh nữa. Không nhìn vào mắt anh nhưng Lệ Dương biết khi nói ra câu này, Hoàng Quân có chút đỏ mặt. Cô chỉ bụm miệng cười và như thành thói quen, cứ đến cuối tuần cô lại tới nhà Hoàng Quân ăn tối.
Bữa tối hôm nay có chút đặc biệt, đó cũng là bữa liên hoan nho nhỏ vì Xuân Vy vừa đạt giải nhất thành phố trong cuộc thi vẽ tranh. Lệ Dương không quên mua một con gấu bông tặng con bé, đối với trẻ con mà nói, thứ hấp dẫn chúng nhất có lẽ chính là thú nhồi bông. Xuân Vy vừa hân hoan nhận món quà của Lệ Dương cùng lời cảm ơn rất xu nịnh vừa quắc mắt sang nhìn Hoàng Quân.
“Anh! Quà của anh đâu?”
“Quà gì?” Ánh mắt Hoàng Quân ngây thơ nhìn con bé.
Xuân Vy chun mũi nói với vẻ bất mãn:
“Chị Dương có quà, sao anh lại chúc mừng bằng tay không vậy?”
Bà ngoại bật cười:
“Quà của chị dâu cũng là quà của anh trai, con đừng tham lam thế chứ.”
“Con bé này… lớn rồi mà lúc nào cũng như trẻ con vậy.” Bà Châu mỉm cười trách khẽ Xuân Vy.
Xuân Vy vẫn không chịu thôi:
“Anh chị vẫn chưa lấy nhau, quà vẫn phải là của mỗi người chứ ạ.”
Cả nhà bật cười. Lệ Dương và Hoàng Quân có chút ngượng ngùng trước câu nói hồn nhiên của con bé, còn bà ngoại và mẹ của Hoàng Quân lại lấy làm thú vị. Hoàng Quân đưa tay cốc trán Xuân Vy.
“Thế nhóc thích gì nào?”
“Lát nữa ăn cơm xong đưa em đi công viên chơi đu quay nhá!” Xuân Vy nói như chỉ chờ có thế.
Bà ngoại vỗ tay ủng hộ:
“Đúng rồi đấy! Trẻ con tụi bay sướng thật, ngoại già từng này rồi không biết cái đu quay nó là cái gì.”
“Xe anh hỏng rồi, để hôm khác anh đưa đi.”
Con bé phụng phịu không chịu. Bà Châu nheo mắt hỏi:
“Lúc nãy hai đứa đi taxi đến đây à?”
“Không ạ. Con mượn xe của Vũ Hải, con định lát đưa Lệ Dương về thì mang qua trả cậu ấy luôn.”
“Tối rồi nó không cần xe đi đâu đâu, có thì nó đi taxi. Lát nó mà gọi điện hỏi ngoại nói cho. Con đưa con bé đi chơi đi, để hôm khác mất hứng.”
Xuân Vy đu người lên hôn chụt vào má bà ngoại, cười mãn nguyện.
“Yêu ngoại nhất nhà. Hí hí.”
Hoàng Quân không có cách nào từ chối trước sự tấn công dồn dập của bà ngoại, mẹ và em gái anh. Anh chỉ còn biết chậc lưỡi đồng ý. Hồi chiều xe của anh hỏng đã đem đi sửa, vì hỏng ngay trước cửa công ty nên anh mượn xe của Trần Vũ Hải đi luôn, định tối sau khi đưa Lệ Dương về rồi mang trả.
Thực ra khi mượn Trần Vũ Hải có nói tối nay anh ở lại văn phòng nghiên cứu hồ sơ, Hoàng Quân cứ lấy xe mà đi. Chính vì vậy anh cũng chẳng có lí do gì để từ chối, với cả nhìn con bé hào hứng thế kia, anh không nỡ dập tắt niềm hy vọng của nó. Anh không biết Xuân Vy tự nhiên đòi anh dẫn đi chơi là do con bé tự nghĩ ra hay đã được mẹ và bà ngoại “mớm” từ trước. Anh quay sang Lệ Dương và hỏi cô có muốn đi cùng không, không đợi Lệ Dương trả lời, cả ba cái miệng không liên quan đã tự động lên tiếng:
“Dĩ nhiên là có rồi.”
Hoàng Quân, Lệ Dương và cả Trần Vũ Hải đều không hề biết rằng, cái biển số xe của Trần Vũ Hải chính là đặc điểm duy nhất để một số kẻ tìm kiếm người mà chúng muốn tìm. Ngay sau hôm Hồng Liên và Trần Vũ Hải nghe được cuộc điện thoại giá trị trong nhà vệ sinh của bệnh viện Passion, công an đã tới triệt tiêu ổ tội phạm ma túy, tịch thu toàn bộ số thuốc phiện. Một tên trong số chúng đã chạy thoát. Tất nhiên hắn biết người đã khiến hắn đang từ tỷ phú trở thành trắng tay, lại còn phải sống chui lủi trước sự truy lùng của cảnh sát. Hắn căm hận Trần Vũ Hải và Hồng Liên đến tận xương tủy. Trong lúc trốn chạy, hắn vẫn nuôi ý định sẽ thọc con dao vào giữa ngực kẻ đã gây ra nông nỗi này cho hắn. Đồng bọn giúp hắn điều tra và biết đích xác người tố cáo chúng chính là Trần Vũ Hải. Hắn chưa bao giờ nhìn thấy mặt anh, chính vì thế biển số xe của anh là đặc điểm nhận dạng duy nhất mà hắn có.
Cả ngày hôm nay hắn đi theo xe của Trần Vũ Hải nhưng không tìm được cơ hội để ra tay. Đường phố quá đông, chỉ sợ hắn chưa kịp làm gì thì đã bị cảnh sát tóm cổ. Vì vậy khi nhìn thấy chiếc xe đi ra từ cổng nhà Hoàng Quân, không biết hắn đã vui sướng đến nhường nào.
oOo
Mùa đông, những con phố Hà Nội cũng không vì tiết trời lạnh giá mà thưa thớt người qua lại. Hoàng Quân vừa lái xe vừa nhìn gương mặt Xuân Vy phản chiếu trên tấm gương chiếu hậu.
“Trời lạnh thế này, quản lí công viên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




