watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9929 Lượt

trong, chủ của topic cầu cứu về vấn đề quà tặng bạn gái để cầu hôn, số người đọc rất nhiều, cư dân mạng đều nhắn lại, đoán chừng hơn phân nửa là con gái— nhất trí yêu cầu tặng kim cương.
Quả nhiên là “ Kim cương vĩnh hằng dài lâu, một viên mãi mãi lưu truyền”, phụ nữ mà thanh cao hay thoát tục đều ngăn không nổi được sức hút của nó, ví dụ như cô , Trầm Tích Phàm cũng kìm nén không được cái “Bạc kim tâm ảnh” kia.
Nhưng, nó không phải là thứ mà bản thân nên có.Cô nhớ lại lúc buổi chiều ngày hôm nay, Nghiêm Hằng thật sâu chìm trong nỗi thất vọng, bản thân cô thế mà lại có chút không đành lòng, nhưng dù sao là anh thương tổn cô trước, hiện tại có cái tư cách gì yêu cầu muốn bồi thường, ba năm sau, bản thân anh nhớ mãi không quên, là không quên được đối với đoạn tình cảm trước đây hay là canh cánh trong lòng với sự thương tổn năm đó?
Cô nghĩ cứ như vậy đi, đợi đến cái lúc phải tới ấy, tìm một người thích hợp, nói một hồi yêu đương bình thản, sau đó sẽ kết hôn. Khi tết đến, sẽ qua nhà đối phương chúc tết, vui sướng nhìn đám tiểu quỷ gọi người ấy hai tiếng “Anh rể” vòi tiền mừng tuổi, cùng ông nội uống xoàng mấy chén, cùng tam cô lục bà chà chà mạt trượt, sau đó một năm liền trôi qua, có lẽ đây là cái cảm giác người một nhà.
Nhưng mà, cô luôn cảm thấy không cam lòng, cuộc sống như vậy chẳng lẽ chính mình muốn, tình yêu như vậy chỉ là mơ tưởng của bản thân, trong cái thành phố hỗn loạn thế này, cuối cùng có hay không thuộc về riêng cô, dành cho chính bản thân mình một loại tình cảm thuần khiết cùng chân thành?.
———
Ngày hôm sau họp sáng, Trình tổng đột nhiên nói muốn mở một buổi tiệc cuối năm chúc tết cho nhân viên khách sạn, đến lúc ấy sẽ phát lương, Trầm Tích Phàm cảm thấy, một năm nay cuối cùng cũng hết khổ.
Lúc về nhà, đi một mình trên đường, cô bị cảnh tượng náo nhiệt hấp dẫn tới, đi ngang qua siêu thị, tiếng người ồn ào, mọi người đẩy xe hàng qua lại, trẻ con vui chơi chạy trong đại sảnh, quầy thu ngân chen chúc nhau toàn là người.
Khung cảnh sắm tết lúc nhỏ liền cứ thế hiện lên trong đầu, cô dừng không được bước chân của bản thân, đi vào siêu thị mua bánh tổ hồng, bánh tổ trắng, bánh trôi vừng đen cùng một hộp kẹo sugus.
Nhưng, lại có chút thất vọng, tại sao không có kẹo hồ lô?
Trùng hợp lúc đi qua quảng trường Thời đại, thấy có ông lão khiêng chiếc gậy, mặt trên cắm đầy mứt quả, đỏ rực, rất giống cái kiểu mời người tới thưởng thức, một bên có đám trẻ nhỏ với lên muốn lấy.
Cô chọn nửa ngày, khó khăn lựa ra một que nhìn qua rất nhiều quả, khá đẹp mắt, chuẩn bị bỏ tiền, bên cạnh liền có một ânh thanh quen thuộc vang lên: “Tôi cũng muốn một xâu!”.
Thật sự là gặp quỉ, lúc này mà vẫn có thể tương ngộ Hà Tô Hiệp, anh mặc cái áo khoác màu café, ánh mặt trời tràn ngập, hạ vai xuống mỉm cười, má lúm đồng tiền nhỏ nhìn qua cùng mứt quả ngọt ngào như nhau, Trầm Tích Phàm bỗng nhiên rét lạnh không chịu nổi, một bác sĩ đông y đẹp trai như vậy cùng một xâu mứt quả phối hợp tại một chỗ, khung cảnh quá kì dị đi!
Trên thực tế, cái xâu kẹo hồ lô này ngược lại khiến Hà Tô Hiệp, ở những lúc bình thường cố ý gây dựng khí chất cẩn thận thì hiện tại không còn sót lại một mảnh, anh ăn vô hạn hài lòng, không coi ai ra gì, thực sự khiến cho Trầm Tích Phàm thấy thèm lây.
Cô kỳ quái: “Tại sao gầnđây luôn gặp anh nhỉ?”
Hà Tô Hiệp cười cười: “Gần đây bận rộn thí nghiệm của giáo sư, bình thường đều là lúc này mới hết giờ làm.”
“Bận cái thứ gì? Bí mật quốc gia, vũ khí sinh học hay là virut độc hại?”
“Trong não cô chính là không- có- khả -năng có chút khái niệm hành y tế thế nào sao? Đừng đem bác sĩ cả ngày chỉ có ý nghĩ giống như mấy tên hại người — kiện vị tiêu thực phiến* hẳn là cô biết đi, cái đó cùng loại với thứ tôi đang nghiên cứu!”
0
“…Cho nên anh liền tới mua kẹo hồ lô?”
“ Rất ngon, vừa chua lại vừa ngọt, sơn tra tiêu thực, hóa ích, hành khí tán ứ, nhất là công dụng tiêu đi thức ăn mỡ thịt còn tích trong dạ dày, hơn nữa, còn tràn ngập hồi ức của cái tết khi còn nhỏ, trong nhà, đều sẽ mua một xâu, không khí có hương vị rất riêng của năm mới.”
“Vậy cái loại thuốc ấy của anh, khi nào đem cho tôi dùng thử nhé?”
“Đợi đến lúc cô ăn no đến đi không nổi đi!”
“Tôi đây không phải heo nha?”
“Ai nói cô không phải? ….. cô nhóc, tôi hay nói đùa, đừng tức giận nha!”.~ >_<~
————-
Tiệc chúc mừng kết thúc năm cũ của Cổ Nam Hoa Đình tổ chức rất long trọng, nhưng đối với Trầm Tích Phàm mà nói, ngoại trừ tiền thưởng thì ngoài ra hình như chẳng có cái gì hấp dẫn được cô.
Kế tiếp là vũ hội cũng cực kì nhàm chán, trong lúc cô cùng Lâm Triệu Thâm nhảy một bài, vẫn là do kỹ thuật nhảy của bản thân rất không tao nhã mà chủ động chào tạm biệt.
Lúc cô đang đau khổ, thì bỗng một bàn tay trắng chìa ra trước mặt: “Không biết có thể hay không mời cô Trầm vui lòng chiếu cố?”
Cô thốt ra: “Nếu anh không ngại tôi có thể ở bên anh chân cẳng trái phải mà luân phiên oanh tạc, thì tôi nghĩ….”, nói đoạn cô ngây ngẩn cả người, tâm sự quá quen thuộc, có phải hay không thời gian năm năm trước quay trở lại.
———
Khi ấy, học viện tổ chức lớp xóa mù, thế nào cũng buộc bọn họ đi học nhảy. Cô Trầm Tích Phàm thật sự là tư chất có hạn, động chân liền quên tay, cả người cứng ngắc, rất cẩn thẩn sợ giẫm vào chân đối phương, bạn nhảy luôn luôn an ủi cô, đừng lo lắng, thân thể thoải mái một chút.
Nhưng cô làm sao có thể thoải mái đây, khi cô đang ở lúc tiến thoái lưỡng nan, thì một bạn nhảy nam hướng cô nói: “Tôi tới dạy cô ấy á, thôi bỏ đi, cô ấy lại nhìn chằm chằm vào mặt đất, sàn nhà đều bị cô ấy đào vài cái lỗ rồi!”
Cô vừa thẹn vừa giận, chợt nhấc đầu, lại thấy hé ra khuôn mặt tuấn tú, cùng mội đôi mắt cười ôn nhu, cô rốt cuộc từ trối không được, cũng do bản thân từ đó lún sâu, vạn kiếp bất phục.
Về sau, trường có vũ hội, câu nói kia : “Nếu anh không ngại tôi có thể ở bên anh chân cẳng trái phải mà luân phiên oanh tạc” đã trở thành ám hiệu lúc đó giữa bọn họ, trong đám bạn nhảy của mình, chỉ có Nghiêm Hằng sẽ cười nhắc nhở cô: “Tiểu Phàm, anh nghĩ, em lại dẫm lên chân anh”.
Ánh mắt ôn nhu yêu thương của Nghiêm Hằng tỏa ra, giống như năm năm trước, anh quen kéo tay Trầm Tích Phàm, cứ như vậy bọn họ khi ấy lặp lại động tác giống nhau hơn trăm, ngàn lần.
Sắc cam lộng lẫy của chiếc đèn pha lê, thủy ảnh trong suốt,Trầm Tích Phàm có chút mê ảo cùng choáng váng, âm nhạc kèm tiếng hít thở rất nhỏ của bản thân, sự trống rỗng trong trái tim bị mở ra, thật rộng, cô cố gắng khống chế cảm xúc đã có ý muốn tràn ra.
Ánh mắt mọi người xung quanh đều tụ lại trên người bọn họ. Đó là một loại không khí cự tuyệt người khác tới gần, chỉ tồn tại trong không gian giữa hai

Trang: [<] 1, 37, 38, [39] ,40,41 ,60 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT