watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7477 Lượt

lắm là tỉa
được vài con gà rừng. Cậu giận gì chứ, gà con? Thiên Dã nhìn anh tỉnh bơ.
Dương Vỹ nghe xong nhếch môi khẽ cười, rồi lạnh lùng lôi khẩu
súng bạc ra ngắm lên đầu Thiên Dã cười nhạt.
– Thứ này không phải để đi săn gà rừng. Có cần tao chỉ mày cách
dùng không?
Nhìn vào ánh mắt lạnh như băng của Dương Vỹ, Thiên Dã vẫn chỉ
đáp lại bằng nụ cười hờ hững. Lưu Ly đang ngồi khóc dưới đất chợt im bặt khi
thấy ngón tay Dương Vỹ đang siết chặt cò súng. Mọi người xung quanh cũng nín
thở. Không ai dám lên tiếng can ngăn, sợ sơ suất nói ra điều gì không nên viên
đạn sẽ đổi hướng.
Nhưng rồi khẩu súng bị gạt sang một bên. Nhìn ánh mắt không hài
lòng của Dương Vỹ giành cho mình. Hổ Phách chỉ lạnh lùng buông một câu.
– Đừng có đùa quá trớn.
– Đây không phải là một trò đùa. Nếu không muốn gặp rắc rối thì tránh
xa nơi này ra, nhóc!
Dương Vỹ lạnh lùng ném khẩu súng bạc cho Thiên Dã rồi bỏ đi,
ngang qua Hổ Phách, anh nói một câu thật nhỏ đủ chỉ để cậu nghe được. Hổ Phách
hơi nhíu mày, có lẽ đây là một lời cảnh cáo giành cho cậu.
   
Chương 9: Tình Yêu Cách Trở
Sau cuộc thi săn, một buổi tiệc thịt rừng nướng được tổ chức
ngoài sân sáng rực ánh điện. Lưu Ly, Hổ Phách và Hoa Thiên đang đắm chìm trong
hương vị thơm ngào ngạt của cánh gà nướng mật ong. Phải công nhận đặc sản ở
vùng này không chê vào đâu được. Linh Lan cũng được mời tới ăn tối, Lưu Ly cảm
thấy dường như mối quanhệ giữa cô gái này và Dương Vỹ ngày càng trở nên thân
thiết.
Mọi người đang ăn uống vui vẻ thì Thiên Dã ở trong nhà đi ra cầm
theo cuốn sách dày cộm có vẻ tức giận.
– Ai đã xé rách một trang trong cuốn kinh thánh của tôi để trên
bàn?
Mọi người im bặt. Thiên Dã nắm chặt cuốn sách liếc mắt dò tìm
thủ phạm. Không ít người thấy lạnh gáy vì cơn giận của Thiên Dã, còn chưa ai
hiểu chuyện gì xảy ra thì Dương Vỹ đã lên tiếng.
– Cuốn sách đó của cậu à? Khi nãy Lưu Ly ăn thịt nướng làm đổ
tương ớt ra bàn nên tôi có xé một trang để lau. Tôi vất nó vào thùng rác đằng
kia. Nếu cậu muốn tìm lại thì tới lục thử xem, biết đâu vẫn còn.
Mọi người lặng yên, khí lạnh bao trùm lên tất cả. Ai cũng biết
Thiên Dã là một linh mục nổi tiếng quý những cuốn sách thánh. Còn Dương Vỹ thì
cố tình lấy chúng ra để chọc giận anh. Ông Hạ thở dài, có một cô con gái phá
phách đã khiến ông mệt mỏi lắm rồi, thế mà hai tên nhóc này còn suốt ngày gây
sự, không biết từ nhỏ đến giờ ông phải làm người hòa giải cho cả hai bao nhiêu
lần rồi.
Thiên Dã nghe Dương Vỹ nói xong thì lặng người một chút. Trong
đầu dồn dập những hình ảnh mang tính chất bạo lực, ánh mắt hệt như hai lưỡi dao
lam sắc lẻm. Ông Hạ thấy vậy nhíu mày.
– Thiên Dã, bỏ đi, tới đây ăn tối với mọi người đi.
Nghe ông Hạ lên tiếng, Thiên Dã không nói gì, lặng lẽ đi lại bàn
ăn ngồi xuống bên cạnh Dương Vỹ, bình thản tháo cặp kiếng trên mặt xuống rồi
vui vẻ nhập tiệc như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Đến lúc này mọi người mới
thở phào nhẹ nhỏm.
Hổ Phách ngồi đối diện với Thiên Dã có vẻ đăm chiêu. Lưu Ly thì
thấy hơi tò mò, cô bé không hiểu vì lí do gì mà ngay từ lúc gặp mặt Hổ Phách đã
tỏ ra chú ý đến Thiên Dã nhiều như vậy?
Đột nhiên Dương Vỹ hai tay ôm cổ họng, mặt đỏ bừng, bật dậy khỏi
ghế lao vội ra thùng nước gần đó ra sức dốc những ly nước mát lạnh vào họng,
ánh mắt căm thù không quên liếc xéo qua Thiên Dã. Còn vị giám mục hiền lành,
đẹp trai kia vẫn thản nhiên ngồi ăn thịt nướng.
– Cái giá phải trả cho việc báng bổ thần linh.
Mọi người lặng lẽ nhìn vào dĩa thức ăn còn sót trên bàn của Dương
Vỹ thở dài. Thức ăn được rắc đầy tiêu bột. Lưu Ly nhìn theo bộ dạng khổ sở của Dương
Vỹ rồi liếc qua Hổ Phách. Đã có lần đi ăn cùng Hổ Phách cô cũng thấy anh làm
hành động như vậy khi lỡ ăn nhầm một chút ớt hiểm.
– Dương Vỹ và Hổ Phách đều không ăn được cay?
Bữa tiệc hôm nay cũng có sự tham gia của Thành Phong. Vì dạo này
có vài tên đại gia trên thành phố ráo riết tìm cách thu mua những nông trại gần
đây làm sân gôn nên hai gia đình có thế lực lớn nhất cần liên kết chống lại họ.
Mọi ân oán trước kia của hai nhà đều được gác sang một bên. Mặc dù trong những
câu nói khách sáo của hai người đứng đầu vẫn luôn có những từ ngữ hết sức cay
nghiệt, nhưng nghe nhiều mọi người cũng thấy quen dần.
Đến giữa buổi tiệc Dương Vỹ thông báo một tin khiến mọi người
phải kinh ngạc.
– Dương Vỹ, ta không nghe nhầm chứ? Ông Hạ hỏi lại, giọng nói có
chút tức giận.
– Không! Tôi muốn kết hôn cùng Linh Lan.
Lời khẳng định của anh khiến tất cả ồ lên. Lưu Ly nhìn nhân vật
nữ chính ngồi trước mặt mình, rồi liếc sang Hoa Thiên đang bất động thở dài
thương cảm, chắc Hoa Thiên bị sốc nặng rồi.
Thành Phong lạnh lẽo nhìn kẻ mới cầu hôn con gái mình cười nhạt.
– Kết hôn với Linh Lan? Cậu nghĩ con gái ta sẽ đồng ý sao?
Mọi người nhìn sang Linh Lan, cô gái thản nhiên đặt ly rượu nho
xuống bàn ngước lên mỉm cười.
– Ba! Con đồng ý lời cầu hôn của Dương Vỹ.
Ông Hạ nhìn cô hơi bất ngờ, Thành Phong thì tím mặt vì tức giận.
Thiên Dã cũng hơi nhíu mày, dường như không ai có ý ủng hộ cuộc hôn nhân này,
mọi người trong nhà bắt đầu xôn xao lên. Lưu Ly nhìn anh trai mình cười cười vì
cảm thấy thú vị. Dương Vỹ quyết định kết hôn cùng Linh Lan. Vậy là từ nay cô có
thể ăn ngon ngủ yên khi tình địch của mình quyết định từ bỏ Hổ Phách. Mà lẽ ra Dương
Vỹ nên cho cô biết anh muốn kết hôn với Linh Lan sớm hơn mới phải, đỡ mất công
mấy ngày nay cô nơm nớp lo nghĩ cách bảo vệ Hổ Phách của mình.
– Chuyện này ta nhất quyết không đồng ý. Ông Hạ quay sang Dương
Vỹ lớn tiếng.-Dương Vỹ, cậu lấy ai ta cũng không phản đối, nhưng nếu là con gái
của Thành Phong thì tuyệt đối không được.
– Ta cũng đâu có ý định để con gái mình kết hôn với một kẻ trong
nhà họ Lưu. Thành Phong cũng đặt mạnh ly rượu xuống bàn gằn giọng.
Không khí bất chợt trở nên im ắng lạ thường. Mọi người nín thở
quan sát những nhân vật chính với vẻ hồi hộp. Dương Vỹ và Linh Lan có vẻ đã
đoán trước được điều này rồi.
– Ông chủ. Dương Vỹ lên tiếng.- Chuyện của hai nhà cũng đã qua
từ lâu rồi. Sao cứ nhất thiết phải ôm mối hận trong lòng làm gì? Tôi và Linh
Lan thật sự muốn kết hôn với nhau. Hi vọng ông và ông chủ Phong có thể nhân
chuyện này mà bỏ qua mọi bất đồng, dù sao người mất cũng đã mất rồi. Cứ đấu đá
như vậy thì được gì?
– Câm miệng đi!!! Ông Hạ quát lớn, tiện tay gạt hết đống ly, dĩa
trước mặt xuống đất.- Chuyện này không đến lượt cậu dạy khôn cho ta. Dương Vỹ!
Ta cảnh cáo cậu, nếu còn muốn ở lại đây thì dẹp ngay ý định kết hôn với Linh
Lan đi, ta sẽ không để đứa con gái đó bước chân vào nhà này nửa bước đâu.
– Đừng tưởng mình có giá lắm, lão hói. Thành Phong lên tiếng,
giọng nói có vẻ bực bội.- Ta chưa bao giờ có ý định để con gái mình

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,73 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT