|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
không mau trèo lên, muỗi đốt tôi sưng hết cả chân rồi này.”
Lệ Dương chỉ biết ngoan ngoãn làm theo lời anh như một con búp bê. Cô dẫm lên lưng anh, trèo lên tường, lại ngồi đó, nhìn anh đứng dậy, lấy đà, bật qua tường, nhảy vào trong. Thấy hành động của Hoàng Quân như vậy, Lệ Dương khẽ thốt lên:
“Trời, anh như kiểu ăn trộm lâu năm ấy, chuyên nghiệp quá!”
Hoàng Quân không nói gì, chỉ phủi phủi quần áo rồi đi lại giơ tay ra đỡ Lệ Dương xuống. Cô từ từ chìa bàn tay về phía anh. Ngồi trên tường cao, gió thổi về đêm làm cô thấy lành lạnh, nhưng trái tim cô lại rất đỗi ấm áp. Người đang chìa tay trước mặt có biết rằng, cô ngày đêm mong ước có thể cứ mãi nắm lấy đôi bàn tay này mà đi hết cả một đoạn đường đời.
Công viên về đêm thật yên tĩnh, chỉ có hai người ngồi trên một chiếc ghế đá. Ánh điện chiếu xuống dưới sân hai bóng người một nam, một nữ, tưở
tưởng như gần đến nỗi chỉ cần giơ tay ra là chạm được vào nhau, mà lại như xa xôi đến độ có kiếm tìm cả đời cũng không bao giờ thấy.
Lúc Lệ Dương đang mải ngó nghiêng xung quanh xem còn có sinh vật nào ngoài hai người xuất hiện ở công viên vào giờ này không, cô bỗng cảm nhận thấy phía bên trái có một luồng
ánh sáng nhè nhẹ. Khẽ quay mặt sang, Lệ Dương thoáng ngạc nhiên khi nhìn thấy trên tay Hoàng Quân đang bê một chiếc bánh gato phủ đầy kem, mặt bánh còn cắm hơn chục cây nến, ánh sáng đánh thức giác quan của cô khi nãy chính là ánh nến trên chiếc bánh gato này.
Cô nhìn những ngọn nến đang cháy phập phồng, gió thổi làm cho chúng mấy lần suýt tắt, rồi lại bùng lên. Lệ Dương vừa đưa tay chắn những đợt gió mới tạt vào khoảng giữa hai người, vừa nhìn Hoàng Quân tròn xoe mắt.
“Sao tự nhiên lại mua bánh kem vậy? Hôm nay là sinh nhật anh sao?”
Nói xong câu đó, Lệ Dương mới nhớ sinh nhật Hoàng Quân là vào tháng ba, không phải thời điểm tiết trời lạnh thế này. Hôm nay cũng chẳng phải ngày lễ gì đặc biệt, Hoàng Quân mua bánh kem làm gì nhỉ? Chẳng lẽ là để kỷ niệm ngày thành lập công viên này ư?
Trong lúc Lệ Dương đang ôm một bụng thắc mắc, Hoàng Quân từ từ đặt chiếc bánh kem vào tay cô. Anh đưa tay chỉnh lại chiếc áo khoác ngoài cho cô, kéo nó cao hơn để cô khỏi lạnh.
“Cô ấy à, đừng có mải làm việc, mải quan tâm đến người khác mà đến cả sinh nhật của mình cũng quên.”
“Sinh nhật tôi?”
Lệ Dương ngạc nhiên hỏi lại, cô cho tay vào túi xách rút điện thoại ra xem, trên màn hình hiển thị ngày mười hai tháng mười một. Cô nhoẻn miệng cười:
“À, thì ra hôm nay là sinh nhật tôi. Sao anh lại biết vậy?”
“Cô thấy chưa, ngày quan trọng với mình thế mà lại không nhớ.”
Lệ Dương không trả lời anh, cô chỉ gượng cười, nụ cười của cô chứa đựng bao tâm tư, nó không tự nhiên như những nụ cười trước đây Hoàng Quân vẫn thấy. Chẳng có chút khó khăn gì để anh có thể nhận ra điều này. Bây giờ thì đến lượt anh thắc mắc:
“Cô sao vậy?”
Cô nhìn anh, ánh mắt dịu dàng và long lanh, ánh mắt đang cố gắng kiềm chế những cảm xúc trong lòng.
“Tôi không sao. Chỉ là do cảm động quá!”
Hoàng Quân chăm chú theo dõi từng biểu cảm trên gương mặt Lệ Dương, anh đưa tay gạt nhẹ giọt nước mắt vừa rớt xuống từ khóe mi cô, sau đó hỏi cô với một giọng trầm đều:
“Cô không nhớ hôm nay là sinh nhật mình, không lẽ Hồng Liên cũng không nhắc cô sao?”
Lệ Dương vẫn mỉm cười, một giọt nước mắt nữa lại trào ra, chảy xuống rồi bị chặn lại ở khóe môi. Hoàng Quân không lau nước mắt cho cô nữa, thay vào đó, anh nâng cằm cô lên rồi ngồi xích lại để đầu cô tựa vào vai anh. Lệ Dương khẽ nói với anh, giọng của cô nhẹ nhàng nhưng lại thật rõ ràng trong tiếng gió:
“Thực ra… hôm nay không phải là sinh nhật tôi.”
Hoàng Quân khẽ giật mình, bờ vai anh rung lên khe khẽ. Anh cúi xuống nhìn vào khuôn mặt Lệ Dương, đôi môi cô vẫn đang mỉm cười:
“Ngày tôi ra đời cũng là ngày mẹ tôi mất. Vì không muốn ngày sinh của tôi trùng với ngày giỗ của mẹ nên mẹ của Hồng Liên đã ghi một ngày khác vào giấy khai sinh cho tôi. Từ trước đến nay, tôi vẫn tổ chức sinh nhật cùng Hồng Liên vào ngày sinh của cô ấy, vì thế nên…”
Lệ Dương không nói hết câu, giọng cô dần dần chùng lại. Hoàng Quân không hề nghĩ đến tình huống này, anh thấy mình có lỗi. Có phải anh đã vô tình khơi lại nỗi đau trong cô? Có phải anh đang làm cô nhớ đến một khoảng ký ức buồn mà cô không muốn nhớ? Anh thấy cổ họng mình nghèn nghẹn, và rồi khóe mắt bỗng cay cay.
“Tôi xin lỗi.”
Anh ghé vào tai cô, thốt lên rất khẽ.
Lệ Dương ngẩng đầu lên, cô nhìn vào mắt Hoàng Quân. Lần đầu tiên trong cuộc đời cô thấy đôi mắt anh ấm áp và dịu dàng đến vậy. Một cảm giác thật khó tả nhen lên trong lòng cô, một chút buồn, một chút thắc mắc, nhưng hơn hết là hạnh phúc. Cô lắc đầu nhè nhẹ:
“Anh đừng nói vậy. Tôi phải cảm ơn anh. Đây là lần đầu tiên có người tổ chức sinh nhật cho tôi theo ngày sinh ghi trong giấy tờ.”
Nói xong câu đó, Lệ Dương lại tiếp tục lợi dụng bờ vai Hoàng Quân. Cô giũ bỏ vẻ ngoài đa sầu đa cảm từ nãy tới giờ, giọng điệu bỗng chốc trở nên lảnh lót:
“Dù là không đúng ngày thật, nhưng cũng chứng tỏ anh quan tâm đến tôi. Tôi thực sự cảm thấy rất vui.”
Hoàng Quân nhoẻn miệng cười, anh lần này không lên tiếng phản đối những suy nghĩ của Lệ Dương nữa, cho cô thích hiểu thế nào cũng được. Hoàng Quân vẫn không muốn nói cô biết, khi cầm bản sơ yếu lý lịch của cô trên tay, thông tin đầu tiên mà anh nhìn vào chính là ngày tháng năm sinh của cô, để biết rằng cô và Ngọc Linh không sinh cùng ngày cùng tháng. Con số mười hai, mười một không hiểu sao cứ tự động lưu giữ vào trong bộ não của anh, mặc dù anh không hề có ý định sẽ nhớ nó.
Hôm đó, Lệ Dương cũng phải khẳng định rằng trong những năm tháng cô tiếp xúc với Hoàng Quân, cô chưa bao giờ thấy anh dễ tính như vậy. Anh trả lời tất tần tật những câu hỏi thậm chí là ngớ ngẩn của cô một cách rất thật lòng. Anh cũng không ngần ngại đáp ứng yêu cầu ngồi hát cho cô nghe. Đó cũng là lần đầu tiên Lệ Dương tựa đầu vào vai Hoàng Quân, mới phát hiện bờ vai anh rất rộng và ấm áp, và cũng không biết vô tình hay cố ý, bàn tay cô đã đặt trong tay Hoàng Quân tự lúc nào, anh cũng rất tự nhiên mà nắm lấy, cảm thấy những hành động bất thường này thì ra lại bình thường như vậy.
Đó là sinh nhật đáng nhớ nhất trong cuộc đời của Lệ Dương. Cho dù nó diễn ra không đúng ngày, nhưng mỗi khi nghĩ lại cô đều bất giác mỉm cười hạnh phúc. Một sinh nhật cho cô nếm trải những cảm xúc sợ hãi lẫn ngọt ngào, đọng lại trong tim cô thành một dòng hồi ức tốt đẹp không thể nào quên.
Chương 17: Mối Tình Oan Gia
Ads Hôm sau, khi Lệ Dương đang bù đầu với một đống hồ sơ bệnh án thì Hồng Liên gọi điện cho cô, nói rằng cô ấy đang ở Passion, có thời gian thì gặp nhau một chút. Ban đầu Lệ Dương khá ngạc nhiên và lo lắng, sau đó Hồng Liên mới giải thích với cô, Hồng Liên đưa Trần Vũ Hải vào bệnh viện. Nghe nói anh ta bị ngộ độc thực phẩm.
Nói đi cũng phải nói lại, kể từ sau khi có phen đụng độ ở trường và coi Trần Vũ Hải như kẻ thù, Hồng Liên lại làm việc cùng công ty với anh ta. Nhiều lần cô thật muốn bỏ việc vì tính cách hai người không hợp nhau, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vào được phòng pháp chế của một tập đoàn chế tác trang sức hàng đầu như Star cũng đâu phải chuyện dễ dàng, nếu chỉ vì anh ta mà từ bỏ thật không đáng. Lâu dần Hồng Liên cũng nhận ra Trần Vũ Hải có khá nhiều ưu điểm. Anh ta rất đẹp trai, không rượu chè, không hút thuốc, rất chuyên tâm làm việc, thông minh và nhạy bén. Xem ra cô ngay từ đầu đã có ấn tượng không tốt nên mọi việc anh ta làm mới khiến cô chướng mắt như vậy, chứ nhìn trước nhìn sau thì ở cái văn phòng lớn này có cô gái nào là không mê mẩn anh ta. Đánh giá khách quan một chút thì con người này cũng không phải quá tệ, miễn cưỡng cũng có thể làm bạn bè.
Chính vì thế Hồng Liên cũng dần dần chấp nhận việc mỗi ngày đều ngồi cùng một phòng làm việc với Trần Vũ Hải, hơn nữa thi thoảng cũng vẫn nói chuyện phiếm với nhau, cô nhận ra mình không còn ghét Trần Vũ Hải như trước nữa, ngược lại còn có một chút cảm mến.
Gần đây quỹ tài chính của Star liên tục có những khoản thu chi bất thường. Đầu tuần trước còn có đại diện Viện Kiểm sát thành phố và một số cán bộ công an tới trụ sở công ty yêu cầu kiểm tra đột xuất hóa đơn, chứng từ. Trong khoảng thời gian này, chuyên viên của Phòng pháp chế ai cũng bận rộn hơn vì phải sàng lọc cũng như hợp pháp hóa đủ các loại hồ sơ, sổ sách.
Hôm qua Trần Vũ Hải phải ở lại nghiên cứu báo cáo tài chính của công ty đến tận khuya, sáng ra Hồng Liên đến văn phòng đầu tiên, thấy anh ta nằm gục xuống bàn làm việc mới lay dậy thì phát hiện mặt Trần Vũ Hải tím tái, cả người lạnh toát mới hốt hoảng đưa anh ta tới bệnh viện.
“Bệnh nhân bị ngộ độc thực phẩm và có triệu chứng cảm lạnh nên cơ thể mất sức. Chỉ cần truyền dịch sẽ nhanh chóng ổn định lại thôi.”
Hồng Liên nghe bác sỹ nói thế liền thở phào nhẹ nhõm khiến Lệ Dương bật cười. Cô nói chưa từng thấy Hồng Liên lo lắng cho ai nhiều như vậy.
Trong khi Trần Vũ Hải đang truyền nước, Lệ Dương và Hồng Liên ra ghế đá trước phòng hồi sức cấp cứu ngồi tám chuyện.
“Cậu quan tâm Trần Vũ Hải như vậy, không phải đã
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




