|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
đi vào ở trong nhà của kẻ thù
được. Có gì đảm bảo thằng nhóc đó sau khi cưới con gái ta về rồi sẽ không đày
đọa, dày vò nó. Đó là chưa kể ở trong nhà lão hói, lão sẽ tìm cách trút giận
lên con gái ta. Thành Phong vẫn không chịu nhượng bộ.
– Ông chủ Phong.Tôi thật sự rất yêu Linh Lan, tôi có thể đảm
bảo với ông rằng sẽ làm tất cả để đem lại hạnh phúc cho cô ấy. Xin hãy tin
tưởng gả Linh Lan cho tôi. Tôi sẽ yêu thương và bảo vệ cô ấy bằng cả mạng sống
của mình. Dương Vỹ lên tiếng, giọng nói
có vẻ thành khẩn.
– Cậu nghĩ mạng của cậu đáng giá như vậy sao? Cậu nghĩ chỉ bằng
một lời hứa suông là ta có thể an tâm giao con gái mình cho cậu sao? Đừng hòng,
trừ khi cậu chứng minh được cho ta thấy bằng hành động.
– Chứng minh? Ông định bắt Dương Vỹ giết chết lão đại để chứng
minh hả? Thiên Dã liếc ánh mắt sắc lẻm cười nhạt.
Lại một kẻ thích đổ dầu vào lửa. Đám thuộc hạ hai bên bắt đầu
xôn xao nhìn nhau hằn học. Tình hình có vẻ căng thẳng.
– Vậy rốt cuộc bác muốn như thế nào mới đồng ý đám cưới của Linh
Lan và Dương Vỹ? Lưu Ly sốt ruột lên tiếng.
– Ta nói rồi, ta rất lo lắng cho sự an toàn của Linh Lan. Muốn
cưới con gái ta về nhà họ Lưu, trừ khi Dương Vỹ trở thành người đứng đầu nhà
này, lúc đó mới chắc chắn không ai ở đây hại được nó, ta sẽ để hai đứa lấy
nhau.
Ông Hạ nhìn Thành Phong tức tối. Hai bàn tay run lên vì giận. Thiên
Dã cau mày có vẻ nghĩ ngợi. Dương Vỹ và Linh Lan thì vẫn khó xử nên không biết
phải lên tiếng thế nào.
– Các người không thể chứ gì? Thành Phong cười nhạt nhìn khắp
một lượt mọi người đang im lặng rồi quay sang Linh Lan.- Con thấy rõ rồi chứ? Ba
không cố ý ngăn cản con lấy Dương Vỹ, nhưng rõ ràng nó và người nhà nó không có
chút thành ý gì cả. Con nghĩ ba có thể an tâm để con đến đây sống cả đời sao?
– Ba… Cái gì cũng phải có mức độ thôi. Dương Vỹ không phải người
thừa kế chính thức trong nhà, ba làm thế không phải làm khó cho anh ấy hay sao?
– Ba chỉ lo nghĩ cho tương lai của con thôi. Thành Phong vẫn
không có ý nhượng bộ.
– Lo nghĩ cho tương lai của con mà không để con được lấy người
mình yêu. Ba thật hết thuốc chữa. Linh Lan tức giận đứng bật dậy bỏ ra
ngoài.-Con nói cho ba biết: Con đã quyết định lấy Dương Vỹ. Nếu ba và ông chủ
Hạ nhất định ngăn cản, con và anh ấy sẽ rời khỏi nơi này.
– Linh Lan! Thành Phong cũng vội đứng dậy chạy theo con gái bối
rối.
Sau khi Thành Phong và con gái bỏ đi một lúc thì mọi người cũng
tản mác, không còn ai có tâm trạng tiếp tục cuộc vui.
Chỉ còn lại một mình Dương Vỹ, anh ngồi lặng yên nhìn theo bóng
điện màu vàng ngoài sân, đôi mắt đen thẳm trầm buồn. Ly rượu khẽ nghiêng
nghiêng theo chuyển động bàn tay của anh, anh hờ hững nhìn màu hồng nhạt trước
mặt rồi đưa lên miệng, không biết anh đã làm đi làm lại hành động đó bao nhiêu
lần rồi. Lưu Ly ngồi bên cửa sổ nhìn
xuống khẽ thở dài. Cứ để Dương Vỹ ngồi một mình chắc anh ấy phải vào bệnh viện
vì đau dạ dày mất. Rượu nho mà anh ấy cứ làm như nước lã, dốc hết ly này đến ly
khác vào miệng.
Không kìm lòng được, cô bé vội mở cửa đi xuống sân. Từ ngoài cửa
nhìn ra, Lưu Ly cảm thấy Dương Vỹ thật
tội nghiệp. Bình thường anh ấy lạnh lùng, kiêu ngạo là thế, bây giờ lại ngồi
một mình uống rượu. Bóng dáng cô độc hắt xuống sân khiến Lưu Ly động lòng. Cô
bé khẽ đi đến trước mặt Dương Vỹ ngồi xuống. Dương Vỹ đang thẩn thờ, phải mấy
giây sau anh ấy mới nhận ra Lưu Ly đang ở trước mặt mình.
– Lưu Ly! Đi ngủ đi!
– Dương Vỹ, anh đừng uống rượu nữa! Cô bé đưa tay cố giành lấy
ly rượu của Dương Vỹ. Anh chàng kia thở dài, nhưng không có ý định làm trái ý
cô bé trước mặt.
– Lưu Ly ngoan, mau về phòng ngủ đi, anh không sao.
Vừa nói anh vừa đưa tay định lấy lại chiếc ly trên tay cô bé.
Lưu Ly thấy vậy vội giấu nó ra sau lưng. Dương Vỹ hơi buồn cười vì hành động
trẻ con của cô bé, nhưng anh vẫn lặng im. Lưu Ly là thế, lúc nào cũng suy nghĩ
và hành động y hệt như một đứa trẻ.
– Dương Vỹ, anh đừng buồn nữa. Em sẽ tìm mọi cách để giúp anh kết
hôn với Linh Lan.
Dương Vỹ ngước lên, nhìn ánh mắt trong veo của Lưu Ly có vẻ khá
cương quyết, nhưng khuôn mặt trẻ con phúng phính tạo cho người ta cảm giác như
cô bé đang đùa nên không có sức thuyết phục.
– Dương Vỹ, em nhất định sẽ giúp anh mà. Dù có phải làm pappy
tức điên lên thì em cũng nhất định giúp anh cưới chị Linh Lan.
Dương Vỹ nghe cô bé nói trong lòng cảm thấy được an ủi phần nào.
Từ trước đến giờ trong nhà họ Lưu chỉ có Lưu Ly là yêu thương và quan tâm đến
anh nhất. Anh nhìn cô bé mỉm cười dịu dàng. Nhưng chưa kịp nói gì thì…
“Keng…keng…keng…”
Chương 10: Hỏa Hoạn
Tiếng kim loại gõ vang lên ồn ã, vài giây sau đó lại có tiếng
huyên náo vọng lại từ phía xa. Dương Vỹ và Lưu Ly ngạc nhiên nhìn ra cổng thì
thấy phía nông trại bắp sáng rực. Còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì đã thấy
mọi người trong nhà ùa ra. Hổ Phách là người đầu tiên lao xuống.
– Anh Vỹ, nông trại bắp đang cháy rất dữ dội. Công nhân vừa mới
gọi điện thoại thông báo cho bác Hạ. Anh mau huy động mọi người tới đó dập lửa
đi.
Dương Vỹ giật mình đứng phắt dậy, trước khi chạy đi anh cũng
không quên quay lại nhắc nhở.
– Hổ Phách, đưa Lưu Ly về phòng đi. Tôi sẽ đưa người đến đó ngay
bây giờ. Cậu bảo Thiên Dã gọi điện thoại báo với ông chủ Phong luôn đi.
Nói rồi anh vội lao ra cổng, đã có một chiếc xe hơi đỗ sẵn chờ
anh. Từ trong nhà kho, mấy chiếc xe mooc chở người, thùng, xô đựng nước cũng
vội vã xuất phát. Tất cả thanh niên trong thị trấn đều được huy động đi dập
lửa.
Thành Phong, Linh Lan và thuộc hạ cũng đã có mặt đang ra sức dập
tắt đám cháy. Ngọn lửa dường như bắt đầu từ nông trại của họ rồi lan sang bên
nhà họ Lưu, vì trời đêm nay gió lớn nên ngọn lửa chẳng mấy chốc đã lan ra khắp
nơi, có vài chổ lửa còn bén cả vào rẫy cà phê. Tất cả mọi người được huy động
đều ra sức múc nước dưới hồ gần đó chữa cháy. Dường như có ai đó cố tình tẩm
xăng vào rẫy bắp nên rất khó dập. Khắp nơi đều là một biển lửa, những trái bắp
to mập sắp đến kì thu hoạch trong phút chốc bị cháy đen thành than. Dương Vỹ
đang ra sức chỉ đạo việc dập lửa, nhưng mọi cố gắng của anh dường như đều vô
ích, ngọn lửa vẫn hừng hực cháy, không thể nào dập được.
– Anh Vỹ, lửa cháy lớn quá, có vài người đã bị phỏng lửa rồi, cứ
thế này sẽ không ổn. Hổ Phách từ mô tô nhảy xuống. Lưu Ly cũng lon ton chạy
theo.
– Sao cậu lại mang con bé ra đây?
Dương Vỹ nhìn cậubực bội. Nhưng có phải lỗi của Hổ Phách đâu,
là con nhóc nhiễu sự nằng nặc đòi đi theo nên cậu không còn cách nào khác.
– Dương Vỹ, gió to quá, lửa cháy càng ngày càng mạnh. Nếu không
làm gì cả hai nông trại của chúng ta sẽ bị thiêu trụi mất. Linh Lan cũng chạy
lại, trên khuôn mặt xinh đẹp có một vệt than tro dính vào.
Những trái bắp không ngừng bắt lửa cháy đen và nổ lách tách. Dương
Vỹ không nói gì, anh nghĩ ngợi một chút rồi quyết định.
– Bỏ rẫy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




