watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:07 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8781 Lượt

vì thấy anh vẫn còn sống, được chưa?”

Hồng Liên múc cháo ra bát, thầm nghĩ sao con người này cứ thích châm ngòi chiến tranh thế nhỉ?

“Thế à? Thế thì cô phải nhìn tôi mà cười chứ, cô nhìn tô cháo cười người nào không biết lại tưởng…”

“Tưởng gì?” Hồng Liên theo phản xạ độp lại ngay. Có lẽ từ trước tới giờ cô đã quen với việc nếu cô nói một câu thì Trần Vũ Hải không được phép nói hai câu.

“Tưởng cô lâu rồi chưa được ăn cháo.”

Trần Vũ Hải nhún vai. Sở trường của anh chính là đẩy cái hứng cãi nhau của Hồng Liên lên cao trào rồi sau đó bất ngờ cắt cụt, hệt như một bộ phim đang xem đến đoạn gay cấn thì bị cúp điện, dễ làm cho người ta nổi điên nhưng lại không thể làm gì được. Về khoản này thì dù khi anh khỏe mạnh hay đau ốm, Hồng Liên cũng không bao giờ có thể trở thành đối thủ của anh.

Hồng Liên thật muốn bê cả tô cháo đang bốc khói lên húp sạch trước mặt Trần Vũ Hải, để xem anh ta còn nói gì nữa không. Nhưng cái ý nghĩ đó dập tắt ngay khi cô nghe tiếng bụng Trần Vũ Hải réo ùng ục. Phải rồi, từ tối qua, chính xác là từ trưa hôm qua đến hôm nay đã hơn một ngày anh ta hình như chưa có gì vào bụng, nghĩ cũng tội nghiệp. Cô mà làm thế thì quả thật ác quá. Dù gì cũng là đồng nghiệp, nhỡ chuyện này lộ ra thì cô còn mặt mũi nào đến công ty nhìn mọi người.

Nghĩ vậy, cô bưng tô cháo giơ ra trước mặt Trần Vũ Hải, giọng lạnh lùng.

“Anh ăn đi mà lấy sức cãi nhau với tôi.”

Nhưng Trần Vũ Hải đưa tay gạt tô cháo ra, anh nhăn mặt nhìn cô.

“Bụng tôi bây giờ toàn nước, tôi phải cho nó ra thì mới húp bát nước này tiếp được.”

Hồng Liên hơi đỏ mặt. Cái việc tế nhị thế mà anh ta cứ bô bô cái miệng.

“Vậy anh đi cho ra đi, nói với tôi làm gì?”

Trần Vũ Hải nhổm người ngồi dậy.

“Cô không nhìn thấy à? Tôi đang truyền nước không thể rút kim ra được. Phải có người cầm chai dịch truyền tôi mới đi được chứ.”

Ra vậy. Hóa ra anh ta muốn cô làm hộ lý dẫn vào nhà vệ sinh, thảo nào nãy giờ nói chuyện với cô tử tế hơn hẳn mọi khi. Con người anh ta, nếu không phải là có chuyện cần người khác giúp đỡ thì làm gì nói năng nhẹ nhàng thế chứ. Biết thế lúc nãy cô chẳng thay Hoàng Quân mang cháo lên cho anh ta. Dù biết tiểu tiện là nhu cầu thiết yếu của con người, nhưng cô với anh ta đâu phải thân thiết gì. Mà nghĩ lại mới thấy, sao anh ta nằm viện mà không thấy người nhà vào thăm vậy, lẽ nào anh ta là trẻ mồ côi?

“Cô nghĩ cái gì vậy? Tôi sắp vỡ thận rồi này.” Trần Vũ Hải cắt ngang những suy nghĩ của Hồng Liên.

“Để tôi xuống gọi Hoàng Quân dẫn anh đi.” Hồng Liên trầm ngâm một lúc, nhận thấy đây có vẻ là giải pháp tốt nhất.

“Gọi cái gì chứ? Cô xuống tới nơi gọi được cậu ấy lên đây thì tôi vỡ thận chết rồi. Cô chỉ cần cầm theo chai dịch truyền cho tôi thôi, ai bắt cô cởi quần xi cho tôi mà cô dè chừng dữ vậy.”

“Anh vô duyên vừa thôi. Tôi dè chừng gì chứ? Nhà vệ sinh ở đâu?”

“Tôi không biết.”

“Không biết?” Hồng Liên nhắc lại nửa câu nói của Trần Vũ Hải với vẻ sửng sốt. Nhưng rồi cô nhận ra anh ta cũng mới nhập viện hôm qua, không biết nhà vệ sinh ở đâu cũng là chuyện bình thường.

“Vừa đi vừa hỏi đường vậy, cái nhà vệ sinh to đùng chứ có phải con ruồi đâu mà lo không tìm thấy. Tôi chịu không nổi nữa rồi.” Trần Vũ Hải vừa ôm bụng vừa giục Hồng Liên tới tấp.

Bệnh viện Passion khá lớn, có tất cả sáu tòa nhà, mỗi tòa từ tám đến mười tầng. Đa số các phòng bệnh đều không khép kín, mỗi tầng có hai nhà vệ sinh ở hai đầu, tuy nhiên đường vào nhà vệ sinh có một khúc rẽ nên nếu đứng ở cửa phòng bệnh thì sẽ không nhìn thấy được. Hồng Liên dẫn Trần Vũ Hải vào nhà vệ sinh nằm phía bên tay trái phòng bệnh của anh, cô treo cái bình đang còn gần nửa dung dịch lên chiếc đinh đóng trên góc tường rồi đóng cửa lại và ra ngoài đứng chờ.

Khi đang đứng đợi ở hành lang, Hồng Liên nhìn thấy một người đàn ông đi vào nhà vệ sinh nam. Dáng người dong dỏng cao, cái đầu hói, nước da ngăm đen và đôi kính đeo trễ xuống gần mũi. Không khó khăn để cô nhận ra đây chính là Đỗ Xuân Diệp – Giám đốc điều hành của Star, người có địa vị cao thứ hai trong công ty chỉ sau Chủ tịch Hội đồng quản trị Đỗ Xuân Trọng. Hồng Liên trong đầu ngập tràn thắc mắc: Đỗ Xuân Diệp đến Passion làm gì nhỉ?

Đỗ Xuân Diệp đứng trong nhà vệ sinh nam gọi điện thoại rất lâu, sau đó mới đi ra ngoài với vẻ lén lén lút lút. Sau k ông ta đã đi khuất xa, Hồng Liên mới giật mình nhớ đến Trần Vũ Hải. Anh ta làm cái gì trong đó mà lâu vậy, cô băn khoăn. Cô đang định tiến lại gần gõ cửa hỏi xem anh ta có làm sao không thì cửa phòng vệ sinh bật mở, Trần Vũ Hải bước ra và đưa mắt nhìn xung quanh nhưng không thấy ai ngoài cô. Anh nhìn cô mỉm cười:

“Xong rồi, thoải mái quá!”

“Tôi tưởng anh ngủ trong đấy rồi, đang định gọi anh dậy đó.” Hồng Liên khẽ lườm anh một cái.

“Ngủ đâu, tôi đau bụng nên ngồi lâu thôi. Về phòng ăn cháo thôi, tôi đói rã ruột ra rồi.” Trần Vũ Hải đưa chai dịch truyền cho Hồng Liên cầm rồi tiến về phía hành lang.

Hồng Liên khẽ rướn người theo vì thấy sợi dây truyền dần dần căng ra, cô nói với theo Trần Vũ Hải đang vừa đi vừa suy nghĩ cái gì đó:

“Anh rửa tay đã chứ? Bẩn quá!”

Vì không quá nặng nên ngay chiều hôm đó Trần Vũ Hải đã có thể về nhà. Thực ra Lệ Dương khuyên anh nên nằm theo dõi một buổi tối, đến sáng mai hãy về nhưng anh nhất quyết không chịu ở lại. Con người của anh, từ nhỏ đến giờ chưa bao giờ phải nằm viện nên không chịu nổi mùi thuốc, mùi dao kéo ở đây.

Lệ Dương dặn anh chú ý một chút k ăn uống, bây giờ hầu hết những quán cơm văn phòng đều không đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm. Hoàng Quân nói với cô rằng trước nay cho dù bận rộn mấy Trần Vũ Hải cũng luôn duy trì thói quen tự nấu ăn, dù là đàn ông nhưng anh đảm đang chẳng khác gì phụ nữ, chắc hôm qua bất đắc dĩ lắm mới phải đi ăn ở ngoài. Lệ Dương nghe xong liền bật cười, cô thầm nghĩ nếu thế thì Trần Vũ Hải với Hồng Liên chẳng hợp nhau chút nào, vì Hồng Liên sểnh ra lại bảo Lệ Dương ra ngoài ăn cơm. Hồng Liên không thích nấu ăn, vì thế mà mỗi lần mẹ Tâm có ý định dạy cô đều viện đủ lý do để từ chối, mà cái lí do cô sử dụng nều nhất đó là nếu ai cũng tự mình nấu nướng thì chẳng phải những quán cơm, những nhà hàng phải đóng cửa hết sao?

oOo

Nhà kho số hai khu Mê Linh lúc hai giờ sáng vắng tanh vắng ngắt. Trần Vũ Hải thầm cảm ơn lần ngộ độc này đã cho anh nghe lén được một thông tin quý giá. Hôm qua lúc xem xét báo cáo kiểm toán của Star, Trần Vũ Hải phát ện ra có nều chỗ rất bất thường. Gần đây công ty liên tục thực ện các giao dịch chuyển tiền, mà chủ yếu là chuyển vào tài khoản của một công ty khác có tên là San-Apple. Tuy nên trong sổ sách kế toán ghi lại những khoản thu c thì không chênh lệch nều và số tiền chuyển đi hầu như chỉ nằm trên giấy tờ. Qua điều tra, Trần Vũ Hải phát ện hơn năm mươi phần trăm cổ phần của San-Apple là do Star góp vào. Như vậy rất có thể có kẻ đã lợi dụng danh nghĩa của Star để thực ện hành vi kinh doanh các mặt hàng bị pháp luật cấm, nói cách khác sử dụng San-Apple như một vỏ bọc bên ngoài để che giấu hành vi rửa tiền.

K phát ện ra điều này, Trần Vũ Hải đã vô cùng hoài ng, anh chưa kịp nói với Hoàng Quân thì đã bị ngộ độc phải nhập viện. Và điều anh không hề nghĩ tới là trong nhà vệ sinh của Passion, anh vô tình nghe được cuộc điện thoại của Đỗ Xuân Diệp về một thương vụ mua bán ma túy. Điều này chứng minh những phán đoán trước đó của Trần Vũ Hải là hoàn toàn chính xác, San-Apple thực chất chỉ được thành lập ra để che giấu những giao dịch bất hợp pháp và ngoài luồng của vị Giám đốc điều hành rất được mọi người tin cậy kia.

Điều này nếu bị cơ quan quản lý Nhà nước phát ện thì hậu quả sẽ vô cùng ngêm trọng, không chỉ ảnh hưởng đến danh tiếng của Star mà rất nều người vô tội có thể sẽ phải ngồi tù chỉ vì sự sơ suất của mình. Chỉ cần chứng minh Đỗ Xuân Diệp có hành vi buôn bán ma túy thì những lợi nhuận bất thường thu được của một công ty chưa bao giờ thực ện hành vi kinh doanh trên thực tế như San-Apple coi như đã có lời giải.

Mặc dù biết rằng đây là một hành động hết sức nguy ểm, thậm chí có thể mất mạng nhưng cái máu luật sư đã thôi thúc Trần Vũ Hải phải tìm ra chân lí. Anh khẽ khàng tiến lại phía cửa nhà kho, hơi thở mệt mỏi vì chưa được nghỉ ngơi đầy đủ, gió lạnh t thoảng lại thổi mạnh kến toàn thân anh càng mỏi mệt hơn. Anh cẩn thận bấm dãy mật mã nghe được lúc cều, cánh cửa nhà kho bật mở mang theo tiếng cọt kẹt kến anh giật mình. Anh rón rén lách vào trong và đóng cửa lại.

Bên trong nhà kho ngổn ngang những thùng to nhỏ xếp chồng lẫn lên nhau. Nhà kho rộng nhưng chỉ chừa ra một lối đi nhỏ ở giữa. Trong những thùng hàng tưởng chừng như vô hại kia chứa đựng hàng ký heroin. Nhưng vấn đề trở nên khó khăn vì Trần Vũ Hải không biết thùng nào chứa thứ chất bột màu trắng nguy ểm ấy. Anh cần phải kiểm tra chắc chắn, vì nếu cơ quan điều tra tới đây mà không lục soát được thì mọi chuyện sẽ trở nên phức tạp hơn rất nều, và cách kiểm tra duy nhất là rạch các thùng ra để xem.

Trần Vũ Hải đi một vòng và phát ện ra có rất nều thùng không bị bít bằng băng dính. Giác quan nghề ngệp nói với anh rằng, bọn buôn thuốc

Trang: [<] 1, 28, 29, [30] ,31,32 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT