watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:43 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5432 Lượt

Su anh xin lỗi….nếu em trở về em sẽ giận anh lắm đúng không? Anh không thể kiềm chế cảm xúc của mình nữa…..thật sự anh đã yêu cô ấy…nếu em gặp cô ấy anh biết chắc chắn em sẽ thích…cô ấy có tính cách rất giống em…Hắn miễm cười
-Mà sao họ đi lâu thế nhỉ? Hai tiếng đồng hồ trôi qua mà hắn cứ tưởng đã hết ngày….
Phi Nhân cùng nó ra công viên, mặt dù vai còn đau nhưng Phi Nhân này nỉ quá bác sĩ cũng đành nhân nhượng
-Cậu còn đau đó nên chú ý chút nha!
-Uhm mình biết rồi…cậu đói chưa
-Uhm…mình ăn kem đi
-Hả? đói mà ăn kem
-Đi mà Phi Nhân dễ thương. Nó làm nũng, Phi Nhân cười lắc đầu với nó
Ăn kem xong nó chạy sang trò gắp thú, lần trước đi cùng cả nhóm mà nó không được chơi lần này nhất định phải làm được
-Hụt rồi
-Trời ơi!
-Lại hụt
-….
-….
-Axxxxxxxxxxxxxx
Gắp mãi vẫn không được, nó hết di chuyển bên này lại chuyển chỗ sang bên kia Phi Nhân nhìn theo chỉ cười với cười…
-Cậu còn đứng đó…cười… “Tức điên với cái tên này mà” Giúp tớ nhanh
Phi Nhân đi lại, nhìn thấy một con cún con mà nó gắp mãi không được vậy mà Phi Nhân gắp một lần đã dính…
-Hay…..được rồi cậu hay thật đấy…nó nhảy cẩn lên
Phi Nhân cười, nhận lấy con cún đưa cho nó
-Nè tặngcậu….khi không có tớ bên cạnh thì nhìn nó nhé! Mình lại đằng kia ngồi nghỉ chút đi
Nó gật đầu miễm cười rồi theo Phi Nhân lại ghế ngồi, Phi Nhân lên tiếng
-Cậu đã có câu trả lời cho tớ chưa? Nó ngẫn người ra…
-Tớ….
-Cậu nói đi
-Thật sự cậu rất tốt với tớ, tớ luôn ghi nhớ, tớ cũng thích cậu….một niềm vui nho nhỏ trong Phi Nhân….nhưng tụi mình mãi là bạn thân nhé!
Một chút hụt hẫn, một chút chua xót xen lẫn vào nhau, dù đã biết trước nhưng trái tim cậu không đủ lớn để lấp đầy nỗi đau này…
-Tớ hiểu rồi…tụi mình mãi mãi là bạn tốt…Phi Nhân đưa tay ngoắc tay nó, nó vui vẻ miễm cười
-Thôi đã trễ rồi mình về thôi, Bảo Anh!
Cả hai vẫn vui vẻ nói chuyện suốt trên đường về, hắn trên lầu nhìn xuống thấy hơi nhói ở tim. Nó và Phi Nhân vào nhà
-Hai người đi vui vẻ qua ha để tui ở nhà với một đống tài liệu cùng cái gương mặt đưa đám. Hân nói, hắn đang đi xuống
-Ai hả? Nó thơ ngây
-Thì ai nữa…anh Băng nhà cậu chứ còn ai. Phi Nhân lên tiếng
-Nói xấu gì anh đấy?
Cả 3 nhìn về phía cầu thang
-Em không biết em về phòng trước đây. Hân chạy tót lên lầu
-Em cũng về phòng đây. Phi Nhân tiếp bước
-Em…cũng về phòng đây
-Em đứng lại đó!!!!! Hắn ra lệnh
-“Anh ta sao vậy chứ? Tự nhiên bực bội với mình?”
-Em với Phi Nhân đã đi đâu???? Hắn tiến lại gần nó, nhìn khuôn mặt lúc này của hắn nó bật cười
-Haha…anh đang ghen đấy ah?
-????? “Mình ghen ư????” Mau trả lời anh đi…
-Tụi em chỉ vào công viên ăn kem, ah Phi Nhân còn gắp được con cún con nè…đẹp không? Nó vừa kể vừa giơ con cún con ra, hắn chau mày
-Vui quá nhỉ? Nhìn khuôn mặt hắn lúc này nhăn như con khỉ vừa ăn ớt…
-Hihi uh vui lắm anh….
-HẢ?
-Em…em về phòng. Nó chạy tót lên phòng, nhưng bị hắn kịp bắt lại
-Anh phải bắt đền em….
Hắn nâng cằm nó lên, đặt lên môi một nụ hôn…nó hơi bất ngờ trước hành động của hắn nhưng cũng đáp trả hắn bằng một nụ hôn sâu…ngọt ngào nhất…

Phi Nhân tự hứa với lòng sẽ xem nó như một người bạn mãi mãi là một người bạn tốt. Đúng như Hân nói “Yêu không phải là sở hữu mà yêu phải nhìn thấy người mình yêu hạnh phúc mới thật sự là yêu”
-Phải, cậu phải thật sự hạnh phúc đấy, Bảo Anh!
Bước xuống nhà với tâm trạng thoải mái nhất, Phi Nhân ngồi bên phòng khách nhâm nhi tách cafe nóng…Hân bước xuống thấy chuyện lạ
-Sao hôm nay trông cậu suy tư thế?
-Có gì đâu…chỉ là thấy mình lớn hơn một chút qua chuyến đi này thôi
-Uhm…mình cũng thế…ấy vậy mà gần một tháng rồi 2 ngày nữa là về Sài Gòn chắc mình sẽ nhớ nơi này lắm…Hân nhìn xung quanh nhà tiếc nuối…
-Về rồi lâu lâu anh mời tụi em xuống đây chơi có sao đâu nè. Hắn bước xuống cùng nó
-Nè…nhớ nói phải giữ lời đó nha không thôi em dành Bảo Anh lại đó. Hân nói làm nó đỏ mặt
Căn nhà tự khi nào trở nên ấm cúng hơn, nó cảm thấy hắn thay đổi nhiều hơn trước, cười nhiều hơn, hoạt bát hơn vẻ lạnh lùng cũng dần biến mất. Phi Nhân nhìn nó vui vẻ bên cạnh anh mình cậu thầm chúc mừng cho nó nhưng nỗi đau đó cậu vẫn đang cố xóa đi…tự hỏi “Bao lâu?”. Hân nhìn ba con người đó, nụ cười hạnh phúc nỡ trên môi, cũng muốn mình có một bờ vai vững vàng nương tựa….
Vậy là một tháng cho chuyến đi thực tế đã kết thúc. Mọi người trở về mang theo những niềm vui và những dư âm của chuyến đi không thể quên…nó, hắn, Phi Nhân, Gia Hân, Cao Kỳ, Vân Kỳ, Thiên Ân, Bảo Nam…đều tìm ình một đích đến, một niềm vui len lõi trong mỗi trái tim đang và sẽ yêu…
Hôm bay là buổi thuyết trình báo cáo về chuyến đi một tháng qua. Trong lớp nó từng nhóm một lên nói về đề tài mà mình đã chọn, nhóm 1, nhóm 2, nhóm 3…Đến lượt nhóm của nó thì Hân là người lên thuyết trình
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Hân. Mở đầu là giới thiệu về đề tài, tiếp theo là ý tưởng, nội dung, những điểm mạnh, điểm yếu, cuối cùng là giải pháp…hoàn thành xuất sắc bài thuyết trình…tiếp đó là những câu hỏi hốc búa của lớp và cả của thầy đưa ra nhóm nó đều trả lời một cách rành mạch. Điểm số cao nhất thuộc về nhóm nó và nhóm Cao Kỳ…
Vui mừng với số điểm gặt hái được cả nhóm tố chức ăn mừng tại nhà nó có cả nhóm của Cao Kỳ, còn có thêm 2 vị khách mời đặc biệt là hắn và Bảo Nam
-Sao cậu lại đến đây? Hắn thấy Bảo Nam
-Còn cậu sao lại ở đây? Bảo Nam hỏi ngược lại hắn
-Mời hai người vào nhà. Nó và Cao Kỳ bước ra
Ánh mắt hắn và Bảo Nam nhìn nhau, nó nhanh miệng
-Anh Bảo Nam là người yêu của bạn em, Cao Kỳ
Hắn nheo mày nhìn Bảo Nam đang gãi đầu
-Mày dấu bạn bè vậy hả? Về tao xử mày sau?
-Còn đây là…Nó lúng túng không biết giải thích sao, Cao Kỳ lên tiếng
-Anh Băng bạn của Bảo Anh, bạn em
-Hả??? Haha thì ra đây là con mèo hoang của mày sao? Bảo Nam cười mà không để ý hai ánh mắt đang nhìn mình đầy sát khí
-Anh vừa nói gì? Ai là mèo hoang? Nó bắt đầu giở chiêu giang hồ
-Anh…hihi tại thằng Khánh Băng chứ không phải tại anh đâu. Bảo Nam kéo Cao Kỳ vào trong bỏ hắn lại cùng với cái đầu đang bốc khói
-VŨ KHÁNH BĂNG!!!Nó dùng hết công xuất
-Anh…tại lúc đó em cào làm rách áo anh…anh…
-Vậy là anh gọi em là mèo hoang hả tên biến thái kia!!!!
-Anh là Vũ Khánh Băng…hắn dùng ánh mắt hun tợn nhìn nó làm nó sở gay ốc, hắn đi lại nó ôm nó vào lòng thỏ thẻ “Em là con mèo hoang đáng yêu nhất của anh” Nó đỏ mặt, tim lại lỗi nhịp vì câu nói của hắn
-Hai người có vào không? Tụi này xử hết là nhịn nha! Hân vọng ra
Nghe thế nó đẩy hắn ra, kéo hắn vào trong, ăn mà ngu gì không ăn, nghĩ tới

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22,23 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT