|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
không. Không biết thì im lặng đi, im hết đi, để Ly yên, để chúng tôi yên.”
Bọn đó lúc này mới chịu yên, còn nó bỏ đi trong im lặng, trong sự sửng sốt của mọi người. Ly chạy theo nó, ra đến cầu thang thì Ly đuổi kịp, níu tay nó lại.
“T, đừng quan tâm mấy bạn đó. Ở lại học có sao đâu”
“Thôi, T về, Ly vào học đi”
Nó về, mặc cho Ly đứng đó. Lang thang sân trường, nó lại gọi anh Linh ra đi uống rượu
Lững thững giữa sân trường, nó gọi cho anh Linh cùng đi uống rượu
-Sao thế mày?
-Anh xuống sân trường đi, anh em mình đi đâu đó làm tí.
-Mày chờ anh tí, mà có chuyện gì thế?
-Thì anh cứ xuống đi
5 phút sau anh Linh xuống, nó ngẩn ngơ quay đầu nhìn anh chờ anh đi tới.
-Sao thế? Chú lại buồn à?
-Không, tại ngồi học chán quá, kêu anh ra tìm chỗ nào ngồi anh em uống tí
-Ok, đi ra tìm chỗ nào ngồi, nhưng không uống rượu nữa.
-Uống tí thôi anh, cho cái đầu nó quên đi, thế này em chịu sao nổi.
-Mày, nhìn mày tao đéo hiểu sao giờ mày thế này. Không nói nhiều, ra ngồi cafe thôi.
2 anh em ra quá cafe sinh viên ngồi. Anh Linh vừa ngồi vừa xem phim cười một mình, còn nó ngồi thẫn thờ nhìn ra đường, ngắm dòng người qua lại.
Nơi con đường ấy, nơi nó từng nắm tay em đi, giữa đèn đêm sương rơi mờ ảo.
Ngồi đến 9h anh Linh lên lớp điểm danh, còn nó cũng về. Một mình ngồi trong phòng cảm thấy cô đơn, lạnh lẽo, nhìn ra trước sẽ thấp thoáng thấy sông hàn, ra phía sau lại là biển, những thứ đó cứ làm nỗi nhớ em trong nó thêm lớn hơn và con tim nó đau hơn.
Nó nằm xuống giường úp mặt xuống gối ngủ, giấc ngủ giờ đây không còn sâu nữa, người mệt mỏi.
Đến gần trưa thì cả phòng đi học về, nó nằm ngủ, nó biết mọi người về đó nhưng nó vẫn cứ mặc kệ, nằm quay mặt vào tường coi như nó đang ngủ. Nhưng có ai đó lay lay vai nó.
-Nè, dậy mà ăn cơm.
Giọng của Ly đang nói với nó. Nó vẫn nằm yên thế.
-Ly về đi, không cần phải lo cho T đâu.
-Dậy ăn đi, dậy đi ăn với Ly
-T nói rồi, T ăn sau, Ly về đi
Nó quay ra lớn tiếng với Ly, mặc cho Ly ngơ ngác, nó lại quay mặt vào tường. Sau đó anh Linh lại nói với Ly, bảo ly về.
-Thôi, cứ để nó đó bọn anh lo cho, em cứ về đi, mai mốt nó lại bình thường thôi.
-Nhưng T có chuyện gì thế anh
-Không sao đâu, em cứ về đi.
Một ngày buồn chán nữa lại trôi qua, một đêm lang thang nữa lại đến.
Ngó ngang, ngó dọc chẳng thấy quán nước vỉa hè nào. Nó lủi thủi đi tới quán cafe mà nó vẫn hay ngồi, theo sau nó vẫn là Ly. Thấy thế nó quay lại.
_Ly, lên học đi, theo T làm gì.
_Không, Ly sợ. – Thấy nó đứng lại, Ly cũng đứng lại cách nó khoảng hơn 1m. mặt cúi xuống trả lời nó.
_Sợ gì? Lên đi, T không sao đâu.
_Hông. – Ly vẫn cúi gằm mặt, không nhìn nó mà trả lời.
Lắc đầu chịu thua, nó mặc kệ, đi tiếp tới quán. Ly cũng theo nó tới.
_Vẫn như cũ à em? – Chị chủ quán hỏi nó.
_Dạ
Ly cũng ngồi chung với nó luôn. Lỳ quá, nhìn cũng tội, dành tình cảm cho ai không dành, lại dành cho nó.
_Em gái uống gì? – Chị chủ hỏi Ly.
_Cho em giống anh này chị ạ.
Nó mặc cho Ly làm gì thì làm, cứ thế ngồi nhấp ngụm trà, lúc này chẳng biết nó đang nghĩ gì nữa, vừa buồn, lại vừa thương Ly.
2 ly cafe đen được mang ra. Ngồi chờ cafe tan trong im lặng. Nó nhìn ra phía đường, còn ly ngồi nhìn nó.
Pha thêm chút đường vào ly cafe, Ly cũng thế, nhưng nhiều hơn nó. Đưa ly nhấp 1 ngụm, thưởng thức cái đắng của cafe, đắng từ lưỡi cho đến cổ họng, và đắng cả lòng. Thất thần ngồi nhìn không điểm đích, miệng cắn hướng hạt dưa.
_Nè, nói gì đi chứ – Ly lay lay cái tay nó.
_Gì? Biết nói cái gì đây, Ly ngồi yên đi.
_….. cứ buồn hoài.
_………. – nó thở dài mà chẳng nói gì.
_Lại im lặng nữa rồi.
_Ngồi yên đi.
_Không.
_Làm sao biết?
_Biết gì?
_Còn hỏi, nói đi
_Không biết.
_Nói – Nó buồn nhưng vẫn cố tỏ ra nghiêm túc
_Th
_Ừm.
Lại tĩnh lặng trong sự im lặng. Ngồi tới 9h30 thì nó lên lại lớp, đâu đó có đôi ánh mắt nhìn nó với Ly như muốn thăm dò. lần này Ly đi gần như ngang với nó, nó cũng không để ý Ly đang nghĩ gì, làm gì, nó cứ thế cúi mặt mà đi. Chắc có lẽ mọi người xung quanh tưởng rằng nó với Ly đang là một đôi dỗi hờn. Trong đầu nó giờ như bất cần điều gì nữa.
Trưa hôm đó, sau khi tan học, nó rủ mấy đứa cùng lớp đi nhậu, nhưng chúng nó chẳng đứa nào thèm đi. Nó quay sang gọi cho anh Linh, thêm mấy thằng cùng phòng nữa.
_Alo
_Anh à, đi nhậu đi.
_Chú máy sao cứ đòi nhậu suốt thế, về đây
_Cuối tuần, đi uống tí cho dễ ngủ anh ạ
Thuyết phúc một lúc thì anh Linh đồng ý, chờ thêm lúc nữa thì mấy anh em ra chỗ nó, nó đang đứng ở cổng trường.
Ra biển T20 ngồi uống rượu với ốc. Bọn nó chưa ăn cơm nên cứ ngồi ăn, còn nó ngồi uống, lúc nào cũng thế. Lần này nó uống như không còn biết gì nữa, anh Linh lần này cũng mặc cho nó uống,
vì anh với mấy thằng kia cũng uống nhiều. Kết quả tiếp theo thì nó không biết được nữa, chỉ biết rằng lúc nó mở mắt ra thấy nó đang nằm ở một nơi khá xa lạ, ngoảnh đi ngoảnh lại thấy Ly ngồi bên cạnh nữa.
_Ly, T đang ở đâu đây.
_Ôi, T tỉnh rồi, T tỉnh rồi mọi người ơi.
Nó còn chưa hiểu chuyện gì thì Th, anh Linh cùng mấy đứa nữa chạy vào.
_ĐM, nhìn mặt chú mày, nhợt nhạt quá, chú mày làm bọn anh sợ quá.
_Nhưng..
_Tỉnh là tốt rồi. – Ly nói, đúng lúc đó có cô bác sỹ đi vào. Giờ thì nó hiểu là nó đang nằm bệnh viện
_Tỉnh rồi à em?
_…
_Chị ơi, bọn em cho bạn ấy ăn cháo được chưa ạ
_Để chuyền thêm chai dịch nữa, chiều nay ăn cháo sau.
Nhìn cảnh mọi người nó cay cay khóe mắt, đúng là trong họa có phúc, bên cạnh nó vẫn còn bao nhiêu người tốt hơn. Trò chuyện với mọi người thêm một lúc thì biết được nó uống quá nhiều nên xuất huyết dạ dày, nghĩ lại nguy hiểm thật. Nhưng có lẽ, chết đi biết đâu lại được bên em.
Chai dịch được cắm vào tay nó, thuốc ngấm dần làm nó buồn ngủ..và rồi nó thiếp đi.
Đang ăn dở thì có khách, một cặp nam thanh nữ tú vào. Nó thả đĩa cơm ra dắt xe, con kia cũng bê đĩa cơm vào trong luôn. Đôi trẻ này đi chiếc xe cũng xịn (giờ không nhớ nổi xe gì nữa, lúc đó thấy đẹp thôi). Nhìn ăn mặc khá lịch sự, họ bỏ xe, bỏ cả chìa khóa lại luôn.
– Dạ, để xe em dắt anh ơi.
Họ chẳng nói gì, đi vào trong luôn. Dắt xe xong nó vào trong trả chìa khóa.
– Dạ, chìa khóa xe của anh đây ạ.
– Ừ… – Đúng lúc đó, chị đi cùng vị khách đó ngước nhìn nó, thấy có vẻ chăm chú, nó chỉ dám liếc một chút rồi lơ đi.
Lúc này quán đa số đang ăn cơm nên con bé (bồ anh quản lý) ra tiếp khách. Nhìn kỹ hơn mới thấy khuôn mặt khá là xinh. Dáng người cũng khá chuẩn.
– Dạ, anh chị dùng gì ạ. – Giọng con bé kia nói, cái chất giọng đó pha trộn với giọng đà nẵng nghe dễ vào lòng người lắm.
– Cho 2 nâu đi em. – Anh khách kia nói.
Con bé quay lại quầy chờ đồ uống, nó cũng đi ra. Ra đến ghế thấy đĩa cơm của nó không còn nữa, loai hoay chút thì thấy có em bé ăn xin đang cầm ăn cách đó tầm 10m (thời gian này đã nẵng đang bắt đầu gom người ăn xin). Thấy nó, cậu bé kia bỏ cơm đang ăn dở chạy đi. Nó gọi lại.
– Nè, Em cứ ăn đi.
Cậu bé kia vẫn đi.
– Ăn đi, không sao đâu em.
Cậu bé quay lại ăn tiếp, nó tới gần chỗ cậu bé, nhìn cậu bé ăn ngon lành quá. Nó cũng đang đói lắm, nhưng nhìn cậu ta ăn cũng thấy ấm lòng.
– Em quê ở đâu.
– Dạ, Quảng Trị
– Ừ, em vào đây lâu chưa.
– Em không biết ạ.
Lúc đó vừa có khách đến.
– Ừ, em cứ ăn đi, anh sang làm việc đã – Tí đưa đĩa lại cho anh nghe.
Nó quay lại để dắt xe cho khách thì thấy con bé (bồ anh quản lý) đang đứng nhìn nó. Khách vừa vào thì con bé nói với nó.
– Cho nó ăn, đói lắm đó.
– em cũng no rồi chị.
– Haha, Người ta thế này mà gọi chị à. – con bé kia cười ngặt nghẽo, chắc câu nói của nó buồn cười lắm. Nó chỉ biết gãi đầu gãi tai.
Đang ngượng ngùng với con bé kia thì chị chủ tới. Nhìn thấy chị nó ngoan ngoãn chào hỏi.
– Chị đến rồi ạ.
– Ừ – Chị trả lời nó ngắn gọn rồi quay sang con bé kia luôn.
– Mày vẫn ở đây à, không về ăn cơm đi, mẹ mày đợi đó.
– Dạ, giờ em về chị.
– Anh dắt hộ em cái xe – Vừa nói con bé vừa đưa cho nó chùm chìa khóa.
– Dạ, dạ. – Nó vẫn theo thói quen nghĩ nó là em con bé kia.
Nó quay đi dắt xe thì phía sau nghe chị chủ với con bé kia cười. Họ nói nhỏ nhưng cũng đủ cho nó nghe.
– Chị tìm đâu ra anh này thế.
– Mới đó cô. Sao lại mê zai à.
– Đâu chị, nhìn quê mê sao nổi.- Xời, giờ mới nhìn thấy nó quê cơ đấy. Mà cũng chẳng mắc mớ gì đến nó.
– Sinh viên trường cô đó cô ơi.
– À thế à. Thế thì em phải chọc mới được.
– Thôi đi cô.
Vừa lúc đó mình dắt xe ra nên câu chuyện của họ kết thúc. Chẳng đợi con kia chọc, nó chơi luôn.
– Dạ, xe của chị đây ạ.
– .. – con kia cứ nhìn nó như người ngoài hành tinh, lạ lẫm, cười tủm tỉm.
Chạy xe đi rồi còn quay lại cười khó hiểu với nó nữa. Nó lại mặc kệ, ngồi cho khỏe người. Thì ra cái cô em chị chủ là cô này đây. Chắc là chảnh lắm. Haizz.
Ngồi một lúc mới thấy đói bụng cồn cào, ăn được có chút cơm, sực nhớ là cái đĩa cơm với thằng bé ăn xin, nhìn sang thì không thấy nó đâu, nhìn thêm chút nữa thì thấy đĩa cơm đã được để phía gần cái xe cuối. Cầm cái đĩa đưa vào trong. Con bé phục vụ đưa cho nó cái bánh mỳ.
–
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




