|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
nói cái gì thế, em cái gì cũng đều chưa nghe được…”.
Trầm Tích Phàm nhìn tới những từ chuyên ngành châm cứu đọc thầm: “Lấy mạch thủ túc Dương Minh làm chính, mạch thủ túc Thiếu Minh là phụ, huyệt Thiên Trụ, Bách Lao, Đại Chùy, Hậu Khê… thật nhiều huyệt vị nha….”
Đề tài của cô lại chuyển: “Hà Tô Hiệp, Lí Giới, nhiều huyệt vị như vậy các anh làm thế nào có thể nhớ rõ được?”.
Hà Tô Hiệp cùng Lí Giới đều sửng sốt, sau đó nhìn nhau, cười rộ lên, Lí Giới cướp câu trả lời: “ Cô không biết thầy giáo chúng tôi lúc ấy dạy như thế nào đâu, không thể cũng cho ông ấy vẽ mới xong, đại sư huynh, lúc chúng ta học khoa chính quy thầy giáo châm cứu đều là Vương Vĩ Trọng nhỉ?”
Hà Tô Hiệp gật gật đầu, quay mặt qua chỗ khác vụng trộm cười, làm cho Trầm Tích Phàm càng thấy kì quái.
Lí Giới tiếp tục nói: “Chúng tôi học châm cứu, huyệt vị là từ trên đầu mà tiến hành, thí dụ huyệt Tình Minh với huyệt Toàn Cơ, ông ấy liền bắt đầu theo mã sinh viên rồi gọi người, chỉ gọi nam không gọi nữ, cầm một cái bút nhớ dòng, vừa giảng huyệt vị vừa sẽ ở trên người cô đánh kí hiệu. Sau đó, giảng đến phần thân thể tứ chi, nam sinh luân phiên cởi quần áo, có người vai trần, có người mát đùi, lại có người được trưng bày lưng với ngực, miễn bàn về nhiều màn khôi hài đi. Đã vậy ông ấy càng tuyệt tình hơn, tùy tiết kiểm tra, nếu cô hoàn toàn không biết gì cả như vậy ngày hôm sau đi học thì chuẩn bị mà thoát y cho tốt— ngày ấy lớp chúng tôi rất nhiều nam sinh bị đen mặt, có vài nữ sinh cầm di dộng chụp ảnh, cho mặt ghép thành Mosaic* rồi đăng lên trên trang web của trường, khi ấy kéo theo sóng to gió lớn— tôi cũng bị đen mặt hai lần, một lần là lưng, một lần là đùi…. Thật đau lòng nha!”
0.
Trầm Tích Phàm cười to, chuyển hướng Hà Tô Hiệp: “Anh lúc ấy thoát y mấy lần?”
Hà Tô Hiệp cười gian xảo, hơi hơi nhếch lên khóe miệng còn mang theo một tia đắc ý: “Vẻn vẹn một lần thôi, chỉ là cánh tay, hơn nữa khi đó lại là đầu thu, mặc áo sơ mi, một chút cũng chưa thành ở trần”.
Lí Giới thật buồn bực: “Khi đó tôi trúng ngày đại hàn mùa đông, mặc quần đùi vào lớp học, để cho lão gia này vẽ đùi, người ta không biết lại cho rằng đầu óc tôi có vấn đề cũng nên!”.
Ba người cười ngả nghiêng, không khí xấu hổ lúc trước trở thành hư không.
Bỗng nhiên Lí Giới đề nghị: “Đại sư huynh, đem bộ bảo bối kia của anh đưa cho em dùng thử, đau đầu quá, ngủ không được ngon!”
Hà Tô Hiệp đành phải vào trong phòng lấy chiếc hộp, Lí Giới làm bộ thần bí cùng Trầm Tích Phàm nói: “Đợi một lát xem cho cẩn thận, châm của đại sư huynh chính là vô giá.”
Trầm Tích Phàm kỳ quái: “Chẳng lẽ nó là từ vàng làm ra, quý báu như vậy?”
Lí Giới cười hì hì, cái bút xoay trên tay phát ra âm thanh “vèo vèo”: “Không sai biệt lắm, vàng cũng không cốt yếu đáng giá như vậy, đồ gia truyền nhà anh ấy, không dễ dàng cho người khác xem, hiện tại tìm không tới chín châm, cơ bản đều dùng kim châm cứu, một bộ kia của anh ấy tất cả đều có!”
Cô vừa hỏi cái gì là chín châm, cái gì là kim châm cứu, Hà Tô Hiệp đã đi ra, bưng theo chiếc hộp, không có ý tốt nhìn Lí Giới: “Tiểu tử, em muốn chính mình châm hay anh giúp em?”
Sắc mặt Lí Giới chợt biến: “Em tự mình làm, tự mình làm, nào dám phiền đại sư huynh!”
Kết quả, anh thật sự tự mình đâm vào, một bên tay dí châm, một bên cùng Trầm Tích Phàm giải thích nguyên lí cơ bản của châm cứu, Trầm Tích Phàm xem tới kinh hồn bạt vía, Hà Tô Hiệp cũng cầm một cây châm thưởng thức, nhìn tay trái của bản thân, liền như vậy đâm vào.
Trầm Tích Phàm không thể tin nhìn hai người, kim châm đối với bọn họ xem ra quả thật chỉ là món đồ chơi, thích cũng dí châm vào người, khó chịu cũng đâm một cái, nào có giống như cô hôm nay, mới có một châm mà đã đau đến muốn chết đi sống lại.
Nhìn thấy cô nghi hoặc khó hiểu còn mang theo ánh mắt kinh ngạc, bất an, Hà Tô Hiệp vội vàng giải thích: “ Tôi cũng không giống Lí Giới vô công rồi nghề đi tìm việc mà đâm một châm, đây là do hôm kia lúc chơi bóng rổ làm tay bị thương.” Rồi chỉ chỉ vào cánh tay của Lí Giới : “Huyệt vị kia của nó gọi là Thanh Linh, thuộc về thủ thiếu âm tâm kinh, có thể giảm đau đầu, chống lạnh, viêm quanh khớp vai.”
Trầm Tích Phàm hiếu kì nhìn cây châm và huyệt vị, ánh mắt lấp lánh, tán thưởng không ngừng: “Các anh thật là lợi hại… rất thần kì nha…”.
——
Ba người cho tới khuya mới đi, Hà Tô Hiệp đưa Trầm Tích Phàm về nhà, ôm đống lớn tài liệu, Trầm Tích Phàm một bên sôi nổi, so với cái loại đau khổ buổi sáng đã trở thành hư không, hiện tại thoạt nhìn tinh thần rất tốt.
Ngắm cô khiến anh thật thỏa mãn, sinh lý đau tuy rằng không phải căn bệnh gì nặng, nhưng tự mình chữa khỏi cho cô, anh cảm thấy vui mừng thật lớn, cho dù mỗi ngày điều trị trên trăm bệnh nhân, cũng không thực tại vui mừng như đối với cô.
Không biết vì sao, có thể là cảm thấy anh được một người cần đến.
Anh nghĩ, vốn dĩ bản thân là một người bình tĩnh, cẩn thận nhưng thật ra cũng có chút hư danh, cũng cần người khác không ngừng khẳng định.
Ánh đèn rực rỡ của tiểu khu mới bật sáng, mặc dù, không được coi như nhà nhà lên đèn, nhưng khung cảnh này vẫn thật ấm áp, thỉnh thoảng có chiếc xe hơi lái qua, dung nhập vào trong đêm tối, phía xa truyền đến tiếng cười “khanh khách” khe khẽ của trẻ nhỏ.
——–
Nhanh đến cửa khu F, Trầm Tích Phàm trong lúc vô ý, ánh mắt chợt lướt qua, hơi hơi nhíu mi — Nghiêm Hằng?
Kỳ thật bọn họ cách nhau khá xa, anh đứng ở dưới thân cây của tiểu khu trồng venđường, lưng dựa vào một chiếc BMW màu đen, cùng Trầm Tích Phàm cách nhau một cái hàng rào sắt. khói thuốc trắng trắng lượn lờ trên tay anh, trong đêm đen có loại hương vị của sự tiêu tán, ánh lửa như vậy, cùng ánh đèn đường mờ ảo mỏng manh, làm nổi lên bật khuôn mặt ấy, nét tuấn lãng dường như lại thêm vài phần tịch liêu.
Anh kinh ngạc nhìn Trầm Tích Phàm cùng Hà Tô Hiệp, khói thuốc còn dư quanh quẩn, gió thổi qua, mê loạn tầm mắt.
Nhưng Hà Tô Hiệp cũng không chú ý tới, anh nhìn Trầm Tích Phàm đang có cái ánh mắt ngây ngốc, tức giận vuốt nhẹ mái tóc của cô: “Tiểu nha đầu sao mà suốt ngày ngẩn người như thế?”
Trầm Tích Phàm mới thu lại thần hồn bay lạc, luống cuống tay chân nhận lấy chồng tài liệu: “Không có việc gì, không sao, trời rất lạnh suy nghĩ đều đình trệ, đến nhà của tôi rồi, đống tài liệu này đưa tôi là được, ngày mai tôi tới tìm anh.”
Hà Tô Hiệp giúp cô đem đám tài liệu sắp lại cho gọn, khuôn mặt giống như vì sao đêm đông lạnh lùng nghiêm nghị, lại mang theo một tia chiều chuộng: “Nếu dịch không xong cũng không việc gì, nghỉ ngơi cho tốt.”
Cô bày ra một vẻ tươi cười: “Không thành vấn đề, ngày mai tôi gọi điện cho anh, chúc ngủ ngon!”
Hà Tô Hiệp gật gật đầu, rồi vẫy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




