watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9924 Lượt

mua sách, bé mới lên lớp 5, mà giống y bà cụ non, đối với tiểu thuyết tuổi teen không thèm để ý đến: “Ngây thơ, nhàm chán, cháu đều không đọc, vì cái gì mà vẫn còn nhiều người lớn túm tụm vào đấy!”.
Quả nhiên, một giá toàn tiểu thuyết tuổi teen, người đứng, kẻ ngồi xổm, thậm chí là cả ngồi bệt ra đất,đủ các loại tư thế khác nhau. Trong biển sách đi lại một vòng, Thẩm Tích Phàm cảm thán: “Mình đúng là lú lẫn, tất cả đều chẳng phải sách cần tới”.
Nhưng đến lúc thanh toán tiền, cháu gái kỳ quái hỏi: “Cô à, cô không phải nói không thấy sách đọc sao? Thế mà mua nhiều thế này?”.
Bị người trọc phá suy nghĩ, cô cuống quít đem sách cầm lên sắp xếp gọn lại: “Đâu, đâu, cô sắp phải đi nước ngoài rồi, cho nên đều là sách giáo khoa!”.
Cháu gái không thể tin mà nhìn cô, nhỏ giọng nói thầm: “Mua hết toàn là sách đông y, cô định lừa ai đấy!”.
Lúc ra đến cửa, người người tấp nập, cô mua lắm sách, đành phải ôm trong tay, bỗng nhiên, có người vỗ bả vai của mình: “ThẩmTích Phàm, có muốn tôi giúp cô không?”
Cô quay mặt lại, lập tức mồm miệng lắp bắp: “A, chúc mừng năm mới, Hà Tô Diệp, mấy cái này không nặng, không làm phiền anh”. Sau khi nói xong, cô không dám nhìn Hà Tô Diệp, mặt hơi hồng hồng.
Thế nhưng, Hà Thủ Tranh đứng ở một bên xen vào: “Chị thoạt nhìn thật vất vả nha, chú làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn!”
Cô thế mới chú ý tới một cậu bé trắng trẻo đứng bên cạnh Hà Tô Diệp, mắt liền sáng ngời, trong lòng thầm than, gen nhà Hà Tô Diệp thật sự là vạn dặm mới tìm được một, thằng bé nhìn giống như kim đồng bên phật bà quan âm, nói vậy, Hà Tô Diệp lúc còn nhỏ chắc cũng là cái dáng vẻ người gặp người thích như thế này sao!.
Nhìn qua một cái liền yêu quí đứa bé này, Hà Thủ Tranh cũng không tránh cái tầm mắt nhiệt hỏa của cô, cười tủm tỉm nhìn ThẩmTích Phàm: “Chị à, ngoại hình chị thật xinh đẹp, giống với loại em thích, chính là Audrey Hepburnkia!” Phụt..t—ôi nước của tôi ~>_<~
Đây là Audrey Hepburn gu của nhóc tỳ này cũng khá phết*^_^*
Hà Tô Diệp lúc nhỏ tuyệt đối không thể có cái lời lẽ đường mật như thế này, cô dám khẳng định, có điều một cô gái 25 tuổi thế mà bị một cậu nhóc nói tới nở gan nở ruột, thật sự là chuyện bất đắc dĩ.
Cô che dấu không nổi cảm xúc, cười toe toét: “Hà Tô Diệp, nhóc thật đáng yêu!”.
Hà Tô Diệp xoa xoa đầu Hà Thủ Tranh, ngược lại nhìn đám sách trên tay ThẩmTích Phàm, anh rút ra một quyển, lại dùng tay còn lại giúp cô cầm một túi sách khác, lật ra vài tờ hỏi: “ Quyển sách này hay đấy, cho tôi mượn đọc vài ngày được không?”
Cô vội vàng gật đầu: “Không sao, anh cầm lấy mà đọc! Muốn đọc bao lâu cũng được!”.
Trên xe buýt, Thẩm Tích Phàm đau khổ mãi, trong tay cầm ngần này sách thuốc đông y mà cau mày.
Có thể Hà Tô Diệp phát hiện ra tâm tư của cô rồi hay không— cô muốn học chút kiến thức đông y, đỡ phải lúc nào cũng trở thành trò cười trước mặt anh, cô cảm thấy thực mất mặt, tuy rằng điều này rất hợp tình hợp lý. Cô muốn lúc nói chuyện cùng anh sẽ có thêm đề tài, dù cho anh luôn là cái tính tình kiên nhẫn như vậy mà nghe cô lải nhải; Cô muốn— muốn đến gần bên anh, hiểu biết thế giới của riêng anh.
Cái lĩnh vựa cô từ trước đến nay không hề liên quan đến, vậy mà lại có những cái tên thuốc thật dễ nghe— mộc lan, bán biên liên, hoa khoản đông …..có tác dụng thần kì; thì ra không riêng gì nước, rượu, dấm cũng có thể làm thuốc dẫn, thậm chí còn có thể chưng cất, chế dạng sương, ủ, lên men; Thuốc đến bệnh trừ — cảm , bệnh phổi, bệnh dạ dày hay về khí huyết cũng không phải không có khả năng trị khỏi; Đông y là một lĩnh vực thần kì, là sự lắng đọng của ngàn năm văn hóa và cũng là báu vật mà nhiều thế hệ của dân tộc truyền lại.
Vậy mà bên này Hà Thủ Tranh nhìn bóng dáng rời đi của Thẩm Tích Phàm đến xuất thần: “Chị gái xinh đẹp tên là gì nhỉ?”.
Hà Tô Diệp giật mình, xoay người lại véo véo cái má tròn mịn của nhóc: “ Sao hả? Vừa rồi quên mất bắt chuyện với người ta?”.
Hà Thủ Tranh không phục: “Chú, nói chuyện với chú sẽ làm cho cháu hiểu thành chú đang ghen!”. Sau đó nhóc cầm lấy quyển sách kia, tò mò hỏi: “ A… quyển sách này cụ nội cũng có! Chú mượn làm cái gì?”
Anh “phụt..t” cười, kéo tay Hà Thủ Tranh: “ Chuyện của người lớn không tới nhóc quản, bạn nhỏ Hà Thủ Ô à!”.
Năm nay vận khí thật sự rất hên, trực ban ở kháchsạn chưa đến lượt mình, mừng rỡ cô ở nhà nhàn nhã tự tại, chuẩn bị tài liệu du học nước ngoài.
Tuy rằng quản lý khách sạn là cái nghề sống yên phận, nhưng cô chắc chắn không chán ghét, thậm chí còn có chút vui vẻ. Cô thích đứng trên thảm cỏ của khách sạn thưởng thức bầu trời xanh, ngắm nhìn tia nắng hắt lên cửa sổ trong suốt, những vị khách đi tới với thần thái khác nhau. Dù là vất vả, thường xuyên sẽ có vài người khách soi mói, tức giận, nhưng mỗi khi xử lý tốt một việc, cô đều cảm thấy thật thỏa mãn.
Thẩm Tích Phàm thở dài một hơi, hơn hai mươi trường , từ những đại học tốt nhất ở Las Vegas, hay Học viện Quản trị Nhà hàng Khách sạn Cornell cho tới cả tại các trường tại California. Lúc học đại học, cô một lòng muốn theo học ở học viện Cornell, nhưng trong điều kiện nhập học lại cần ba năm kinh nghiệm quản lý khách sạn, vì thế nên cô mới không do dự mà dấn thân vào làm việc.
Thế mà hiện tại, cô lại đang cầu mong có thể bị đại học Pennsylvania kia nhìn trúng.
Nhưng như thế này có tốt không? Rõ ràng trong lòng có khúc mắc về quá khứ đã qua của anh, rõ ràng nói với bản thân không thể lún vào quá sâu, rõ ràng có chút cố ý lảng tránh Hà Tô Diệp. Nhưng, cô vẫn không thể kìm nén được bản thân mà mong nhớ anh, rồi sẽ rất hứng thú mà đi nghiên cứu thuốc Đông y.
Thật sự là một đứa ngớ ngẩn, cảm xúc cuộc sống của cô hỏng bét, nghĩ nát óc đều tìm không ra manh mối, cô đến tột cùng phải làm thế nào bây giờ? —chị ơi! yêu đê * tung hoa*^^~~
Thư đề cử ra nước ngoài của cô là do Trình tổng viết, tin tức không biết thế nào lại lộ ra ngoài, các quản lý cấp cao và mọi người đều biết.
Lâm Ức Thâm là người đầu tiên đến tìm cô, sắc mặt xanh mét, ập đến hỏi: “Cô tại sao muốn ra nước ngoài cũng không nói một tiếng!”.
Lúc ấy, Thẩm Tích Phàm đang ăn thêm cơm ở nhà ăn nhân viên, một chút không cẩn thận đã bị hóc cái xương của món sườn xào chua ngọt, cô đau đến nhe răng trợn mắt: “Lâm Ức Thâm, hiện tại anh biết cũng đâu có muộn!”
Lâm Ức Thâm ngồi xuống trước mặt cô, thở dài: “Em gái, luôn tùy hứng như vậy, nghĩ cái gì thì làm cái đó.”
Thẩm Tích Phàm xoa quai hàm, vừa không quên chọn miếng sườn lớn: “Lâm Ức Thâm, tôi lần này nghiêm túc, du học là ước mơ của tôi, không hoàn thành được tôi

Trang: [<] 1, 42, 43, [44] ,45,46 ,60 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT