|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
gì đó?
0
Một bữa cơm mà Hà Tô Hiệp ăn tới đần độn vô vị, còn Trầm Tích Phàm thì đã chén xong rồi vừa cười hì hì, tay còn cầm chiếc đũa khuấy khuấy sợi mì trong bát của anh, có vẻ một chút đều không bận tâm về truyện về bạn trai cũ.
Anh nhìn, cô nhóc ăn xong vội than thở: “ Tôi tức giận tích tụ, bên trong nóng thật mạnh nhá, đừng nhìn tôi như bây giờ, ra vẻ bộ dáng rất hưởng thụ, kì thật tôi buồn muốn chết, Hà Tô Hiệp, anh nói tôi làm thế nào bây giờ?”
Có bệnh mới lo tìm thầy. Anh cảm thấy nhóc con này nên cho đi khám khẩn cấp, trước tiên đâm một châm an định, sau đó chuyển tới khoa thần kinh. Thật là, đến nói chuyện cũng không lưu loát, hỏi anh làm thế nào, lại nói không rõ do cái nguyên nhân gì.
“Trà khổ đinh, giảm nhiệt.” anh trả lời, vì bày ra cái chứng cớ nguyên vẹn, anh lại bổ sung: “gần đây tôi đang uống”.
Trầm Tích Phàm “A” một tiếng: “Hà Tô Hiệp, Trà khổ đinh, anh muốn giảm béo?”
Vô lực thêm thất bại, Hà Tô Hiệp đầu to, tức giận trả lời: “Hà hiệp* cũng có thể giảm béo, nhưng cũng không có người qui định không thể dùng để chữa cảm nắng, háo khát, mát trong cầm máu.”
0
Vừa dứt lời chợt nghe tiếng cười khúc khích của Trầm Tích Phàm: “Tô hiệp, Hà Hiệp….Anh thật sự là công hiệu gì cũng đều tốt.”
0.
———-
Trên đường về nhà, hai người lại trầm tư, yên lặng một đường, cuối cùng Trầm Tích Phàm không kiềm chế nổi: “Hà Tô Hiệp, tôi cảm thấy, quên đi không dễ dàng như vậy, ví dụ như bạn trai trước của tôi, rõ ràng lý trí nói cho chính mình việc này là không thể nào, nhưng lại không tự chủ được sẽ nhớ tới, không thể nói rõ cảm giác. Có thể trước đây yêu thích quá sâu đậm, sau đó bi thương rất nặng, muốn quên cũng quên không nổi.”
“Cô cùng hắn cùng một chỗ trong thời gian bao lâu? Ý tôi là nói bạn trai cũ của cô!”
“Hai năm, thật sự mà nói đúng ra là 764 ngày….”
“À…. Di động của cô sửa xong chưa?”
“Vừa mua cái mới, buồn bực muốn chết, đúng rồi, anh gửi tin nhắn cho tôi?”
“Ừ, không có chuyện gì, chỉ là muốn hỏi một chút, cô đang làm cái gì thôi.”
“Vậy à….”.
———-
Hà Tô Hiệp về nhà, pha một chén trà khổ đinh, một lần nữa cầm lấy lá thư này, dưới ngọn đèn nhu hòa, giấy viết thư màu lam lộ ra ưu thương nhàn nhạt, lời nói của cô, trái tim tổn thương ấy, anh có thể cảm giác được.
Lại lần nữa xem lại, há chỉ là cảm giác ê ẩm thôi sao? Anh có chút đau lòng cho cô, thì ra cô nhóc còn lưu lại từng vết sẹo lúc còn trẻ, nhìn thì như khép lại, kỳ thực khắc sâu đến cốt tủy, không nghĩ qua,đó lại là nỗi đau đớn nghiêng trời lệch đất đến vậy. Thì ra cô vẫn không có bạn trai, chính là không dám nhắc lại vấn đề này. Yêu thương trở lại, sau đó sẽ tiếp tục đau thương? Cô gái nhạy cảm, yếu ớt như vậy có chút làm cho người khác có ý muốn bảo vệ.
Đem trà đưa vào trong miệng, Hà Tô Hiệp không khỏi nhíu mày, đắng, thật đắng, đáy lòng có chỗ ẩn ẩn đau,sợi sợi nhỏ mềm dài lâu, từng chút từng ít, đã siết chặt trái tim anh.
Anh thích cô rồi! nóng ruột nóng gan với cô như vậy, thích nhìn nhất con mắt to tươi cười của cô, rồi thích đến cái dáng vẻ tức giận nhíu mày giống mười phần của một cô bé, vài ngày không thấy sẽ nhớ nhung, vì cô mà lo lắng hãi hùng, để ý bạn trai cũ, vô duyên vô cớ ghen, tất cả đều là bằng chứng anh thích cô.
Niềm vui mừng cùng sự bất đắc dĩ của Hà Tô Hiệp cùng đồng thời tồn tại.
Trong lòng cô nhóc có một cái động sâu không đáy, anh rõ ràng, nhưng lại không biết dùng cái gì để đi lấp đầy nó. Cô không thể tự bước tới phía trước, anh càng không thể kiên quyết túm cô đi ra, nhưng phải thế nào đây, mới có thể để cho điều này khiến anh bớt đau lòng, khiến anh muốn cho cô nhóc có lại cái cảm giác quanh thân tỏa ra tràn ngập ánh nắng, cười một cách sảng khoái, vui vẻ.
Chỉ cần làm cô cảm thấy hạnh phúc là tốt rồi!
Anh sẽ nguyện ý đứng ở bên cạnh cô…. yên lặng đợi chờ.
Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm – Chương 15
Sơn tra – Tiêu thực, hóa tích, hành khí, tán ứ, làm thành kẹo hồ lô có mùi vị của hồi ức, trăm lần ăn cũng không chán.
Sau khi Trầm Tích Phàm về nhà, nhìn thấy bên trong phòng khách bày ra đống đống bao tải, hộp quà tặng, lúc vào nhà vệ sinh rửa tay, liền nghe thấy âm thanh “Phịch” bên trong cái thùng nhựa. Cô tò mò, mở nắp ra nhìn một phát, chợt hoa dung thất sắc*: “Mẹ ơi! Có rắn!”.
0.
Ngược lại, làm Trầm bố bị dọa chạy tới, cười ha ha, cầm gậy gỗ nhỏ khiêu khích xuống cái thùng hai nhát: “Đấy là lươn, con sao không có năng lực quan sát như vậy?”
Trầm Tích Phàm buồn nôn: “Quăng ra ban công đi, con chịu không nổi lúc đi Tolet còn phải nhìn cái thứ này!”.
Lại nghe thấy bên trong bao tải có tiếng vang “rột roạt”. Trầm bố giải thích: “Đó là cua, đây là cá mè, Phàm Phàm mau tới giúp bố thả vào trong xô đựng cá, đừng để nó chết, bằng không mẹ con lại diễn cái bài thương tâm a!”.
Lúc ăn bữa tối, Trầm mẹ vui mừng rạo rực cầm đũa chỉ điểm giang sơn: “Chọn mấy hộp hải sản tươi nhất cho ông nội, ông ngoại thì mang đi, còn có cả đám rau dưa này nữa, năm nay cục nông nghiệp chỗ tôi dàn rau sinh trưởng tốt.”
Trầm bố gật đầu: “Sắp đến tết gửi ít hoa, rau, củ quả cho các cụ. Đúng là lợi ích thực tế.”
Trầm Tích Phàm chớp mắt, bừng tỉnh đại ngộ: “À…. Con nói trong nhà nhiều thứ này nọ như vậy, thì ra sắp đến tết!”.
Trầm mẹ bất mãn: “Mày mỗi ngày chỉ biết công việc, tết đến ngay cả cái ngày nghỉ cũng không biết có hay không, năm nay đêm 30 tết, gia đình ta làm “nhà cái”, đầu tiên đi ông nội chúc tết, sau đó mọi người sẽ tới ăn cơm, trong nhà làm mấy món ăn tết bình thường.”
Trầm Tích Phàm kêu than: “Lại phải cho đám tiểu quỉ tiền mừng tuổi rồi, con sắp nghèo chết đây.”
——–
Thật sự nhanh chóng tới tết, buổi tối gia đình họ Trầm có mấy đám người, đều là người trong cục của Trầm mẹ, gửi tới hai bồn hoa lan —- có cái tên rất đẹp “ Hải điệp tâm ngôn”, sáu chậu quất, cùng vài thùng cam, quýt; lại thêm mấy hộp quả Kiwi với ô mai.
Có cái ăn, đây là sự chờ đợi duy nhất của Trầm Tích Phàm đối với cái tết năm nay, tuy rằng hiện tại cuộc sống vật chất phong phú, muốn ăn cái gì sẽ có cái đó, nhưng cô cảm thấy người một nhà sum vầy quanh cái bàn tròn cùng nhau ăn bữa cơm, chính là cải trắng, đậu phụ cũng có hương vị ngọt ngào.
Trên mạng có người đang bàn luận: “ Năm mới chốt lại làm thế nào mà qua đây” , “Tết năm nay khó khăn ngặm nhấm” , “Tiết mục đêm tết của ‘tuổi già’ ”, cũng có nào là người công khai trên mạng thông báo tuyển dụng “Bạn gái tạm thời”, “bạn trai tạm thời” để ứng phó sự thúc giục đám cưới của bố mẹ.
Cô tùy tay kích mở một cái trang mạng, bên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




