|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
Nè, cầm ăn đi kẻo đói đó.
– Đâu ra thế. Mà ăn cơm rồi.
– Ăn đi, cơm có ăn đâu mà ăn rồi. Lo cho mình không lo đi lo cho ăn xin.
– Ừ. Cảm ơn.
Nó cầm lấy bánh mỳ, đi ra thẳng chỗ để xe ngồi ăn. Cái bánh mỳ có tí, ăn cũng chẳng thấm vào đâu, chỉ tổ làm giun lên quấy.
Trời bắt đầu có gió, có mây, và có mưa, những cơn mưa chỉ làm đỡ bụi, nhưng sẽ làm bẩn đường, làm lạnh hơn những người cô đơn. Mưa nhỏ nhưng dày, kèm theo gió. Lạnh. Cái ô bé tí không đủ che cho những hạt mưa bay trong gió, cứ thế mưa hắt vào người nó, áo ướt, lạnh run người. Vừa lúc đó chị chủ gọi nó.
– Này em, vào trong này ngồi kẻo mưa lạnh
– À, dạ.
Nó vào kéo ghế ngồi cạnh cửa để tiện trông xe bên ngoài. Nhìn trong quán khách khá đông, từng đôi, từng nhóm vui vẻ nói chuyện, đùa giỡn với nhau, lòng nó thấy lạnh ngắt, buồn. Nó lại quay ra, ngồi nhìn mưa không nghĩ gì, thả hồn theo những hạt mưa bay bay, nó giờ cũng giống như thế, trong lòng nó cũng là những hạt mưa lạnh mà thôi.
Thỉnh thoảng có khách ra, vào nó lại đội mưa dắt xe cho khách. Công việc của nó cứ thế, đơn điệu, tẻ nhạt.
Đến 9h mưa tạnh, khách trong quán cũng bắt đầu về, do mưa nên khách đến gần như không còn nữa. Mấy đứa phục vụ đã bắt đầu quét dọn, còn nó lại ra vị trí cũ, ngồi chờ chực coi có khách không.
Đợi mãi đến 10h kém, không thấy khách nên chị chủ quyết định đóng cửa sớm. Nhân viên lục đục ra về. Con bé phục vụ mà nó quen dắt một chiếc xe ga, lạ thật, đi xe ga mà vẫn đi làm bưng bê. Có thêm vài đứa nữa cũng đi xe máy, một số nữa đi xe đạp. Còn nó, sau khi cất đặt ô, ghế xong cũng dắt cái xe đạp mà đi.
Dắt xe ra, con bé kia đang đứng đó.
– T đi ăn khuya với Lan nha.
– Đi đâu, ăn gì. Mà T không đi đâu.
– Đi cho vui, có mấy đứa nữa.
– Thôi, để hôm khác.
– Ừ, vậy thôi. – Mặt con bé có vẻ buồn, nhưng nó mặc, nó cứ về nhà đã.
Hôm nay nó chẳng lang thang nữa, về phòng tắm chứ người vừa bẩn vừa lạnh. Đi qua cầu có đôi chút xao xuyến, đôi chút nhớ thương, và đôi chút nước mắt ở trong lòng.
Về đến nhà, tắm xong cũng mệt nên nó ngủ luôn. Nằm nhắm mắt nhưng đâu ngủ được, ngoài hành lang đang là những tay ghi ta không chuyên đàn hát, hát giống như đang gọi bạn tình, những bản tình ca không dành cho ai, thả vào không gian tĩnh lặng, thả vào tai tất cả những sinh viên trong ký túc này. Nó thấy nhớ em da diết.
Sáng, đến lớp nó vẫn chỉ nhận được từ Ly cục lơ to tướng, giờ nó cũng chẳng buồn quan tâm nữa. Mặc kệ Ly nghĩ gì thì nghĩ, làm gì thì làm.
Việc của nó thì nó làm,ko có thì ngồi cho có cái mặt thằng lớp trưởng
để lỡ giảng viên có kêu còn có người mà thưa.
xong ở trường nó vi vu xe qua quán. Nay để an toàn nó dừng ăn cơm bụi, cơm ngày đó sao rẻ, 4 nghìn một đĩa cơm, toàn đồ biển. Tới quán, cái
việc tẻ nhạt của nó cứ thế tiếp diễn, đi vào trong quán thấy cái con bé em chị chủ đã đến, ngồi tám với anh quản ly.
– Em chào anh, chào chị. – Nó chào anh quản lý rồi quay sang chào con bé kia. Con kia quay qua nguýt nó.
– Hứ, chị gì mà chị. – nó mặc, đi vào thay đồ luôn, anh quản lý thì ngồi cười. May sao mới ướt chút nước mưa hôm qua giờ cũng đã khô.
Lúc quay ra nhận được ánh mắt hận thù đầy thách thức của con bé kia.
Vừa ra đến cửa thì con bé Lan vừa tới.
– T đến sớm nhỉ.
– ờ ờ.
Nó trả lời với thái độ hờ hững rồi đi thẳng ra ghế ngồi. Nay,giờ này không có khách nào, chỉ có mấy cái xe của mấy đứa phục vụ, cái dream
của anh quản lý, 2 cái xe ga của 2 con bé kia. Nhìn 2 cái xe, một cái giống của em quá, nó nhớ lần đầu chở em đi,cũng trên chiếc xe ga của
em, nó chỉ biết cười cho những kỷ niệm đó, một thực tế dù đau lòng nhưng nó phải chấp nhận: em đã xa nó mãi mãi.
Đang thả hồn ngắm xe suy tư thì cái con em chị chủ quay ra đứng ngay trước mặt nó.
– Ai cho anh nhìn xe chị – con này kỳ lạ, đã anh lại còn chị, mà nó ngắm vậy chứ đâu bảo là ngắm xe cô ta chứ.
– Dạ, đâu có ạ chị
– Ngoan quá, dắt cho chị cái xe
– Dạ
– nó cầm lấy chìa khóa lại dắt xe cho bé kia.
– Ngoan – vừa xoa đầu nó vừa phán cho nó một câu rõ ngon lành. Nó chẳng thèm quan tâm, lại ghế ngồi luôn.
Con kia nhìn có vẻ tức nó lắm nhưng cũng dắt xe đi. Vừa chạy đến mép cổng thì dừng lại, chống xe ngon lành ở đó rồi lại vào. Đi qua nó ném vào nó ánh mắt thách thức và lời ra lệnh.
– Dắt xe chị vào nhé em ngoan.
Nó đang ngơ ngác với cái thái độ đó thì con bé kia đã chạy tót vào trong. Thôi thì ra dắt cho con quỷ cái đó vậy.
Ra lắc lắc cái xe thì ôi thôi, bị khoá cổ rồi. Con này chơi nó thật rồi. Tạm để xe đó, nó vào tìm con kia, nhìn đi nhìn lại chẳng thấy
đâu. Anh quản lý cũng ở đâu không biết nữa, nó qua hỏi
Lan.
– Nè, biết con em chị chủ đâu không.
– Vừa chạy vào trong không biết làm gì. Có việc gì không.
– cái xe thôi, vậy thôi.
Nghĩ là đang cố tình chơi nó nên nó không tìm làm gì nữa. Quay ra cố xoay xoay cái xe cho nó vào chỗ. Định bụng để thế cho chừa, nhưng mà con này để ngay giữa lối đi nên đành phải xếp gọn dành lối đi cho khách.
Vừa ngồi xuống ghế thì con bé kia ở đâu chui ra.
– Dắt chị cái xe đi em.
Nó im lặng, chìa tay ra chẳng nhìn lấy cô ta.
– Gì thế?
Nó nhứ nhứ cái tay, con bé như hiểu ý nên xịu cái mặt, đặt lên tay nó chùm chìa khoá. Nó cầm, dắt xe ra đúng chỗ hồi nãy. Con bé kia lại lên xe, lại chạy, lần này nó không ngồi nữa, đứng luôn cho chắc ăn. Nó tính quả không sai, con bé lại dựng xe như cũ, khoá cổ rồi quay đi
vào. Nó giang 2 tay chặn lại.
– ơ, anh này, gì thế. Định ôm chị hả?
Con bé nhìn nó với ánh mắt thách thức. Nó chẳng nói gì, chìa tay ra.
– Gì nữa thế anh ngoan, dắt xe đi chứ còn xin gì nữa.
Nó đứng nguyên, vẫn chìa cái tay ra, con bé gần như hiểu.
– Thái độ thế à
– Vâng, thư cô. – nó nói dứt khoát
Lạ thay khi nó dứt khoát thế con bé tủm tỉm cười vui sướng, quay ra xe
đi luôn. Khó hiểu. Con này đúng rảnh việc thật.
Ngoảnh lại quay lại ghế thì thấy cơ số em phục vụ đang đứng nhìn nó cười. Cùng lúc đó anh quản lý đến đứng sau mấy đứa đó nói vọng ra.
– Đừng chấp con zời kia em ơi.haha
Nó gãi đâù cho qua, lại quay lại với chiếc ghế, mấy con kia cũng vào quán.
Cả chiều hôm đó cũng chẳng có gì đặc biệt xảy ra cả. Cái con Lan thỉnh thoảng ra tám chuyện với Nó, vẫn như hôm qua, hôm kia, một người nói một người nghe, một người hỏi, một người ậm ừ.
Đến tối lúc ăn xong, có 1 đoàn khách tới, dẫn đầu là cái con bé em chị chủ, đi cùng có 4 cái xe nữa. 5 cái xe dừng ngồn ngang ngay trước mặt nó. Đi qua con kia còn đưa cái nhìn cọng điệu cười nham hiểm vào nó nữa. Con này chắc thích gây sự đây, kệ, tự nghĩ mình là lính làm thuê, chịu thôi cho khỏe người. Cũng may con kia chẳng gây thêm rắc rối cho nó nữa.
Vào trong ngồi, cái nhóm con kia cười hả hê, chả biết chúng nó có cái gì hay mà cười như điên thế, chỉ tổ ồn tai, ồn quán.
Nhóm đó ngồi tầm hơn 1 tiếng thì ra về. Đang loay hoay dắt mấy xe kia thì con bé nói sau lưng.
– Anh kia, nhanh cái đi.
– … – Nó im lặng tiếp tục công việc.
– Dắt xe tôi đã này.
– … – Nó vẫn im lặng dắt những xe khác, cảm thấy mệt với con này lắm rồi.
– Này anh kia, thái độ thế à
Con kia vừa đứng vừa nói nó, nó cứ thế im lặng mặc cho nó nói trời nói đất gì thì nói, mấy đứa đi cùng thấy thế cũng cười hùa theo như muốn khinh miệt thằng nhà quê đang lúi húi dắt xe ra. Chẳng biết mọc đâu ra cái người con gái như thế. Sao anh chị nó hiền lành thế mà con này điêu thế. Chọc thì cũng có giới hạn thôi chứ.
Lại ngồi ngắm đường, đang thả hồn xuống sông thì con bé Lan ra chỗ nó.
– Nè, T làm cái gì mà con Nhi nó bắt nạt thế.
– Làm gì đâu, chắc nó điên. Mà với ai nó cũng thế à?
– Đâu, cũng bình thường, nhưng với T nó như thế, chắc ông làm gì nó rồi.
– Mệt, mất công đâu gây chuyện với nó.
– Ờ, lạ nhỉ.
– Haizzz, kệ nó, mà Lan xe chạy ngon lành thế đi làm làm gì cho mệt người.
– Đi cho vui.
– Vui nhỉ, giờ mới biết đi làm cho vui đó.
– Hì.. đi cho có va vấp cuộc sống thôi mà.
– Ừ..mà có khách, vào đi.
Ngày hôm đó cứ nhẹ nhàng thế trôi qua, cái cuộc sống tẻ nhạt cứ thế tiếp diễn. Ngày hôm sau và sau đó cuộc sống của nó vẫn như thế, tẻ nhạt ở trường và trầm ngâm ở quán, có chăng thỉnh thoảng trò chuyện cùng bé Lan, cũng có nói chuyện nhiều hơn trước, chị chủ có vẻ dần quý nó hơn, cái con rắc rối kia thỉnh thoảng chọc nó. Cứ thế 1 tuần, rồi tuần thứ 2 sắp trôi qua, nó càng ngày càng không muốn lên lớp, lên lớp chỉ là cái trách nhiệm chứ lên đó lại nhận được cái thái độ bơ của Ly làm nó chỉ thấy có lỗi.
Tối thứ 6, như bao ngày khác nó lang thang đạp xe về sau một ngày mệt mỏi. Đang đi đoạn gần cầu sông hàn thì thấy ai như Ly đang ngồi nhậu với một thằng con trai nào đó. Tiến lại gần hơn thì đó là Ly, Ly liên tục uống, hết cốc này rồi cốc khác cứ thế đưa lên cụng với thằng kia. Có vẻ như Ly đang gần như sặp nằm rồi, còn thằng kia vẫn ngon lành. Nó tiến tới bàn Ly đang ngồi, đúng lúc Ly nâng ly bia lên. Nó giật lấy cốc bia trên tay Ly, kéo Ly đứng dậy
– Đi, về, làm cái gì thế hả?
– Bỏ ra, tui phải hỏi anh mới đúng, anh có quyền gì mà bắt tui về.
– Ly say
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




