|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
loại phòng còn lại lập tức báo cho bộ phận Lễ tân, để cho bộ phận Lễ tân bất cứ lúc nào đối với việc luân chuyển tiến hành cùng điều chỉnh cho toàn diện. Hơn nữa, giúp đỡ bộ phận Nhà bếp, làm tốt việc đưa cơm tới phòng, kiểm kê bổ sung công việc thực phẩm đồ uống quán bar nhỏ của phòng, giảm bớt áp lực thật lớn của bữa sáng ngày tiếp theo, thời điểm thích hợp có thể cùng bộ phận Nhà bếp phối hợp, cho bộ phận mình ăn cơm tiến hành phân chia theo thời gian thỏa đáng”.
Cô thuận tay lật lật tài liệu, lần này khách VIP hình như rất nhiều, nhiệm vụ rất gian khổ,không khỏi ở trong lòng khóc than với thượng đế một chút ,con mẹ nó!
Vẫn còn chưa hết đau khổ, liền thấy quản lí bộ phận Nhà bếpHứa Hướng Nhã đẩy cửa tiến vào, ôm đống lớn tài liệu, tướng mạo phân phát tài liệu giống y như người bán hàng rong bên đường, “ Nào, nào, nào, quay trở về từ từ mà nghiên cứu một chút, hợp tác vui vẻ”.
Cô lập tức càng trở nên xem thường.
Nhưng việc này lại không thể về nhà, ngồi ở trong văn phòng, viết bản kế hoạch, sửa sang lại các loại tài liệu, Trầm Tích Phàm day day huyệt thái dương, nhớ tới thuốc đông y nằm ở trong phòng bếp, đành phải lúc cơm chiều trở về lấy.
——–
Vừa quay trở lại, liền thấy giám đốc bộ phận chăm sóc khách hàng tới tìm cô, nói rằng một ông chủ Đoàn tham gia hội thảo IT đã đến, so với dự tính đến sớm một tuần.
Thật sự là người tính không bằng trời tính, cô trở lại văn phòng luống cuống tay chân tìm tài liệu, may mắn Lâm Triệu Tâm giúp đỡ một chút, người phụ trách bộ phận Nhà bếp lại vừa đúng là Hứa Hướng Nhã, liền đem thức ăn hạng nhất giao cho cô, trong khi bản thân cô chỉ phụ trách phòng cho khách.
Hôm nay, đã dặn dò qua giám đốc Lễ tân cùng bảo vệ xử lý, đặt trước biệt thự Lan Thủy của Cảnh các. Cô lại lo lắng, tự mình đi xem xét một chút, kiểm tra vệ sinh cùng đồ dùng, kể cả trưởng nhóm đi cùng cũng đều lo lắng việc này, sợ có một chút sai lầm.
——
Hơn chín giờ một chút, ông chủ Đoàn theo cùng Trình tổng đi vào Cổ Nam Hoa Đình, Trầm Tích Phàm đứng ở một bên, tinh thần căng thẳng.
Đoàn Chân đối với bữa tối khá vừa lòng, liên tục nói vài câu tốt, còn lôi kéo cả Trình tổng tán gẫu việc nhà, nói là nhiều năm như vậy đều chưa từng ăn món điểm tâm quê hương, lần này cuối cùng cũng được như ý, Hứa Hướng Nhã cửa ải này coi như đã qua.
Sau khi dẫn ông ta tới khu biệt thự, ông chủ Đoàn có chút kinh ngạc: “Tổng giám đốc thật làm cho tôi nhiều bất ngờ,sâu sắc hiểu được thưởng thức của tôi nha!”
Trình tổng gọi Trầm Tích Phàm: “ Đều là giám đốc bộ phận Phòng của chúng tôi sắp xếp, tôi cũng không có công lao!”
Đoàn Châu khen ngợi cô, tiếng quốc ngữ sứt sẹo: “Trầm giám đốc rất cẩn thận, tôi thực vừa lòng, phi thường vừa lòng!”.
——-
Trầm Tích Phàm cẩn thận đem gói thuốc Đông y cắt ra,đổ vào cái bát bên trong đã đun nóng, bộ phận Nhà bếp đưa cơm chiều cùng bữa ăn khuya đến, cô hình như là lang thôn hổ yết*, ăn tới mức nghẹn vài thứ, lại bưng nhầm cái bát, không cẩn thận đem thuốc đông y làm thành nước uống, khiến cho cô một ngụm cơm cũng không thể không nuốt.0
Vẫn là mùi vị cam thảo kia, hương vị ngọt ngào, giống tâm tình của cô, tuy rằng mệt muốn đòi mạng, vẫn là thật vui vẻ.
Nhớ tới buổi tối còn phải sửa sang lại tài liệu, cô thuận tay cầm lấy một gói café hòa tan nhanh, lại nhớ bác sĩ dặn cô tránh café, vì thân thể của bản thân suy nghĩ, liền bỏ lại.
Cô bắt đầu có chút nhớ ngây ngốc tới vị bác sĩ đông y khi cười có má lúm đồng tiền kia, đối với cô cực kì kiên nhẫn, thuốc tốt như vậy cũng là công sức của anh một phần, cô có chút phấn chấn lại có chút u sầu, lấy lại tinh thần mười hai phần tiếp tục xem tài liệu.
Liên tục mấy ngày cũng có vài ông chủ tập đoàn cùng những vị khách cao cấp vào ở, may mà cũng không soi mói kĩ càng, thỏa mãn trong mọi tình cảnh, Trầm Tích Phàm sắp xếp cũng hợp lý, lấy được không ít lời khen tặng.
——
Đi uống thuốc đông y thành thói quen, phát hiện ra đã hết rồi, nhìn một chút lịch làm việc, hôm nay sẽ không còn khách VIP đến nữa, dặn dò một chút hạng mục công việc, lái xe tới bệnh viện lấy thuốc.
Tòa nhà Đông y vẫn như cũ lành lạnh mà thanh sảng, cô đảo mắt một cái liền thấy bác sĩ soái ca kia đang đi hướng hiệu thuốc, hỏi: “ Xuyên sơn giáp cùng quy bản giao có còn không?”
Bên kia hô: “ Vừa tới!”
Bỗng nhiên bác sĩ quay mặt lại, nhìn thấy cô hơi hơi kinh ngạc: “ Cô làm sao mà bây giờ mới tới lấy thuốc?”
“Tôi uống đến bây giờ mới hết a!” Trầm Tích Phàm cũng khó hiểu.
“Cô không thể một ngày uống một gói chứ?” tôi nhớ rõ đã viết đưa cho cô liều thuốc một ngày hai gói?”
“A—tôi đã quên !”
Bác sĩ có chút không thoải mái, dù sao gặp được bệnh nhân không nghe lời, tự cho là đúng bọn họ đều thực đau đầu, anh đánh giá Trầm Tích Phàm hỏi: “ Cô gần đấy có phải bận rộn nhiều công việc hay không?”
Trầm Tích Phàm gật gật đầu: “ Mỗt ngày mỗi đêm phải để ý, khi ngủ đều lo lắng đề phòng, sợ có chuyện gì xảy ra.”
“Hiện tại giấc ngủ thế nào?”
“Tốt hơn nhiều!” Nói tới chỗ này Trầm Tích Phàm có chút hưng phấn “Tuy rằng vẫn có vẻ khó khăn để đi vào giấc ngủ, nhưng không hề bị nửa đêm tỉnh giấc”
Bác sĩ cười cười: “Vậy là tốt rồi, nhớ rõ một ngày hai gói, lượng nhỏ tác dụng hiển nhiên không rõ, lần khác đừng quên đến lấy thuốc”, rồi xoay người muốn đi.
Trầm Tích Phàm chần chờ một chút, vẫn là nhịn không được hỏi: “Bác sĩ Hà, Tô Hiệp là một loại thuốc Đông y phải không?”
Bác sĩ dừng lại bước chân, xoay người, anh cười rộ lên thật đẹp, bộ dáng trẻ tuổi, tao nhã bên trong ánh mắt còn chứa một tia bướng bỉnh: “ Tô Hiệp,nói một cách chính xác là Tử Tô Hiệp, tính ôn, vị cay, công dụng tán hàn, thông hành khí huyết điều hòa vị gan. Đúng rồi thời điểm mùa đông có thể uống một chút thuốc nước gừng xanh Tô Hiệp, loại xanh nhạt mười lăm phút, sinh gừng, Tô Hiệp mười phút, nước nóng, với đường đỏ vị thích hợp, có thể trừ gió giải hàn, ôn phế khỏi ho. Nếu không uống quen như trên, còn có thể nấu cháo Tô Hiệp.
Y tá đối diện gọi anh, anh cười cười, “Tôi đi trước, nếu có vấn đề gì thì khi tới lấy thuốc đều có thể hỏi tôi”.
Trầm Tích Phàm gãi gãi đầu, trong lòng mặc niệm, tôi muốn biết anh vì sao lại đặt một cái tên thuốc Đông y thôi.
Trở lại khách sạn, Hứa Hướng Nhã chạy tới căn phòng hướng cô oán giận: “ Cháo, có một phụ nữ rất phiền phức! Nói bít tết chúng ta làm không ngon, còn có tơ máu, rõ ràng chính cô ta muốn nửa phần tái!”
Trầm Tích Phàm căm tức: “Đừng gọi tôi là cháo!”
Hứa Hướng Nhã thở dài: “ Không phải vì điều này oán giận với cô, chính là hôm nay tôi nhìn thấy khách VIP bên trong hình như có một người miệng cực kì soi mói, trong lúc nhất thời không có biện pháp, mới đến
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




