watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9936 Lượt

mở ô, cô lại thích ở trong tuyết chơi loạn,không chịu để cho anh bật ra, tuyết buổi tối hôm đó, trong sáng long lanh, trắng tinh không nhiễm bụi.
Lúc ấy cô ở dưới bầu trời đầy tuyết lớn, hát lên: “Có đôi khi, có đôi khi, em tin rằng mọi chuyện đều có kết thúc của nó, có khi gặp gỡ, có khi chia xa, chẳng có gì tồn tại vĩnh viễn, nhưng, có đôi khi em lại, thà chọn lưu luyến chứ không buông tay…”*.
(Đây là bài hát Hồng đậu (Red bean) của Vương Dung, nhưng mình thích nghe bản của Phương Đại Đồng đánh ghi ta hơn! ^^)
Hà Tô Hiệp cười dài nhìn cô, sau đó nói ra: “Đậu đỏ tính bình, vị chua ngọt, thanh nhiệt giải độc, kiện tì đình tả, lợi tiểu chữa phù thũng. Đậu đỏ phối hợp với Liên kiều cùng đương quy nấu canh, có thể trị trừ mủ, tiêu ung nhọt độc; đậu đỏ phối hợp với bồ công anh, cam thảo hầm canh có thể trị chứng đau đại tràng.”
Cô cười bệnh nghề nghiệp của anh, bảo anh thật cổ hủ như độc giả cao tuổi, anh nói cô giả trang từng trải, cuối cùng ngay cả anh cũng đã quên mở ô, cùng cô chơi náo loạn cả một người đầy tuyết.
Tình cảm có phải cũng giống như tuyết, sẽ không bao giờ là nguyên dạng thuần khiết như vậy nữa.
———
Con đường đi qua thật dài, cô có chút mệt, muốn ngồi xe buýt trở về, kết quả, sờ soạng nửa ngày cái túi, lại phát hiện ví tiền quên mang theo.
Cười khổ một tiếng, cô thật sự không muốn gọi điện về nhà, để vô cớ tự chuốc lấy một đợt chỉ trích; lại đành phải trên danh bạ điện thoại, một đống dò tìm, lúc ấn tới cái tên Hà Tô Hiệp, cô dừng một chút, rồi kiên định bấm nút gọi đi.
“Hà Tô Hiệp, tôi có thể không muốn Lí Giới mời tôi ăn cơm, có được không?”
Chắc là anh không ở trong nhà, xung quanh còn có chút tranh cãi ầm ĩ, nhưng giọng nói lại rõ ràng truyền đến: “Cô nhóc, lại nghĩ ra chủ ý gì?”
Trầm Tích Phàm bất đắc dĩ cười: “Tôi đang nghĩ, bác sĩ Hà có thể dành bàn tay nhân ái cứu giúp kẻ đáng thương một lát được không? Sự việc là thế này: tôi không mang theo ví, tạm thời không về được nhà…….”.
——
Hà Tô Hiệp thật sự chạy đến, trùng hợp anh ở lại trường, cách vị trí chỗ của cô rất gần, cô nhìn thấy anh từ trên xe buýt đi xuống, lưng mang ba lô đơn giản, cúc của chiếc áo khoác còn không cài tốt, tóc trên trán bị gió thổi bay; sau đó, anh đứng ở trước mặt cô, nhẹ nhàng nói: “Đi thôi!”
Chỉ là hai chữ như vậy,khiến cho Trầm Tích Phàm xúc động muốn khóc.
Cô vẫn làm bộ kiên cường như vậy, cho dù có hận Nghiêm Hằng bao nhiêu, ở trước mặt anh vẫn là sự cẩn thận che giấu, không muốn thua thiệt một chút nào, cho dù bản thân cảm thấy ủy khuất thật nhiều, cũng không mong muốn trước mặt người khác khóc lóc đau thương.
Nhưng, chỉ hai chữ ôn nhu như vậy, lại làm cho cảm xúc chồng chất bao ngày của cô, cố gắng tìm một lối thoát giải tỏa.
———
Mỳ Lan Châu* bát lớn, nước cốt tràn đầy cùng thịt bò thơm ngào ngạt, người đến người đi ầm ĩ, ông chủ thường thường cùng thực khách trả lời một hai câu, hơn phân nửa là trêu đùa, hơi nóng lượn lờ, xông đỏ mắt của Trầm Tích Phàm.
Cô ăn từng miếng lớn, một giây cũng không dám dừng lại, sợ một khi dừng lại, nước mắt sẽ không chịu khống chế mà chảy ra.
Đối diện với người con trai này, cho dù là trong quán ăn nhỏ đơn sơ bên đường, vẫn cứ ôn nhu như vậy.
Anh cười hiền lành, vì chính mình mà chạy đi lấy bát mì lớn, sau đó lại không nói một lời đem thịt bò chọn xong; tiếp đến, ung dung thản nhiên gắp thịt bò trong bát của anh sang cho mình. Luôn sau bản thân mới cầm đũa, lại chờ cho chính mình ăn xong, lại có thể hỏi “còn muốn ăn thêm cái gì nữa không?”
0
Trầm Tích Phàm muốn khóc, cô muốn tìm một cái cớ để khóc lớn, tính cả ủy khuất, hận ý, tất cả khóc ra.
Những thứ cô xem không hiểu, nhìn không rõ quá nhiều rồi, muốn tầm mắt mơ hồ một chút,để thấy rõ thứ gì đó gần nhất hay là tâm ý của bản thân.
————-
Đi qua siêu thị của tiểu khu, cô chìa tay vay tiền, sau đó cầm một gói kẹo bạc hà đi ra, Hà Tô Hiệp nhìn thấy líu lưỡi lại: “Cái nhãn hiệu này, thật cay!”
Trầm Tích Phàm tức tối mở to mắt anh lườm một cái, ‘Xoạt’ một tiếng xé mở gói giấy: “Nhìn cái gì? Anh cũng muốn ăn?”.
Hà Tô Hiệp lắc lắc đầu: “ Quá kích thích, tôi ăn không nổi.” Nói xong, liền quay mặt đi, chuẩn bị về nhà.
Tiếp đến,Trầm Tích Phàm bốc nắm lớn kẹo bạc hà tống vào miệng, mùi vị bạc hà lập tức xông lên não, cô bị cay, sặc lên, chất methol* kích thích tuyến lệ. Cô cúi đầu, nhìn nước mắt từng giọt, rơi trên mặt đất, nhưng không có sự bi thương.
0.
Ủy khuất, đau xót, hận ý, đều được đền bù bằng phương thức cực kì ôn nhu nhỏ bé như vậy, chỉ cần một chút ấm áp, cô liền thỏa mãn.
Hà Tô Hiệp dường như cảm thấy được điều gì, dừng lại bước chân, nhìn Trầm Tích Phàm, bỗng thấy cô ngồi xổm ở phía sau, vùi đầu trong áo. Anh vội ngồi xuống trước mặt cô, lo lắng : “Cô nhóc, làm sao vậy?”.
“Bị cay quá…” Trầm Tích Phàm không muốn ngẩng lên, đầu của cô cố gắng quệt trong áo, mong đem dấu vết nước mắt lau hết đi.
Hà Tô Hiệp thở dài: “Chịu cô, không cần ăn nhiều như vậy, cái này giống với hoắc hương, vị thật kích thích. Tuy rằng bạc hà tránh phong tán nhiệt, trừ uế giải độc, lại trị ngoại cảm phong nhiệt, đau đầu đỏ mắt, cổ họng sưng, nhiệt miệng răng đau, kích thích ăn uống……”.
Trầm Tích Phàm rốt cục ngẩng đầu, đôi mắt hồng hồng: “Hà Tô Hiệp, anh thật ồn ào a…. anh thế nào luôn không thay đổi được bệnh nghề nghiệp của mình…”
Anh ngồi xổm ở trước mặtcô, nhận lấy gói kẹo bạc hà, suy nghĩ xem nơi nào có thùng rác, vừa đùa với Trầm Tích Phàm: “Aizz, không nói nhảm nhiều như thế, cô có thể ngẩng đầu nhìn tôi sao?”
“Hà Tô Hiệp, bạc hà thật cay a, sặc chết rồi, tôi muốn nhổ ra…”
“Chịu đựng!”.
———-
Ngồi ở trên ghế của vườn hoa tiểu khu, Trầm Tích Phàm không dễ dàng mà thở ra một hơi, lại thấy Hà Tô Hiệp mỉm cười: “Bạc hà, có thể khiến lưu lại hương thơm trong miệng của người, nhưng không phải ai cũng đều có dũng khí nếm thử.”
Trầm Tích Phàm cười rộ lên: “Hà Tô Hiệp, anh không có cái dũng khí ấy?”
“Tôi? Không phải, đơn thuần không thích thôi.”
“ Vậy, anh cảm thấy tình yêu có phải là hương vị bạc hà không?”
“Cô nhóc, tình yêu thì hương vị gì đều có, chua ngọt đắng cay, không phải có thể khái quát được, nhưng mỗi đoạn tình cảm đều sẽ lưu lại dấu vết, có thể là đắng cay, có thể là thơm mát…”
“Nếu như có loại tình yêu ‘mất rồi lại tìm thấy’…..”
“Cô nhóc ngốc này, tình yêu không thể ‘mất rồi lại tìm thấy’, trôi qua là trôi qua, nếu trở về, sẽ không còn cái hương vị kia nữa. Lúc nãy, cô đã ăn mấy viên kẹo bạc hà vào,ban đầu cay tê thật kích thích; tiếp đến, hương vị dừng lại trong miệng; sau đó, luôn quanh quẩn vị the mát khiến người ta dư vị vô tận. Mỗi một giai đoạn, hương vị cũng không giống nhau, nửa đường tình

Trang: [<] 1, 33, 34, [35] ,36,37 ,60 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT