|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
Tô Hiệp xem qua trên vạn bệnh nhân, lúc ấy liền biết cô đã bị làm sao, anh nhanh tay cầm lấy túi xách, một tay đỡ cô, một tay cầm ô, nhẹ nhàng hỏi: “Có thể đứng được không? Còn gắng gượng nổi không?”
Trầm Tích Phàm gật gật đầu, ngoại trừ một nụ cười khó coi, mang theo hơi thở yếu ớt: “Hà Tô Hiệp, có cái gì có thể cho tôi đỡ đau không, tôi sắp chết rồi!”
Hà Tô Hiệp dìu cô, bước đi thật chậm, kiên nhẫn an ủi: “Đi tới nhà tôi, cũng không xa đây, một lát là tới.”
—–
Hà Tô Hiệp trước tiên giúp cô nằm ở trên giường, sau đó từ trong thư phòng đem ra một cái hộp, tiếp đến lấy ra mấy cây châm, có cái rất dài, có cái chỉ có một mẩu, đầu kim tròn tròn, bén nhọn, anh cẩn thận dùng cồn sát trùng qua, chuyển hướng vào Trầm Tích Phàm; cô vừa thấy mặt lập tức đen sì, đáng thương chua xót nói: “Hà Tô Hiệp, tôi không muốn bị châm….”
Anh không nghe cô kháng nghị: “Quay lưng về phía tôi nằm úp xuống, đem áo vén lên!”.
Cô đành phải nghe theo, nhỏ giọng hỏi: “Là toàn bộ áo sao?”
Hà Tô Hiệp trừng cô: “Đương nhiên, bằng không làm thế nào có hiệu quả.” Sau khi nói xong, Trầm Tích Phàm phát hiện khuôn mặt anh hơi hơi phiếm hồng, anh vội vàng giải thích: “Cô là bệnh nhân, tôi là bác sĩ…”
Anh xuống tay, châm thứ nhất là huyệt thừa tương, châm thứ hai chậm rãi đâm vào huyệt đại chuy, từ từ tiến châm, châm thứ ba nhanh chóng đâm vào đốt xương thứ 17, hướng xuống đâm, day truyền, rồi rút châm,Trầm Tích Phàm bị đau, nhè nhẹ kêu lên một tiếng, anh an ủi cô: “Chịu khó, nghe lời a!”. Sau đó lấy kim châm cứu đâm vào huyệt thừa sơn, rồi tam tiêu du, thận du, khí hải du.
Thủ pháp của anh thuần thục, nhưng đối mặt là Trầm Tích Phàm, anh xuống tay có phần do dự, nhìn khuôn mặt của cô khẽ nhíu mày, anh biết, cho dù là làm lại toàn bộ quá trình chầm chậm đâm châm vào, đều sẽ đau như thế, dù vậy, anh vẫn lo lắng khi cô kêu đau.
Có lẽ qua hai mươi phút, thân thể Trầm Tích Phàm dần dần lấy lại được cảm giác, bụng dưới cũng không đau lạnh âm ỉ trở lại nữa. Trên khuôn mặt từ từ lại có huyết sắc, anh nhè nhàng lấy ra vài cây châm, giúp cô đem áo kéo xuống, hỏi ân cần: “Hiện tại, cảm giác thế nào?”.
Trầm Tích Phàm thở ra một hơi bình thường: “Thật sự tốt hơn nhiều, cám ơn anh.”
Anh mỉm cười, đem châm cùng cồn sát trùng xử lí tốt, cất trở lại hộp, dặn dò: “Cô trước tiên nằm nghỉ một lát, tôi đi mua vài thứ, một lúc sẽ quay trở lại.”
Anh đi rồi, Trầm Tích Phàm ôm cái gối đầu, nằm ở trên giường tò mò đánh giá căn nhà của Hà Tô Hiệp; nhẹ nhàng, thanh sảng, sạch sẽ, có câu người nào nhà nấy, cô có chút kìm lòng không được, xỏ giày bước xuống đi loạn, thấy trong thư phòng của anh có một chiếc laptop loại notebook, sau đó một đống lớn sách dược, còn nữa chính là cuốn tiêu bản của thuốc đông y.
Cô đi đến bàn làm việc, thấy trên mặt có chồng giấy tờ toàn bằng Tiếng Anh, cô đọc, liếc mắt một cái liền phân biệt ra là university of pennsylvania, lại chớp hai mắt, sắc mặt khẽ biến, rõ ràng chính là đơn làm visa cho tu nghiệp sinh, Hà Tô Hiệp, anh muốn ra nước
ngoài sao?.
——
Hà Tô Hiệp ra khỏi tòa nhà, liền phát hiện bản thân trong lúc vội vàng đã quên đem theo ô, may mắn mưa rơi một lát đã nhanh chóng ngớt, mới vừa đi tới cửa siêu thị, điện thoại bỗng vang, vừa thấy là Lí Giới, anh lập tức nhận máy.
Lí Giới bất đắc dĩ: “Đại sư huynh, sắp đến trưa tới nơi rồi, anh thế nào còn chưa đến?”
Hà Tô Hiệp cười cười giải thích: “Bỗng dưng có việc đột xuất, chi bằng, giúp anh giải thích với ngài Andy.”
Lí Giới thở dài: “Nhưng người ta nhìn trúng anh, không đi làm thế nào đây,haizz, thôi bỏ đi, em biết anh có chừng mực, khẳng định là chuyện rất khẩn cấp, sau khi mọi việc xong xuôi tự anh cùng lão giáo sư giải thích nhé, việc này em giúp anh không nổi đâu!”
Hà Tô Hiệp ngắt điện thoại, nhớ tới hôm qua ngài Andy cùng giáo sư để cho anh từ từ suy nghĩ tới việc được nhà nước cử ra nước ngoài, một trận phiền não không có lý do ùa về, anh cảm thấy bản thân có vướng bận, đi không được, từ chối không được ràng buộc của chính mình , không bằng không đi thế là xong.
———
Trầm Tích Phàm đang ở trong phòng du ngoạn, bỗng nhiên nghe được âm thanh tiếng chìa khóa, giật mình một cái phi lên giường, ngoan ngoãn nằm xuống, Hà Tô Hiệp mang theo một cái túi lớn gì đó đi vào, hướng về phía cô mỉm cười chui vào nhà bếp.
Chỉ trong chốc lát, bên trong căn phòng tỏa khắp một mùi hương ngọt ngào, có chút gay mũi, nhưng hương vị thật ấm áp, Trầm Tích Phàm đang ở trong sự nghi hoặc, bỗng thấy Hà Tô Hiệp bê một cái bát đi tới, đưa cho cô: “ Uống hết rồi, có thể sẽ tốt hơn nhiều.”
Trầm Tích Phàm nhìn thứ nước hồng hồng, có chút mùi thơm cay cay bay vào trong mũi, liền uống một ngụm nhỏ, phát ra cảm thán: “Thật thơm nha! Hà Tô Hiệp, đây là cái gì vậy?”.
Hà Tô Hiệp ngồi ở mép giường, bình tĩnh nhìn cô: “Là nước gừng đường đỏ, đường đỏ tính ôn, vị ngọt, nhập tì, còn có ích khí bổ huyết, kiện tì noãn vị, điều hòa bên trong giảm đau, tác dụng hoạt huyết hóa ứ, mà vừa rồi cô bị dính nước mưa, dùng trà gừng đường đỏ sẽ loại trừ hơi lạnh, phòng ngừa cảm cúm.”
Cô cười rộ lên: “Hà Tô Hiệp anh chính là một cái kho thuốc cổ truyền, uống được lắm!”.
Uống trà từng ngụm từng ngụm, trong lòng ấm áp, khóe mắt không khỏi có chút ẩm ướt.
Từ nhỏ đến lớn, cô đến ngày gặp người bạn tốt của chị em này, đều đau đến chết đi sống lại, cô biết không có gì to tát cùng lắm thì đành phải cố chịu đựng, chính là không nghĩ tới, Hà Tô Hiệp sẽ lo lắng thành ra như vậy, ngay cả kỹ thuật đâm châm vào người đều cực nhẹ, cô cảm thấy bản thân được quan tâm, cuối cùng trái tim nhỏ bé lại được che chở, thật lâu rồi cho tới bây giờ, cô đều chưa từng hưởng qua cái sự quan tâm ưu ái như vậy.
Giống như chiếc khăn quàng cổ thô sợi mà ấm áp trong mùa đông, lại giống như loại hồng trà mát lạnh thanh dịu trong mùa hè oi ả, Hà Tô Hiệp luôn luôn đúng lúc như vậy mà xuất hiện, trong những thời khắc cô cần anh nhất, nhìn thấy nụ cười của anh, bên má là cái lúm đồng tiền nhỏ sâu, thì cô liền cảm thấy thật an tâm.
Bỗng nhiên rất muốn biết độ ấm ở trong lòng bàn tay của anh, có phải vừa đúng là ánh mặt trời của buổi chiều hai mươi tư độ hay không nhỉ!
Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm – Chương 11
Toan táo nhân- kiềm khí an thần, hòa vị vận tì, bình can lí khí, chua chua, có chút hương vị của tình yêu.
Giường của anh thật mềm mại, trên chăn có mùi thơm thanh dịu của hương chanh, hơi trà gừng bốc lên Trầm Tích Phàm có chút thất thần, chỉ chốc lát lỗ chân lông trên người như bị mở ra, khoan khoái cùng nỗi buồn phiền trong tim nói không lên lời,.
Vừa định đem cái bát đưa cho Hà Tô Hiệp, cô thấy anh bình tĩnh nhìn ra ngoài cửa sổ: “Làm sao vậy?”.
Hà
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




