|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
thích anh ta rồi đấy chứ?”
“Thích á? Cậu đừng đùa, với ai thì có thể, chứ với anh ta thì không bao giờ.” Hồng Liên lắc đầu không chút do dự.
“Tớ có thể nhìn thấy điều đó. Người ngoài cuộc vẫn thường sáng suốt mà.”
Hồng Liên quay sang nhìn Lệ Dương. Cô hoàn toàn không nghi ngờ về năng lực nắm bắt tâm lý người khác của cô bạn thân này. Chính bản thân cô cũng không thể phủ nhận, cô ngày càng để ý đến Trần Vũ Hải nhiều hơn, muốn biết anh ta thích gì, ghét gì. Thậm chí cho đến bây giờ, cô hiểu rõ những thói quen của Trần Vũ Hải còn hơn thói quen của chính mình.
“Cậu thấy thế thật à?” Hồng Liên thấp giọng rụt rè.
Lệ Dương không trả lời mà chỉ hỏi lại:
“Cậu có bao giờ cảm thấy khó chịu khi bắt gặp anh ấy thân mật với một cô gái khác không? Có bao giờ tự nhiên đang ngồi một mình lại nhớ đến anh ấy không? Có từng nghĩ cậu sẽ thế nào nếu một ngày không còn được nhìn thấy anh ấy không?”
Hồng Liên lắc đầu.
“Tớ chưa từng nghĩ đến những điều này. Cậu đối với Hoàng Quân luôn có những cảm giác đó sao?”
Lệ Dương gật đầu thay cho câu trả lời. Cô đối với tâm lý người khác rất nhạy bén, nhưng mỗi khi trước mặt Hoàng Quân lại dường như không thể nắm bắt được suy nghĩ của anh. Nhiều lúc cô rất muốn biết những cảm xúc thật Hoàng Quân dành cho cô, để cho dù có chút thất vọng, cô cũng không cần phải gắng gượng nuôi dưỡng hy vọng nữa. Nhưng cô mãi mãi không thể hiểu được anh thực sự đang nghĩ gì.
“Nếu một ngày… Tớ chỉ giả sử thôi, Hoàng Quân rời xa cậu, cậu sẽ thế nào?”
“Tớ cũng không biết nữa. Lúc nào tớ cũng tự an ủi bản thân rằng, tớ chăm sóc tốt cho anh ấy chẳng qua chỉ vì tớ là một bác sỹ, và đối với bất cứ bệnh nhân nào tớ cũng đều như vậy. Tớ cũng biết mình vĩnh viễn không bao giờ có thể thay thế Ngọc Linh được. Cậu biết không, sức ảnh hưởng của một người đã khuất thực sự rất lớn. Vậy nên nếu một ngày, Hoàng Quân tìm được một người có thể khiến anh ấy thương yêu như Ngọc Linh, tớ sẽ chủ động rời xa anh ấy.”
Lệ Dương nhoẻn miệng cười, nụ cười của cô thánh thiện không vướng chút bụi trần. Hồng Liên nhìn thấy nụ cười này lại có cảm giác xót xa.
“Trước đây cứ tưởng cậu tiếp xúc nhiều với anh ta nên mới có cảm giác gần gũi thôi, không ngờ cậu lại yêu anh ta thật, còn sâu đậm như vậy.”
Lệ Dương bật cười, cô cho hai tay vào túi áo blouse.
“Hồng Liên này, tớ với cậu có phải rất giống nhau không? Ban đầu đều có ấn tượng không tốt về họ, rồi yêu tự lúc nào mà ngay cả bản thân cũng không hề hay biết. Tớ cũng không biết tớ bắt đầu thích Hoàng Quân từ khi nào nữa. Khi đến nhà chữa bệnh cho anh ấy, thấy anh ấy là một người chung tình, tớ đã cảm động, rồi cứ vu vơ nhớ mỗi khi không gần bên anh ấy. Rồi bây giờ, như một thói quen, mỗi ngày tớ đều muốn nhìn thấy anh ấy, muốn ở bên anh ấy.”
“Sao cậu không thử hỏi Hoàng Quân xem trong trái tim anh ta cậu đứng ở vị trí nào? Hai người định cứ mãi dây dưa thế này sao?”
“Tớ không muốn anh ấy phải khó xử. Cho dù ở vị trí nào, quan trọng là tớ có thể khiến anh ấy vui cười trở lại, có thể sưởi ấm trái tim của anh ấy, thì dù có phải làm người thay thế, tớ cũng cam lòng.”
Hai cô gái say sưa trò chuyện, không hề biết rằng ở sau gốc cây cạnh ghế đá, Hoàng Quân đến tự lúc nào. Từng lời, từng lời của Lệ Dương len lỏi vào đáy trái tim anh, trải ra trong tâm trí anh thành một dòng suy nghĩ. Phải rồi, tại sao anh chưa bao giờ nghĩ tới, rốt cuộc vị trí của cô trong trái tim anh là gì? Anh chưa từng nghĩ, tương lai của hai người rồi sẽ đi về đâu? Mỗi khi ở bên cạnh Lệ Dương anh đều muốn nâng niu, muốn chở che, bảo vệ cho cô, là anh đang yêu thương cô hay chỉ đang cố níu giữ một chút gì còn lại của Ngọc Linh?
Lệ Dương và Hồng Liên giật mình quay lại khi nghe tiếng hắng giọng của Hoàng Quân, vẻ mặt cả hai đều bối rối hệt như khi đang ăn vụng vô tình bị người khác bắt được. Nhưng Hoàng Quân cố làm ra vẻ như anh vừa mới xuất hiện, không hề biết nãy giờ hai cô gái đang nói chuyện về vấn đề gì. Anh tiến lại gần và cố nở một nụ cười thật tươi để che giấu những băn khoăn trong lòng.
“Anh đến đây làm gì vậy?” Lệ Dương thấy Hoàng Quân có chút ngạc nhiên.
“Trần Vũ Hải nằm viện, tôi tới thăm cậu ấy.”
“Anh là bạn của Trần Vũ Hải sao?”
Hồng Liên hỏi lại, trong giọng nói không giấu được vẻ ngạc nhiên. Cô cũng không để ý rằng vừa mới gặp nhau nhưng cô và Hoàng Quân ngay cả câu chào hỏi cũng chưa có.
Hoàng Quân nhìn sang phía Hồng Liên, ánh mắt ngập tràn thắc mắc.
Lệ Dương lúc này mới chợt nhớ ra, cô vẫn còn chưa giới thiệu hai người họ với nhau.
“À. Tôi quên mất chưa giới thiệu, cô ấy là chị em cùng phòng của tôi”. Lệ Dương chỉ tay qua phía Hồng Liên, sau đó hướng ánh mắt lên gương mặt Hoàng Quân: “Còn đây là Hoàng Quân, bệnh nhân mà tớ kể với cậu đó.”
Hoàng Quân mỉm cười gật đầu chào, Lệ Dương nhìn sang phía Hồng Liên tiếp tục:
“Anh ấy là bạn thân của Trần Vũ Hải.”
“Trùng hợp vậy sao?” Hồng Liên không giấu được vẻ bất ngờ và thích thú trên khuôn mặt. “Trần Vũ Hải là đồng nghiệp của tôi, chúng tôi làm cùng công ty.”
“Cô là chuyên viên pháp chế của Star ư?”
Hồng Liên gật đầu.
“Đúng vậy, sao anh biết?”
Lệ Dương ghé sát vào tai Hồng Liên khẽ thì thầm: “Anh ấy là Giám đốc sáng tạo của Star đấy, lần trước tớ không biết mới bảo với cậu là nhân viên thiết kế.”
“Giám đốc sáng tạo?” Hồng Liên thấp giọng lặp lại, cô không ngờ vị Giám đốc sáng tạo nổi tiếng tuổi trẻ tài cao trong công ty mà cô luôn muốn có cơ hội được diện kiến lại là anh chàng bệnh nhân tính cách quái gở Lệ Dương thường hay kể. Thế giới này quả thật nhỏ bé, thảo nào lần trước khi anh ta gửi địa chỉ công ty qua tin nhắn cho Lệ Dương, cô đã thấy vô cùng hoài nghi.
Hồng Liên nhìn sang phía Hoàng Quân mỉm cười chào lại anh. Trong đầu không biết Trần Vũ Hải có nói xấu gì cô với vị Giám đốc này không? Dù sao cũng là lãnh đạo trong công ty, không nên để anh ta có những ấn tượng xấu về mình.
Hoàng Quân cũng thấy khá bất ngờ, nhưng anh cũng không hỏi Hồng Liên gì thêm. Star rộng lớn như vậy, lại có cả nghìn nhân viên, anh cũng không thể biết hết được từng người. Hơn nữa phòng pháp chế hầu như hoạt động độc lập với bộ phận kinh doanh, các luật sư ở đây ngoài Trần Vũ Hải ra thì Hoàng Quân gần như chưa tiếp xúc thêm với bất kỳ ai khác.
“Trần Vũ Hải vừa tỉnh rồi, cậu ấy kêu đói bụng nên tôi ra ngoài mua chút đồ ăn, hai cô đang nói chuyện gì vậy?”
Sau màn chào hỏi qua lại, Hoàng Quân mới giải thích lý do vì sao anh lại có mặt ở dưới sân bệnh viện.
“Chuyện phiếm ấy mà.” Lệ Dương trả lời nhanh và thở phào nhẹ nhõm trước câu hỏi của Hoàng Quân. Xem ra anh cũng vừa mới đến, vẫn chưa nghe được tâm sự nãy giờ của cô với Hồng Liên.
Hoàng Quân giơ cao chiếc cặp lồng đựng cháo đang cầm trong tay, khẽ nghiêng đầu:
“Vậy không làm phiền hai cô nữa, tôi mang đồ ăn vào cho cậu ấy.”
Vì muốn tạo không gian riêng cho cô bạn tiếp tục theo đuổi “người tình trong mộng” của mình, Hồng Liên mới tiến lại gần đỡ lấy chiếc cặp lồng trong tay Hoàng Quân.
“Để tôi mang vào cho, tôi cũng muốn xem anh ta thế nào rồi.”
Không để Hoàng Quân kịp phản ứng, Hồng Liên quay người đi thẳng vào khu nhà Trần Vũ Hải đang nằm. Lệ Dương và Hoàng Quân hướng mắt nhìn theo, Lệ Dương bỗng bật cười:
“Xem cậu ấy vội vàng chưa kìa.”
Hoàng Quân không đáp lại lời cô, bởi vì lúc này trong lòng anh đang ngổn ngang những suy nghĩ.
oOo
Hồng Liên đặt cặp lồng cháo lên chiếc tủ đựng đồ của bệnh nhân ở phía đầu giường Trần Vũ Hải đang nằm. Cô nhìn anh cười, nhưng không phải nụ cười vui mừng khi thấy anh vừa trải qua cơn hoạn nạn mà là một nụ cười đầy giễu cợt.
“Hôm qua anh tự nấu ăn đấy à? Làm sao mà để bị ngộ độc vậy?”
Trần Vũ Hải vừa mới ốm dậy, cơ thể anh còn rất mệt mỏi. Anh biết bây giờ đấu khẩu với Hồng Liên là không cân sức. Trước đây khi hai người tranh cãi, Hồng Liên bao giờ cũng là người chịu ấm ức và bỏ cuộc trước, và phương pháp trả đũa của cô là đi rêu rao rằng anh là kẻ chấp nhặt với phụ nữ, rằng người ta nói hai người đàn bà và một con vịt sẽ thành một cái chợ, nhưng chỉ cần một mình Trần Vũ Hải và không cần con vịt nào cả thì cũng chẳng kém gì chợ Tết giờ cao điểm. Vì thế mà những người trong văn phòng đều cho rằng hai người không ưa nhau, và sự gần gũi đến lạ lùng dạo gần đây là một chuyện rất đáng bàn luận.
Trần Vũ Hải nhếch mép cười, anh muốn Hồng Liên thấy rằng anh chưa bao giờ thua cô về lĩnh vực này.
“Cô vẫn thường hỏi thăm người bệnh thế này sao?”
Hồng Liên chẳng hề để ý đến câu hỏi của Trần Vũ Hải, cũng chẳng thèm xiên xỉa anh ta thêm nữa. Nếu cứ tiếp tục trêu chọc thì chẳng phải cô tiểu nhân quá sao? Lợi dụng tình trạng không thể chống cự được của nạn nhân để phạm tội là điều cô ghét nhất. Vì thế cô cũng không bao giờ lợi dụng lúc anh ta yếu thế hơn mình để bắt nạt. Hồng Liên nghĩ như vậy và sau đó mỉm cười tự cho rằng mình cao thượng.
“Cô cười gì?” Trần Vũ Hải chăm chú nhìn vào nụ cười “cao thượng” của Hồng Liên thắc mắc.
“Cười
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




