watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:07 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8776 Lượt

“Hai người hẹn hò lâu chưa?”, rồi thì “Khi nào tổ chức đám cưới vậy?”, hoặc là “Cô làm cách nào mà cưa đổ được anh chàng đẹp trai đó thế?”,… Lệ Dương đôi khi cũng cứ có cảm giác cô với Hoàng Quân giống như một đôi đang yêu nhau vậy, dù cho hai người, chưa một lần thân mật, cũng chưa một lần cô nghe từ miệng anh những tiếng nói yêu thương.

Khi xe của Hoàng Quân đỗ trước mặt, Lệ Dương khẽ cúi đầu qua cửa kính, nhìn anh đùa cợt:

“Anh muộn ba mươi giây đấy nhé!”

Nói rồi cô đi vòng sang bên kia, mở cửa xe và ngồi vào trong. Hoàng Quân nhìn cô mỉm cười:

“Đồng hồ của cô chạy sớm ba mươi giây thì có, bây giờ mới đúng bảy giờ.”

Lệ Dương khẽ nhếch môi, cô đưa tay với lấy sợi dây an toàn thắt qua người, vừa cài dây vừa nói:

“Chương trình thời sự buổi tối đã phát trước khi anh đến rồi, anh còn dám so với đồng hồ quốc gia nữa không?”

Cô nhìn anh, nháy mắt. Hoàng Quân cười lắc đầu rồi đạp chân ga, chiếc xe từ từ lăn bánh xa dần khu chung cư.

Hoàng Quân chuyên tâm lái xe, Lệ Dương ngồi bên cạnh cũng không có ý định làm anh phân tâm, cô ngoái đầu ra ngoài cửa kính ngắm nhìn đường phố về đêm. Cuộc sống Hà Nội dường như vào thời điểm này mới là tất bật nhất, những người bán hàng rong đẩy xe chở đầy ngô luộc, khoai lang nướng, xôi và bánh mì rong ruổi khắp các nẻo đường, những người thợ gom rác đang quét dọn nốt mấy chiếc lá rơi cuối ngày, những đôi tình nhân tay trong tay dắt nhau đi dạo phố. Dường như ai cũng rất tập trung với công việc của mình, không để ý đến thời gian đang chầm chậm trôi.

“Sao hôm nay lại có nhã hứng rủ tôi đi xem phim vậy?”

Câu nói của Hoàng Quân cắt ngang dòng suy nghĩ của Lệ Dương. Cô hơi giật mình quay sang nhìn anh, chẳng nhẽ lại nói rằng vì đã mua vé mà không có ai đi cùng nên mới gọi cho anh.

“Không. Chỉ là tự nhiên tôi muốn ra ngoài hít thở chút thôi.”

Lệ Dương vuốt tóc sang hai bên, cố ý không nhìn Hoàng Quân. Cái lý do cô đưa ra hình như không được thuyết phục cho lắm, nhưng thôi không sao, ai trong đời chẳng có một lần nói dối.

Hoàng Quân nhoẻn miệng cười. Trong tâm tư anh như biết trước một điều gì đó, nhưng lại vẫn chưa nói ra với người bên cạnh.

“Thế mà tôi cứ nghĩ hôm nay là ngày đặc biệt gì cơ đấy.”

“Không có.” Lệ Dương bình thản lắc đầu.

Lúc đến rạp, Hoàng Quân bảo Lệ Dương đứng đợi để anh đi mua vé. Lệ Dương lúc này mới chìa hai chiếc vé xem phim đã được cô cất giấu kỹ trong túi xách từ trước ra. Cô đưa hai chiếc vé lên che vừa khuất khuôn mặt mình, sau đó mới lấp ló đôi mắt qua kẽ hở hai bàn tay, nhìn biểu cảm khó hiểu của Hoàng Quân với một ánh mắt dịu dàng và nịnh nọt.

“Thật ra tôi mua vé trước rồi, là phim Tình người duyên ma.”

Lệ Dương đã chuẩn bị sẵn tinh thần để đón nhận câu nói: “Tôi không thích xem phim kinh dị, đổi phim khác đi.” Thật không ngờ Hoàng Quân chỉ đưa tay rút lấy hai chiếc vé trên tay Lệ Dương, sau khi nghiên cứu một lúc mới chậm rãi đáp lại lời cô:

“Cũng được. Tôi cũng rất thích thể loại này.”

Lệ Dương khỏi phải nói mừng vui cỡ nào.

“Tình người duyên ma” đúng là một bộ phim hot, lại chiếu vào giờ vàng nên phòng nào cũng kín hết ghế. Nhìn xung quanh thấy đâu đâu cũng toàn là những cặp đôi ngồi cùng nhau, Lệ Dương mới phát hiện thì ra phim kinh dị không chỉ là để thách thức trí tò mò khám phá và đo đếm lòng dũng cảm của con người, nó còn là một lý do hết sức chính đáng để nam nữ khi ngồi xem có thể tự nhiên ôm chầm lấy nhau mà không cần thiết phải qua khúc dạo đầu. Quan điểm trong thời gian hẹn hò không nên rủ nhau xem phim kinh dị của cô xem ra đã hoàn toàn sai lầm rồi.

Sau khi đã ổn định chỗ ngồi, lúc đèn trong rạp vụt tắt bỗng dưng Lệ Dương chợt có chút cảm giác ghê ghê. Cô hơi hối hận vì đã chọn thể loại phim này để rủ Hoàng Quân xem cùng. Lệ Dương bẩm sinh là người không biết sợ ma, cô cũng chẳng tin trên đời này có ma. Hơn nữa bản thân là một bác sỹ, từng tiếp xúc nhiều với những vết thương trên cơ thể bệnh nhân, cũng không phải chưa từng nhìn thấy người chết, chính vì vậy cô không nhút nhát sợ sệt những thứ không có thật như phần lớn các cô gái khác.

Xem phim kinh dị cũng là một sở thích của cô, và mỗi lần xem xong ngoài việc thấy sảng khoái ra thì chẳng có chút ảnh hưởng gì đến tâm lý của cô cả. Thế nhưng đó là khi cô ngồi trong phòng sáng đèn, có chăn và gấu bông để ôm. Còn bây giờ, trong một căn phòng tối thui, nhìn xung quanh cũng chẳng có gì có thể bấu víu được, những âm thanh ghê rợn trong phim lại khiến Lệ Dương có chút cảm giác ớn lạnh.

Cứ sau mỗi màn thất kinh trên phim, những cô gái lại hét ầm lên và níu chặt lấy tay người yêu ngồi bên cạnh. Còn Lệ Dương chỉ giật mình và che mắt lại. Một phần là vì dù có sợ thật nhưng cũng không đến nỗi khiến cô hoảng hồn như thế, một phần là vì Hoàng Quân ngồi bên cạnh cũng đâu phải bạn trai chính thức của cô, nếu cứ níu níu lấy tay anh hình như cũng có phần thất lễ.

Hoàng Quân từ đầu đến cuối chỉ chăm chú xem phim, anh không có bất cứ phản ứng gì trước những cảnh kinh dị khiến người ta sợ mất hồn mất vía kia. Thái độ bình thản, thi thoảng cho tay vào bịch lấy một ít bỏng đưa lên miệng chậm rãi nhai, người ngoài nhìn vào có lẽ lại tưởng anh đang xem phim tình cảm.

Nhưng đến đoạn cuối phim, khi hồn ma Nak với cánh tay dài ra cố gắng kéo Mak về phía mình, nhạc phim giật “ùm” khiến Lệ Dương theo phản xạ tự nhiên quay sang túm chặt lấy cánh tay trái của Hoàng Quân lúc này đang đặt trên thành ghế. Hoàng Quân ngẩng đầu lên nhìn cô, thấy Lệ Dương nhắm nghiền mắt, vẫn không có ý định bỏ tay anh ra. Anh khẽ mím môi cười nhẹ, sau đó đặt bàn tay phải phủ lên những ngón tay đang run run của cô, vỗ vỗ.

Lệ Dương khẽ mở mắt, trái với cảnh quay lạnh lẽo, hoảng loạn trên màn hình, trái tim cô lại cảm thấy vô cùng ấm áp. Cô nhìn vào đôi mắt mênh mông sâu thẳm của Hoàng Quân, chợt thấy trong đó một sự yêu thương vô bờ bến.

Đến lúc này, Lệ Dương mới hiểu ra vì sao khi mất đi Ngọc Linh, Hoàng Quân lại đau khổ như vậy. Cô nhìn lên màn ảnh nhỏ, thấy Mak đang khóc lóc nói với người vợ của mình:

“Anh đâu có ngốc đến nỗi không biết vợ mình là ma”.

Nước mắt trào ra trên má Lệ Dương. Giá như cũng có một Ngọc Linh như Nak tồn tại trên thế gian này, có thể ở bên cạnh Hoàng Quân mãi mãi. Cho dù chỉ là một hồn ma, nhưng nhất định sẽ khiến trái tim anh thôi không còn lạnh lẽo.

“Anh rất sợ ma, nhưng mất em mới là điều khiến anh sợ nhất.”

Lệ Dương lúc này cũng có một cảm giác rất sợ hãi, nhưng không phải sợ những cảnh kinh dị trên phim. Cô sợ người đàn ông trước mặt đột nhiên biến mất, sợ sẽ mất đi anh cho dù trên thực tế cô vẫn chưa hề có được.

oOo

Khi bước chân ra khỏi rạp chiếu phim, Lệ Dương vẫn còn đang run lập cập. Chính vì thế lúc Hoàng Quân vừa đặt tay lên vai gọi tên cô, cô giật mình hốt hoảng nhảy cẫng lên vì cứ tưởng có con ma nào từ đằng sau đang lay vai mình. Hoàng Quân cũng bị phản ứng đột ngột của Lệ Dương làm cho giật mình, anh nheo nheo đôi mắt nhìn gương mặt Lệ Dương, hơi thở của cô lúc này vẫn còn chưa bình ổn.

“Sợ như vậy mà còn rủ tôi đi xem?”

Sau khi nhận ra người gọi mình không phải là ma, Lệ Dương mới lấy lại được bình tĩnh, chậm rãi trả lời:

“Lúc mua vé tôi không nghĩ nó sợ thế. Thường ngày tôi cũng hay xem phim kinh dị, không mấy khi có cảm giác ớn lạnh thế này.”

Hoàng Quân khẽ nhún vai cười:

“Dù sao cô cũng là nữ anh hùng của rạp chiếu này rồi. Lúc nãy có cô gái nào giữ được bình tĩnh mà không hét lên như cô đâu?”

Lệ Dương khẽ chép miệng, không biết anh đang khen thật hay lại chuẩn bị chọc ghẹo cô nữa. Vấn đề là bây giờ phim xem xong rồi, nếu về nhà lúc này Hồng Liên nhất định không có nhà, nghĩ đến việc phải ngồi một mình trong căn phòng rộng hơn năm mươi mét vuông ấy, Lệ Dương lại thấy không có can đảm.

Hoàng Quân không biết có phải là người có thể nhìn thấu suy nghĩ người khác hay không, anh bỗng nhiên quay sang cô đề nghị:

“Bây giờ còn sớm quá, cô có muốn vào công viên đi dạo một chút không?”

Câu nói này của Hoàng Quân rõ ràng có gì đó rất kỳ lạ. Giờ đã gần mười giờ rồi, có ai nói cái giờ này là còn sớm đâu? Vả lại bây giờ đâu còn công viên nào mở cửa.

Lệ Dương không tránh khỏi thắc mắc, cô ngây thơ hỏi lại:

“Công viên ư?”

Lệ Dương định nói công viên giờ này chắc đều đóng cửa hết rồi. Nhưng nghĩ kỹ một chút thấy kéo dài được thời gian lúc nào để đợi Hồng Liên về thì hay lúc ấy. Đi công viên cũng được, bể bơi cũng được, miễn là không phải về nhà.

Hoàng Quân không đáp lại câu hỏi của cô, anh chỉ khẽ gật đầu.

Lệ Dương quả nhiên đoán không sai, công viên đã đóng cửa rồi. Hai người đứng bên ngoài cổng, cứ nhảy lên nhảy xuống ngó vào trong. Một lúc sau Lệ Dương quay sang hỏi Hoàng Quân:

“Đóng cửa mất rồi, giờ phải làm sao đây?”

Hoàng Quân nhún vai.

“Đã mất công tới đây rồi không lẽ lại về?”

Nói rồi anh cúi xuống tháo đôi dép cao gót dưới chân cô ra và ném qua cổng vào bên trong. Cô còn chưa hiểu anh muốn làm gì, Hoàng Quân đã ngồi thụp xuống.

“Dẫm lên lưng tôi trèo vào đi.”

Lệ Dương lùi lại, tròn xoe mắt nhìn anh, Hoàng Quân thấy thế vội giục:

“Cô đứng đấy làm gì vậy? Còn

Trang: [<] 1, 25, 26, [27] ,28,29 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT