watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9935 Lượt

hoài niệm, luôn luôn không biết được giây tiếp theo nhịp chân làm thế nào để bước ra.
Hôm nay, đến lượt Lâm Triệu Thâm trực ban, Trầm Tích Phàm bởi vì vấn đề dự toán của bộ phận Phòng nên ra về cực muộn, trên cả tầng hành chính, chỉ có văn phòng bộ phận PR cùng chỗ thư kí tầng 1 là còn đèn sáng, cô mỉm cười, chuẩn bị bỏ của chạy lấy người.
Ánh trăng nhiễm màu tuyết trắng chiếu lên hành lang, rất đẹp, vầng sáng dịu nhẹ lại mở ra sự mênh mang vô hạn, khiến con người ta lạnh tận thấu xương.Taycô không tự chủ được mà đụng vào, hứng trọn thứ ánh sáng ấy trong lòng bàn tay.
Đột nhiên, chuông điện thoại reo vang, cô cuống quít thu lại bàn tay, vội vội vàng vàng nhận máy, nhưng bên kia lại không trả lời, cô đành phải nói: “Xin hỏi, ngài tìm ai?”.
Anh nhẹ giọng gọi cô: “Tiểu Phàm…. Anh nhớ em…” giọng nói bình thản, xuyên qua hành lang thật dài, có chút mơ màng như đã cách xa một đời.
Ba năm trước đây, anh cũng nói với cô như vậy.
———
Đó là lần đầu tiên hai người nắm tay nhau, mùa đông gió lạnh từng cơn, bọn họ liền nắm tay như thế đi quanh sân thể dục một vòng lại một vòng, mãi đến lúc lên đèn, mới cùng cô trở về, anh lưu luyến không rời, không chịu buông tay cô ra, cuối cùng vẫn là Trầm Tích Phàm vùng vẫy thoát khỏi.
Kết quả, còn không chờ đến lúc cô trở lại ký túc xá, điện thoại của anh đã đến rồi: “Tiểu Phàm…Anh nhớ em….”.
Tối hôm đó cô trắng đêm mất ngủ, trong lòng bàn tay lưu lại nhiệt độ của người ấy, nằm ở trong bóng đêm chậm rãi ngặm nhấm câu nói kia: “Tiểu Phàm, anh nhớ em”, lòng tràn đầy vui sướng, vụng trộm vùi mặt vào trong chăn cười khe khẽ.
Ngày ấy, anh mỗi ngày gọi điện tới, câu đầu tiên chính là như thế.
Có điều, hiện tại, cô cực kỳ bình tĩnh, nói cho chính mình, ‘việc gì đến cũng sẽ phải đến, trốn tránh mãi cũng không thoát nổi’; từ chỗ âm thanh phát ra, cô xoay người, đóng lại di động, nhẹ nhàng nhăn lại lông mày: “Có việc?”.
Anh gầy, thật tiều tụy, đầy người phong trần, cà vạt đeo cũng không ngay ngắn, trên trán lấm tấm mồ hôi, nhưng, vẫn là vẻ mặt tự tin ngày ấy, giống như dáng vẻ nắm chắc tất cả.
Trước đây, cô nhìn thấy anh như vậy, sẽ cảm thấy kiêu ngạo cùng tự hào, nhưng hiện tại anh lại dùng ánh mắt như vậy nhìn cô, cô có chút bi ai, có chút tức giận. Anh làm cô chịu thương tổn sâu sắc như thế, dựa vào cái gì còn đem cô nhớ nhung như điều đương nhiên, hệt như cô gái ngốc nghếch năm nào.
Nghiêm Hằng nhanh bước đi tới, hơi thở gấp gáp, anh mở miệng nhẹ nhàng nói: “Anh nhớ em, đêm đó cùng em chia tay, về sau lại đi Mỹ, ở nơi ấy, anh phát hiện rất nhớ em, buổi tối ngủ trằn trọc toàn thấy hình ảnh của em, anh chỉ muốn nhanh chóng trở về, nói cho em biết….. anh nhớ em.”
Trong lòng của cô sức lực lấp biển nổi lên, nhưng trên khuôn mặt vẫn đang cố gắng trấn định: “Anh muốn nói chính là thế này sao?”
“Không!” Nghiêm Hằng hét ra mạnh mẽ, bước lên một bước, ý đồ cẩn thận dè dặt đi tới ôm lấy Trầm Tích Phàm, không nghĩ tới, thân mình cô hơi tránh ra, liền để tuột mất.
Anh cũng không từ bỏ, hung hăng giữ chặt cánh tay của cô, chiếc cằm nhanh chóng tựa xuống đầu cô, Trầm Tích Phàm vùng giẫy, nhưng không làm được gì, mãi đến cuối cùng kiệt sức, cô vô lực nhìn phương xa, hành lang đen tối không có điểm cuối.
———
Yên tĩnh trầm mặc, sau đó anh thấp giọng nói với cô: “Xin lỗi, thật xin lỗi, Tiểu Phàm, ba năm trước anh sai lầm rồi, bây giờ em trở về bên anh được không?”.
Những lời này, cô đợi ba năm, rốt cục cũng đợi được.
Nhưng, lại không có sự vui mừng như trong tưởng tưởng, cô chỉ muốn khóc, khóc to thật lớn, đem ba năm tủi thân, bất mãn, phẫn hận, tất cả đều khóc hết ra ngoài, cô hận anh, anh từng đối xử tàn nhẫn với cô như vậy.
Hiện tại, anh sao còn có thể nói với cô lời “Thật xin lỗi”, làm thế nào có thể mở miệng, anh rốt cuộc muốn cái gì mới có thể buông tha cô.
Tiếp đó, cô bỗng nhiên liền hiểu ra, bỏ lỡ trong phút chốc, liền bỏ lỡ cả một đời.
——-
Cảm giác được thân thể Trầm Tích Phàm cứng nhắc không bình thường, Nghiêm Hằng không khỏi buông lỏng hai cánh tay, muốn nhìn cô một cái, không nghĩ cô lại dùng hết sức thoát ra, chạy đi không quay đầu lại.
Trên bộ vest của anh, lưu lại thật sâu một giọt nước mắt.
Anh định đuổi theo, không ngờ phía sau truyền đến một âm thanh nói chuyện lạnh lùng: “Cô ấy sẽ không gặp cậu nữa, mời cậu đi trước đi.”
Lâm Triệu Thâm đứng dưới một ngọn đèn màu cam, hai tay nhét trong túi quần, dựa vào cửa, khóe môi nhếch lên một ý cười kinh miệt, biểu tình nhu hòa bất khả tư nghị: “Trở về đi, cô ấy cần thời gian cẩn thận suy nghĩ.”
Nghiêm Hằng thu lại khí thế sắc bén quanh thân, đi lên cầu thang, Lâm Triệu Thâm đối mặt anh đi tới, trên khuôn mặt mang theo nụ cười bí hiểm.
Anh lần nữa quay đầu, lại không thấy thân ảnh kia đâu nữa, chỉ có câu nói của Lâm Triệu Thâm lúc đi ngang qua bỏ lại, thật lâu quanh quẩn trong hành lang trống trải : “Trầm Tích Phàm là em gái nhỏ của tôi, cậu tại sao lại có thể làm cho cô ấy khóc”.
——–
Ngoài cửa sổ, ánh trăng yếu ớt lạnh lùng chiếu xuống nhân gian, trong vòng luân hồi u tối, không biết là ai đã phát ra tiếng thở dài vô thanh vô thức.
“Đừng khóc, em gái nhỏ….”Trầm Tích Phàm ngẩng đầu, ánh mắt không có cách nào thích ứng với thứ ánh sáng thình lình xảy ra, nhất thời một trận mơ hồ, khó khăn ổn định, bình tĩnh nhìn Lâm Triệu Thâm, muốn nói chuyện, mở miệng vài lần, lại không biết nói từ đâu.
“Cậu ta sẽ không đến, tôi vừa rồi làm cậu ấy bỏ đi rồi.” Sau khi thấy rõ ràng, Lâm Triệu Thâm thật kinh ngạc: “Thì ra cô không khóc a, hại tôi uổng công lo lắng một hồi!”
Trầm Tích Phàm bày ra khuôn mặt rạng rỡ: “Làm sao có thể khóc, vì cái loại người như anh ta, đâu có đáng giá, chẳng qua không muốn đối mặt với anh ấy mà thôi.”
Lâm Triệu Thâm đành phải mỉm cười, thuận tay giúp cô sửa lại đám tóc lộn xộn, Trầm Tích Phàm bất đắc dĩ: “Lâm Triệu Thâm, anh hình như thật nhàn hạ, đáng tiếc tôi lại không có thời gian theo anh. Thôi, tôi phải về nhà ăn cơm đây.”
Cô vừa mới đi tới cửa, bỗng dưng nhớ ra điều gì đó, thử hỏi: “Lâm Triệu Thâm, anh đã biết, tôi cùng anh ta…”.
Lâm Triệu Thâm ngồi ở trên bàn không nhìn tới cô, chỉ đưa tầmmắt ra ngoài cửa sổ xuất thần, giọng nói như có như không, từng chữ đâm vào lòng cô: “Em là em gái nhỏ của anh…. Anh làm

sao có thể không biết?”.
Đêm nay, Trầm Tích Phàm cảm thấy, bản thân đúng là trúng tà.
——–
Ra khỏi khách sạn, cũng không muốn về nhà, cô đành phải ở trên đường, vô hạn buồn chán mà đi. Bên đường vẫn còn chút tuyết đọng, chỉ là có phủ thêm một tầng bụi; nó sẽ không bao giờ còn là màu trắng thuần khiết nữa.
Cô nhớ rõ tối hôm đó, khi Hà Tô Hiệp đưa mình trở về, tuyết rơi rất lớn, thật đẹp, hướng bọn họ tập kích mà ùn ùn kéo đến. Hà Tô Hiệp giúp cô

Trang: [<] 1, 32, 33, [34] ,35,36 ,60 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT