watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9891 Lượt

Ha ha, Trầm giám đốc thật sự có thể nói truyện cười, tôi chỉ là muốn bữa ăn khuya, Room attendant* của các cô liền đem tôi như đồ ăn ngon, việc này giải thích như thế nào?”
0
Trong lòng Trầm Tích Phàm một trăm lần cũng không tin nhân viên phục vụ phòng chủ động hướng trên người hắn tấn công, trái với lương tâm cô nói: “Lăng tiên sinh, chúng tôi sẽ nghiêm túc xử lý chuyện này, buổi sáng ngày mai sẽ cho anh một câu trả lời vừa lòng thuyết phục, để biểu đạt sự xin lỗi của chúng tôi, tôi sẽ cử người đưa tới thẻ khách quý, ngài còn có thể sử dụng sân golf lần tới, cũng miễn phí trở thành hội viên. Đối với hành động sơ sẩy tạo thành ngoài ý muốn của chúng tôi, mong ngài bỏ qua!”
Lăng Vũ Phàm nở nụ cười, tươi cười với Trầm Tích Phàm xem ra một nửa là khiêu khích một nửa là khinh thường, bỗng nhiên, hắn ép sát người vào Trầm Tích Phàm, thở ra hơi thở ái muội: “Việc kia Trầm giám đốc có nguyện ý hay không “tự mình” bồi thường tôi?”
Trầm Tích Phàm nhắm mắt làm ngơ, biểu tình như thường, hướng hắn cúi đầu: “Nếu Lăng tiên sinh không còn việc gì, tôi trước tiên xin cáo từ, đối với việc xử lý chuyện này, ngày mai chúng tôi sẽ thông bao cho ngài, chúc ngủ ngon!”
Lăng Vũ Phàm hơi sửng sốt, đem kính mắt đeo lên, nghiền ngẫm nhìn Trầm Tích Phàm liếc mắt một cái, phát hiện ánh mắt cô kiên định không sợ, hắn bỗng nhiên cảm thấy mới mẻ, nhìn người nhân viên phục vụ cùng trưởng nhóm một cái, đá cửa vào trong, cô thế này mới thở phào nhẹ nhõm.
——-
Ba người cũng không lên tiếng,đã cách Khu C, đi lên đường nhỏ, Trầm Tích Phàm vội hỏi : “Rốt cục là xảy ra chuyện gì?”
Tiểu cô nương khóc nức nở: “Giám đốc, thật sự không phải em, chỉ là đưa bữa ăn khuya vào, kết quả hắn, hắn liền muốn em cùng hắn việc kia…”
Đôi mi thanh tú chớp lên: “Chỉ sợ không đơn giản như vậy đi? Là hắn chủ động, kết quả cô liền mắc câu, không nghĩ tới bị hắn cắn ngược, có phải hay không?”.
Tiểu cô nương nói không thành tiếng, cắn môi còn muốn tranh cãi: “Trầm quản lí, em…”
Cô giận tái mặt nói: “ Muốn chủ động xin thôi hay là chúng tôi xa thải, tự mình quyết định đi!”
“Trầm giám đốc!” Mang theo tiếng khóc nức nở, tiểu cô nương cầu xin: “Van cầu chị không cần đuổi em đi, được không?”.
Cô bất đắc dĩ day day huyệt thái dương, thanh âm nghe thấy có chút suy yếu: “Ngày mai tới phong kế toán thanh toán tiền lương, việc khác tôi không muốn nhiều lời, cô làm cho tôi thật thất vọng, bởi vì có đôi khi, cái sai của người vi phạm là cái sai trí mạng, một khi đã sai thì không có sơ hội sửa lại, tôi sẽ niệm tình nhận sai của cô mà không đề cập tới sự việc này, cô chủ động thôi việc là được rồi.”
Dừng lại một chút, cô thở dài: “ Chị Trương, chị trước tiên đi cùng cô ấy về, tôi đi chỗ khác xem xét, đừng để xảy ra chuyện gì nữa”.
Đi trên con đường nhỏ trong rừng cây cô suy nghĩ có chút rối loạn, nhớ rõ bản thân mình trước kia cũng bởi vì một sai lầm, bị hội học sinh cắt chức,lúc ấy cô chạy tới khóc lóc kể lể với Đái Hằng, Đái Hằng liền nói cho cô, có một ít sai lầm phạm phải vốn không có cơ hội sửa lại, cho nên tốt nhất chính là cả đời không cần phạm vào. Cô lúc ấy vẫn còn chưa thể lý giải, cô không hiểu, rõ ràng không phải là giết người, phóng hỏa, cướp bóc, tại sao lại không thể cho cô thêm một cơ hội nữa, hiện tại, cô liền hiểu được, Đái Hằng nói đúng vậy, theo nguyên tắc, sai lầm là điều không thể được tha thứ.
Đái Hằng, Nghiêm Hằng, trong tim cô lại buồn phiền, rầu rĩ, đành phải dựa vào ánh trăng, dời khỏi suy nghĩ của chính mình.
—–
Vốn dĩ cô tính từ khu C chuyển sang khu F, sau đó quay trở lại khu A cùng khu B, nhưng nhớ tới người con trai ấy đang ở tại khu F3; ngay tại cửa khu F cô dừng bước, dặn quản lí trực ca giúp cô xem một chút, sau đó điện thoại báo cho cô.
Trong khi lơ đãng, cô hướng mắt tới khu F3, đèn đuốc sáng trưng, tình cảnh rất quen thuộc—Đái Hằng không thích đi tới phòng tự học, thư viện, mỗi khi ở kí túc xá tự học liền thích đem đèn toàn bộ bật lên, anh nói đây là thói quen nhiều năm của anh, nói trước đây mẹ không có ở nhà, bản thân sợ hãi, đem hết đèn trong nhà bật lên, mới cảm thấy an tâm.
Mà khi đó bản thân bỗng cảm thấy Đái Hằng chính là một ngọn đèn, ở bên cạnh anh, chính mình sẽ cảm thấy an tâm.
——
Ngày hôm sau, Trầm Tích Phàm liền cảm giác không thoải mái, cả người mềm nhũn nâng người liên tục không động đẩy nổi.Khi mới bắt đầu sáng sớm,Lâm Triệu Thâm ngồi bên cạnh cô, thỉnh thoảng nhòm cô, lúc tan họp, hắn hỏi: “Tiểu Phàm, mặt cô tại sao mà đỏ thế?”
Hứa Hướng Nhã nghe vậy, cũng lại gần xem,sờ sờ cái trán của cô, kêu lên: “ Ai nha, Cháo, cô sốt rồi!”
Cuối cùng đến Trình tổng cũng kinh động,: “Trầm giám đốc đi tới bệnh viện trước xem sao, hôm nay không phải phụ trách”.
Cô thầm than xui xẻo,nhưng cũng không dám chậm trễ, về nhà đo một chút nhiệt độ cơ thể, không phải quá cao, 37 độ 6,

cổ họng cũng không đau, càng không thể a- mi đan nhiễm trùng, cô từ nhỏ là số có bệnh, trong bệnh viện y tá, bác sĩ đều quen biết cô, sau khi lớn thể chất tốt hơn nhiều rồi, nhưng thường thường bị cảm mạo.
——-
Vẫn ngoan ngoãn đi bệnh viện khám bệnh, không dám nói bản thân mình sốt, sợ bị làm bệnh nhân SARS cho đi cách li, đã đăng kí số thứ tự ở phòng khám bệnh khoa hô hấp, may mà người không nhiều lắm, lập tức tới lượt cô.
Cô có chút lo lắng: “Bác sĩ, tôi sẽ…sẽ không bị SARS chứ?”
Bác sĩ chủ nhiệm chắc chắn khẳng định nói cho cô: “Tuyệt đối không phải, chỉ là cảm lạnh, a-mi-đan không nhiễm trùng, lại không ho khan, chỉ sốt nhẹ, không cần phải tiêm, uống ít thuốc cảm là được rồi”.
Do do dự dự hỏi: “ Nhưng uống thuốc sẽ quá chậm hay không, tôi gần đây công việc rất bận!”
Lão bác sĩ đề nghị một cách hòa khí: “ Cô dùng thuốc Đông y chữa cảm, thì trị có vẻ nhanh hơn, nếu không thì cô đi đăng kí số thứ tự khoa nội Đông y xem?”.
——
Vẫn đi đăng kí số thứ tự khoa nội Đông y, chỉ là hôm nay tòa nhà Đông y người vô cùng nhiều, đều là những người chuẩn bị làm mẹ còn trẻ tuổi cùng các ông lão với bà lão, Trầm Tích Phàm đành phải đưa ra bệnh án đặt trên cái bàn phía trước , ngồi ở một bên, đợi gọi đến số của mình.
Phòng Đông y đối diện truyền đến từng trận mùi vị đắng chát, xen lẫn vài luồng khí nóng, vốn ngạt thở liền khiến cô càng thêm mê man mệt mỏi hoàn toàn,trên người càng nặng nề đến mức vô tri vô giác, trong lúc cô ngẩn ngơ, nhớ lại thời đại học khi bản thân có bệnh.
Lúc ấy chính mình vẫn là bảo bối của Đái Hằng, anh cực kì chiều cô, nghe theo cô, lo lắng cho cô, một cơn gió thổi đến cô sổ mũi, ho khan anh đều phải lo lắng nửa ngày, kết quả khi mùa đông năm thứ hai,bản thân mình thật sự bị cảm nặng.
Nhớ rõ mấy ngày ấy, Đái Hằng cũng bỏ học cùng cô đi bệnh viện truyền, nước thuốc lạnh lẽo đưa vào tĩnh mạch, làm cho cánh tay cô phát

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,60 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT