watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:14 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6581 Lượt

vì đau đớn, khóc vì bị phớt lờ.

_ Khóc sao, vô cùng xin lỗi. Con trai lớp này không có trái tim nên đừng mong dùng cách đó. Từ nay nên học cách cư xử lại đi ha, đừng bao giờ nghĩ mình là nhất, cô chẳng bằng ai đâu.

Lam và Vân nhếch môi đầy khinh bỉ rồi bước ra ngoài. Yến Chi bất lực nhìn theo, đầy đau đớn tủi nhục. Hắn đã đưa Yến Chi vào lớp F, một hình phạt rất nhẹ nhàng nhưng đầy đau khổ. Một hình phạt chỉ dành riêng cho Yến Chi. Chính nó, chính nó là khiến Yến Chi phải trải qua những đau đớn như thế này. Yến Chi căm hận nó đến tận xương tuỷ, và những lần ra tay tiếp theo sẽ tàn độc hơn gấp trăm ngàn lần.

_ Mày sẽ chết, để trả cho những đau đớn mà tao đang phải chịu đựng….

Chap 25
Chiếc moto của Kent dừng lại trước cổng trường Blue, mọi học sinh đều tập trung vào một nữ sinh vừa bước xuống xe ấy. Nó tạm biệt Kent rồi bước vào trường., tuy có một vài lời bàn tán nhưng nó cũng không bận tâm lắm. Dù sao nó cũng hứa với Quân rồi nên đành phải đến lớp. Nó vào canteen mua cho mình một vài lon cafe rồi lên lớp. Nó vào lớp bằng cửa sau vì chẳng muốn gây chú ý. Vẫn như mọi ngày, Phương nằm gục xuống ngủ còn Minh thì vẫn chăm chú vào cuốn tiểu thuyết dày của mình. Vì muốn trêu Phương nên nó nhẹ nhàng đến bên cạnh áp sát lon cafe lạnh vào mặt Phương khiến nhỏ giật mình ngồi bật dậy. Minh nghe tiếng động quay sang nhìn thì thấy nó đang đứng nhìn nhỏ và Phương tinh nghịch.
– Oa, chịu đi học rồi hả? – Phương quên chuyện bị nó trêu đứng lên ôm chầm lấy nó. – Tui nhớ bà muốn chết luôn á.
– Chúc mừng bà đã trở về. – Minh gấp cuốn tiểu thuyết lại nhìn nó nở nụ cười.
– Ừm, thế nhớ tui muốn chết, vậy chết chưa. – Nó giả vờ ngây thơ, chớp mắt nhìn Phương.
– Dạo này tui buồn ngủ hoài à. Chắc sắp ngủ một giấc vĩnh hằng rồi. Hì! – Phương cười gượng vì cơn buồn ngủ xâm chiếm, chẳng biết tại sao dạo này Phương luôn mệt mỏi như vậy.
Nó đưa cho Phương một lon cafe. Trong lúc Phương xử lí hết lon cafe ấy, nó có trò chuyện với Minh một lát. Vì vướng víu nên Minh cất cuốn tiểu thuyết vào trong hộc bàn nhưng khựng lại vì bị chặn bởi một vật gì đó. Minh nhìn xuống hộc bàn rồi lấy ra một chai nước ép cùng một bức thư. Phương nhìn rồi cười cười giật lấy bức thư trên tay Minh đọc.
– E hèm, chúc chị một ngày vui vẻ, yêu chị. Oa, lãng mạn phết. – Phương khen nức nở, cơn buồn ngủ đã gần biến mất.
– Ủa chưa xong vụ này sao? – Nó ngạc nhiên hỏi.
– Không những không xong mà còn khủng khiếp hơn rất nhiều. Là vầy nè…
Phương kể cho nó nghe tất cả mọi chuyện trong khi Minh ngồi chậm rãi thưởng thức chai nước ép của mình. Dù không thích nhưng quà đã cho nên đành phải nhận. Nó bật cười, thằng nhóc này quá ư là dai dẳng nên Minh còn phải khổ sở dài dài.
***
Giờ ra chơi, nó cùng Minh và Phương vừa bước ra khỏi lớp thì bị chặn lại bởi hắn, Quân và Khánh. Hắn nhìn thấy nó đến lớp thì rất vui vì hắn sẽ dễ dàng nói lời xin lỗi hơn. Và ngoài lí do đó còn một điều khác làm hắn vui khi nó đến lớp nữa, nhưng có lẽ chính hắn cũng không nhận ra điều này. Hắn nhìn nó, một cái nhìn xao xuyến thấy rõ, hắn cũng không biết là mình nhìn nó bằng

ánh mắt như thế, một ánh mắt đặc biệt. Nóthấy hắn nhìn mình nhưng vội lơ đi, coi như chưa từng thấy nhưng trong nó lúc này hồi hộp khó tả.
– Em đã giữ đúng lời hứa. – Quân xoa đầu nó mỉm cười nhẹ.
– Tất nhiên, quân tử nhất ngôn. – Nó bĩu môi.
Giây phút đó làm hắn ngạt thở. Dường như xung quanh chỉ có nó và Quân, hắn không thể chen vào. Cách cư xử đó quá thân mật, họ đã đến mức nào rồi. Những cử chỉ đầy dịu dàng đó Quân chưa dành cho ai, mà giờ lại dành cho nó. Chắc chắn họ đã yêu nhau. Nghĩ đến đây hắn buồn hẳn và thêm một chút khó chịu. Hắn không hề biết, Quân cũng từng có cảm giác tương tự. Nó cố tình xem như không quen biết với hắn nhưng lại thân mật với Quân. Chẳng lẽ trong mắt nó, hắn không là gì cả, dù chỉ là một vị trí nhỏ, hắn không bằng Quân sao. Dù sao hắn với nó cũng đã ở chung nhà khoảng 1 tháng, hắn biết nó trước Quân 1 tháng lận mà. Ngày trước khi chưa nhập học, ngày nào hắn với nó cũng cãi nhau, còn bây giờ, nó lạnh lùng với hắn, xem hắn như người dưng, không quen biết. Trong mắt nó bây giờ chỉ có Quân mà thôi, tim hắn khẽ nhói, những nhịp đập nặng nề.
Hắn bỏ đi một mực không ngoái đầu nhìn lại, hắn không muốn ở lại đó thêm giây phút nào nữa. Hắn không muốn thấy nó cười vui vẻ bên Quân, hắn ghét cảm giác mình biến thành người thừa. Hắn ghét! Hắn quay về KTX, thay đồ thể dục, lấy trái banh rồi đến sân bóng rổ.
Hôm nay khu nhà tập bóng rổ vắng vẻ vì không có lớp nào có tiết thể dục. Không gian này càng tạo cho hắn thêm vẻ cô độc. Hắn nện trái bóng xuống sàn, di chuyển luồn lách rồi ném bóng vào rổ. Hắn tập liên tục trong nhiều tiếng liền không ngừng nghỉ dù rất mệt, thế nhưng dù có cố gắng như thế nào, hình ảnh nó và Quân vẫn vây lấy hắn như muốn đùa cợt với hắn vậy. Mồ hôi ướt đẫm chiếc áo thể dục. Mồ hôi chảy từng hàng xuống gương mặt điển trai, dọc xuống bắp tay săn chắc vì tập thể hình thường xuyên. Mái tóc hơi rối ướt mèm, từng giọt mồ hôi từ tóc chảy xuống mắt, hắn chẳng thèm lau. Mắt hắn cay. Hắn dừng lại thở hồng hộc, nhìn vào trái bóng vô hồn vừa từ rổ lăng xuống kia. Hắn để bóng lăn, không hề cản. Bóng muốn lăn đi đâu cũng được hắn chẳng bận tâm chỉ âm thầm dõi theo đầy bất lực. Cũng như nó, nó muốn yêu Quân thì cứ yêu, hắn không cản, chỉ biết âm thầm chúc phúc. Nhưng hắn còn nợ nó một lời xin lỗi nhất định phải nói. Hắn lấy điện thoại.
– Tối nay, 6h, tại sân bóng rổ, k gặp k về. – Hắn gửi tin nhắn tới số nó rồi nằm xuống sàn đầy mệt mỏi.

Chap 25. 1

Nó cười nhạt sau khi đọc tin nhắn của hắn. Những chuyện liên quan đến hắn nó không quan tâm. Nó cố gắng lờ đi tất cả hay chính xác hơn là nó đang trốn tránh, trốn tránh những cảm xúc đầy lạ lẫm nhưng rất mãnh liệt. Nó sợ, nó sợ mình có tình cảm với hắn. Nó sợ khi đặt hết niềm tin vào một người rồi bị phản bội. Cảm giác đó nó đã từng trải qua một lần, và nó biết, sẽ rất đau.

Sau khi đi ăn tối cùng Minh và Phương thì nó quay trở về KTX, quay trở về căn phòng cũ của nó. Căn phòng vẫn vậy không hề bị thay đổi hay dịch chuyển bất kì vật dụng gì, nó mở cửa ra ban công để cảm nhận không khí về đêm, trong lành và bình yên. Bây giờ đã khuya, nó không đến cuộc hẹn đó, nó đã xóa cuộc hẹn đó ra khỏi bộ nhớ của mình trong vài giờ trước. Điện thoại rung, là Quân gọi.
_ “Em biết thằng Đạt đang ở đâu không?” – Giọng Quân lo lắng.
_ Anh ta chưa về KTX sao? – Nó ngạc nhiên.
_ “Tụi anh đang cố gắng liên lạc với nó”
_ Để em thử xem.

Nó tắt máy, nghĩ về cuộc hẹn khi chiều. Chẳng lẽ, hắn vẫn còn chờ nó. Điều đó là không thể, nhưng nó vẫn lo. Vơ lấy chiếc áo khoác trong tủ đồ rồi nó vội ra khỏi phòng, miệng không quên lầm bầm nguyền rủa.
_ Tên ngốc này, chờ mình đến tận bây giờ sao.

Phòng học bóng rổ tối om, nhìn thật đáng sợ. Làm sao mà hắn có thể ở trong

Trang: [<] 1, 24, 25, [26] ,27,28 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT