watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9922 Lượt

to: “Cô nói cái gì, anh ấy khi nào chia tay với tôi? Đều không phải là cô tới cướp đi sao, nếu không làm sao anh ấy có thể thích cô được?”
Cổ Ninh Uyển buồn bực, dùng tay nhanh chóng đẩy cô, cô đề phòng không được từ trên cầu thang ngã xuống, lúc sắp rơi xuống mặt đất, một đôi tay đem cô đỡ lấy, cô nhìn một cái, là Hà Tô Hiệp, anh nhíu mày trách cứ cô: “Tiểu nha đầu, làm sao không cẩn thận như vậy!”.
Nghiêm Hằng đứng ở chỗ rẽ, cùng Cổ Ninh Uyển sóng vai, lạnh lùng nhìn cô, ngữ điệu không có một chút tình cảm, đều đều phát ra: “Trầm Tích Phàm, chúng ta đã chia tay rồi! Đừng mãi làm phiền tôi nữa!”.
Cô lập tức bị tỉnh lại, trên người mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, Lưu Hải* mềm mại xõa ở trên trán, cô nhanh tay vén lên, sợi tóc ẩm ướt mồ hôi trên trán, vuốt lên từng lọn từng lọn, giống cây châm.
0
Lúc này điện thoại vang lên, cô nhận ra, đó là nhân viên bộ phận công trình, người ở đầu dây bên kia kêu lên lòng như lửa đốt: “ Sân khấu tuyên truyền cả bảng quảng cáo của Trung Vũ bị gió thổi lung lay, có một ít đã rơi xuống gây hại vài thiết bị, Đinh giám đốc mau đến xem xem!” Không cho cô cơ hội giải thích rõ, liền ngắt điện thoại.
Cô thở dài, bản thân đối với lần hợp tác này hoàn toàn không biết gì cả, lúc này cũng chỉ kiên trì, may mà thư kí của Đinh Duy còn ở lại, vào văn phòng cùng cô tìm một ít tài liệu, cô chú ý mặc thêm một lớp áo, vừa đi vừa đọc, lúc tới nơi, trời đã gần sáng.
Khi ấy, vẫn còn mưa rơi, gió cũng cực lớn, khuôn mặt của Trầm Tích Phàm đã bị đông cứng tới không còn huyết sắc, xương sống thắt lưng của cô dường như sắp sụp xuống tới nơi, cô thậm chí có thể cảm giác được máu lưu động, sờ vào cái bụng nhỏ của cô, âm ỉ đau.
Mưa táp vào thân thể, có luồng khí lạnh xâm nhập không dấu vết.
Cô rất đau đớn, ước gì ngất xỉu tại chỗ mà quên đi.
——–
Trương giám đốc bộ phận công trình nhìn thấy cô có chút ngạc nhiên, lại đành phải giải thích Đinh Duy bị bệnh, thật ra cô cũng không để ý có thể trước cuộc họp tuyên truyền ngày mai những việc làm này có là việc thiện hay không,mà để ý những điểm đáng ngờ trong cái phối cảnh của phương án công trình này.
Quả nhiên nửa giờ sau, giám đốc phòng kinh doanh của “Trung Vũ” hấp tấp chạy tới, phụ nữ hơn 30 tuổi, theo đó là khẩu khí nghiêm khắc: “Trương giám đốc, tôi hoài nghi một trăm phần nghìn đối với biểu hiện trình độ của thi công của khách sạn các anh!”
Nữ giám đốc tận mắt nhìn công nhân đem những biển quảng cáo này treo lên, lại cẩn thận kiểm tra một lần nữa, Trầm Tích Phàm cũng vạn phần lo lắng, cùng Trương giám đốc leo lên leo xuống, kiểm tra một lần lại một lần, để xác nhận.
Giữa lúc ấy, Nghiêm Hằng tự mình đến đây, cùng Trương giám đốc nói chuyện nghiêm khắc khắt khe, toàn bộ quá trình chỉ nhẹ nhàng liếc nhìn Trầm Tích Phàm một cái, sau đó lại dời tầm mắt không lưu lại dấu vết.
Cô biết,lúc Nghiêm Hằng đang làm việc, chính là tuyệt đối sẽ không nể tình lưu mặt, nếu hôm nay là Trầm Tích Phàm bản thân gây ra sai lầm, anh sẽ nghiêm khắc chỉ trích cô, tuyệt không khách khí.
Nhưng cô vẫn cảm thấy khó chịu, trong lòng buồn phiền, không phải vì bị tới trách móc, mà là cô bỗng nhiên cảm thấy Nghiêm Hằng cách cô thật xa thật xa, xa tới anh đứng gần cô như vậy, thế nhưng không thấy nổi cô không khỏe, khó chịu trên thân thể.
—–
Cuối cùng lúc 6 giờ sáng, hội trường rốt cục cũng khôi phục đổi mới hoàn toàn, vài cái biển quảng cáo lại lần nữa di chuyển vị trí, nhìn qua an toàn hơn.
Cô mới thở phào nhẹ nhõm, sờ sờ khuôn mặt đã bị lạnh cóng tới không còn cảm giác, cô cảm thấy hiện tại nhấc từng bước chân cũng thật khó khăn, không riêng gì cảm giác lạnh run, mà đau cả toàn trái tim, sắp chống đỡ không nổi.
Nhưng, cô lại vẫn gắng gượng trụ vững.
Ở văn phòng, nữ giám đốc của “Trung Vũ” một mực chắc chắn là do vấn đề của bộ phận công trình làm việc mới đưa đến tổn thất, Trầm Tích Phàm đứng một bên cắn môi, sắc mặt tái nhợt, dường như là từng chữ một gằn giọng mà nói ra: “Chẳng lẽ trước đây Trương giám đốc không cùng Trung Vũ phía cô nói qua qui tắc, ví dụ như vấn đề biển quảng cáo treo cao mấy mét, hay sân khấu phat biểu cố định như thế nào, Trương giám đốc phụ trách công trình của khách sạn này nhiều năm, làm sao có thể sai lầm chút việc nho nhỏ như thế này được?”.
Lần này,người phụ trách toàn bộ đều hiểu rõ, là Trung Vũ do yêu cầu cái gọi là phối cảnh hợp lý, không thông qua khách sạn đồng ý, tự tiện thay đổi phối cảnh thi công, lập tức tình hình thay đổi, cuộc chiến tranh luận lẫn nhau lại bắt đầu.
Nhưng, những chuyện này vẫn đợi cho Đinh Duy trở về xử lý, cô gọi điện thoại cho anh, may mà Đinh Duy đã nhích người đến khách sạn, trong lòng cô tảng đá lớn mới được thả xuống.
——-
Dường như là cắn răng chống đỡ đi đến cửa sau, chuẩn bị lái xe về nhà, Nghiêm Hằng đuổi tới, gọi cô lại: “Tiểu Phàm, sắc mặt em sao lại tái nhợt như vậy, có phải bị bệnh rồi hay không?”
Bên ngoài trời lất phất mưa bụi, Trầm Tích Phàm đứng giữa làn mưa, áo khoác nỉ màu xanh lục tăng thêm khuôn mặt càng hiện ra nhợt nhạt, cô chau mày: “Nghiêm tiên sinh, tôi không sao, cám ơn đã quan tâm, tôi đi trước, tạm biệt.”
Nghiêm Hằng muốn gọi lại cô, cô cảm thấy bộ dáng vừa rồi của mình cũng rất không thích hợp mà lái xe, tay vừa với, liền chui vào trong một chiếc xe taxi, đoạn tuyệt trần thế mà đi.
Vài hạt mưa táp vào trên tay anh, lãnh lẽo thấu xương, anh có chút ẩn ẩn dự cảm không tốt, Trầm Tích Phàm hôm nay không phải cô gái ngốc nghếch ngày xưa ấy, thời gian ba năm, một chút gì đó rốt cuộc cũng không tìm được trở lại.
Tỷ như nói yêu khắc cốt, hận đậm sâu, cuối cùng đều sẽ hóa thành tro bụi.
——
Trầm Tích Phàm giống như là nghiêng ngả lảo đảo xuống xe, sau đó đi được vài bước, mồ hôi lạnh chảy ròng, cô vịn vào cây trồng ven đường của tiểu khu, thở gấp đứng một lúc, muốn cầm điện thoại gọi về nhà, bảo mẹ tới đón mình, nghĩ lại, tối hôm qua bố mẹ nói đi thăm bà ngoại, phải ngày mai mới về.
Cô có chút cố sức đi tiếp, xoa thắt lưng, hai bước lại dừng, chân đã sớm nặng như đeo chì.
Bỗng nhiên, sau lưng bị vỗ vỗ nhẹ, tiếp đó chính là giọng nói quen thuộc của Hà Tô Hiệp: “Trầm Tích Phàm, cô làm sao vậy?”.
Anh quay người cô lại, nhìn thấy khuôn mặt không còn chút huyết sắc, môi bị cắn còn nhìn thấy cả tơ máu, Lưu Hải dày dày trước trán nhỏ mồ hôi, ánh mắt lờ đờ, nhìn lại cô cong thắt lưng, cuộn lại thân mình, anh có chút hoảng sợ.
Trầm Tích Phàm vừa lúc túm chặt góc áo Hà Tô Hiệp, không tiếng động đưa mắt nhìn anh, có một tia gắng gượng, càng nhiều hơn đó là bất lực, cô cảm thấy Hà Tô Hiệp chính là cái phao cứu mạng của mình, sức nặng thân thể của cô trọng tâm không tự chủ được hướng anh ngã, giọng nói nhỏ vụn: “Đau… Đau… Đau chịu không nổi…”

Trang: [<] 1, 23, 24, [25] ,26,27 ,60 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT