|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
Ly cười cười.- Chào cô chủ! Cô đã bắn được con nào chưa?
– Dương Vỹ sai mấy người qua đây phá tụi tôi sao? Lưu Ly liếc
gã, lạnh nhạt.
– Không! Anh Vỹ chỉ nói tụi tôi qua đây xem cô chủ có cần giúp
gì thì giúp thôi. Người thanh niên kia cười giả lả.
– Tôi không cần. Biến!!!
Thấy Lưu Ly nổi giận, mấy người kia mới cười sằng sặc bỏ đi. Lưu
Ly thì vẫn nhìn theo tức tối. Cả đám lại đi sâu vào trong rừng, nhưng được một
đoạn gặp gà rừng là y như rằng sẽ có một đám khác nhảy ra phá rối. Đã hơn ba
tiếng đồng hồ mà đội của Lưu Ly vẫn chưa săn được gì, cô bé đã bắt đầu nổi
điên, vừa đi vừa lầm bầm mắng Dương Vỹ là đồ tiểu nhân. Vì không chú ý phía
trước nên cô bé vấp phải đá ngã sấp xuống. Mặt mũi lem nhem bụi đất.
– Không sao chứ Lưu Ly? Hổ Phách đỡ cô bé ngồi dậy phủi phủi bụi
trên quần áo cho cô bé.
Lưu Ly liếc qua thứ đã ngáng chân mình. Đột nhiên viên đá cử
động rồi vội bò đi chổ khác. Hóa ra không phải viên đá mà là một chú rùa cạn.
Hổ Phách tóm lấy chú rùa để ngửa lên phiến đá phẳng, con rùa nhỏ
giơ bốn chân và chiếc đầu bé xíu khua khua cố gượng dậy nhưng không được, bất
lực, nó đành chui vào trong chiếc mai cứng cáp lẩn trốn. Lưu Ly có vẻ rất thích
nó, con rùa này chỉ to bằng lòng bàn tay cô bé, chiếc mai đen như đá tảng trơn
nhẵn và mát rượi. Cô bé nhoẻn cười đưa tay vuốt ve cái mai bé nhỏ của nó, chiến
lợi phẩm đầu tiên của đội cô.
– Thịt rùa rang muối, ngon số một!
Hoa Thiên vừa nói vừa vuốt ve đầu con rùa nhỏ, con rùa nghe có
kẻ nói muốn ăn thịt mình liền há miệng ra nhè ngón tay cậu ta ngoạm chặt. Cậu
nhóc kia hét loạn lên, chim chóc gần đó nghe động vội cất cánh bay đi mất, đến
khi con rùa nhỏ nhả ra thì ngón tay của Hoa Thiên rướm máu.
Ba người mang theo chiến lợi phẩm đầu tiên lầm lũi đi sâu hơn
vào khu rừng, những địa điểm mà Lưu Ly Và Hổ Phách tìm hôm qua đã có người tới
trước, tất cả đều là thuộc hạ của Dương Vỹ được sai đi phá đám đối thủ. Cũng
may trước khi vào rừng Thiên Dã đãghé tai cho cô biết một vài địa điểm bí mật
mà anh tìm được, bây giờ chỉ cần cắt đuôi cái đám phá rối này và tới đó là
được. Nhưng tình hình càng về sau càng bất lợi cho đội của cô. Đám gà rừng sau
khi quen với tiếng súng đã tỏ ra cảnh giác, chỉ cần một viên đạn được bắn ra
thôi là cả đàn sẽ bay toán loạn đi hết.
Hổ Phách vừa tranh đua với mấy người kia, vừa nhắm bắn mục tiêu,
khó khăn lắm mới hạ được 2 con trong khi con số bên đối thủ Lưu Ly mới cập nhật
được là 12 con. Chỉ còn gần nửa tiếng là cuộc thi kết thúc. Hổ Phách và Hoa
Thiên đã tỏ ra lo lắng, Lưu Ly thì vẫn bình tĩnh đi tới địa điểm cuối cùng. Mấy
tên thuộc hạ của Dương Vỹ vui vẻ bỏ đi. Họ cho rằng với thời gian ít ỏi còn
lại, nhóm của Lưu Ly sẽ không thể lật ngược tình thế được nữa.
Lưu Ly biết họ nghĩ gì nên vẫn án binh bất động, ngay từ đầu
cuộc săn chưa hề bắn ra một phát đạn nào. Dương Vỹ có thể thông minh khi cài
người tới phá rối cô, nhưng đám thuộc hạ khờ khạo của anh không thể đánh giá
được hết vấn đề.
– Thôi xong! Hoa Thiên lấy đồng hồ ra xem giờ tái mặt, chỉ còn
đúng 15 phút.-Chúng ta thua rồi.
– Chết tiệt!!!
Hổ Phách ném khẩu súng săn xuống đất bực bội. Nếu không phải vì
đám người kia đi theo phá đám, cậu đã bắn được rất nhiều gà rừng rồi. Dương Vỹ đúng
là đê tiện. Không lẽ lần này phải khỏa thân bơi dưới hồ?
– Hai người đừng lo, chắc chắn chúng ta sẽ không thua đâu, em
vẫn còn một thứ vũ khí bí mật chưa tung ra. Lưu Ly nhìn hai người, khuôn mặt
gian xảo nở nụ cười tinh quái.
– Em bẫy đám gà giấu ở đâu rồi bây giờ lấy ra tính điểm hả? Hổ
Phách đi đến gõ cóc cóc lên đầu cô nhóc. Lưu Ly thì ngước lên phụng phịu.
– Ai thèm giở thủ đoạn đó?
Địa điểm cuối cùng, quả thật gà rừng tập trung ở đây khá nhiều.
Hổ Phách lên đạn định ngắm bắn nhưng đã bị Lưu Ly cản lại. Cô nhóc đứng lặng im
quan sát trên những cành cây vị trí của những con mồi đang đứng. Rồi nhẹ nhàng
đặt khẩu súng săn xuống, lôi trong túi ra hai khẩu súng ngắn, một màu đen, một
màu bạc tuyệt đẹp giơ lên. Hổ Phách và Hoa Thiên còn đang ngơ ngác thì:
“Đoàng…đoàng….đoàng…”
Những âm thanh chát chúa vang lên, rất nhanh, rất liền nhau, sau
mổi phát đạn là một chú gà rơi bịch xuống đất. Những con khác thấy đồng loại bị
giết nhưng cũng không kịp bỏ chạy trước những viên đạn xé gió.
Hổ Phách và Hoa Thiên đang đứng sững một chổ, khóe miệng giật
giật. Lưu Ly là con gái ông trùm nên việc cô nhóc có súng cũng không đáng ngạc
nhiên lắm. Nhưng điều khiến hai người phải kinh hoàng là khả năng bắn súng của
Lưu Ly quá chuẩn, tất cả viên đạn bay ra đều không trật khỏi mục tiêu dù chỉ
1mm.
Lưu Ly là con gái ông trùm, dù không giỏi võ như Dương Vỹ và
Thiên Dã, nhưng cô nhóc là xạ thủ số 1 trong thị trấn.
Cô nhóc nhìn dưới mặt đất bắt đầu đếm. Mấy con gà bị cô hạ, cộng
thêm đám Hổ Phách bắn được vừa đủ 12 con, như vậy mới có tỉ số hòa với Dương Vỹ.
– Có một em gà vừa mới chui vào bụi rậm ở đằng kia. Hổ Phách chỉ
vào bụi cỏ lau ở ven sông,
Lưu Ly và Hoa Thiên cũng đã nhận ra đám lông sặc sỡ trong đám cỏ
khô đó. Cô bé lập tức nhắm vào bụi rậm cười nhạt.
Đang chuẩn bị bóp cò thì cánh tay Lưu Ly bị ai đó tóm chặt, khẩu
súng bị chệch khiến viên đạn gim vào tảng đá bên cạnh, con gà lập tức lao ra
bay vụt đi mất. Lưu Ly tức tối quay ra sau. Nhưng một giây sau thì cô bé im
bặt, mặt hơi tái. Dương Vỹ nhìn cô, đôi mắt lạnh lùng đằng đằng sát khí.
– Dương Vỹ, chuyện gì thế? Cô bé nhìn anh giả ngu.
Dương Vỹ không nói gì, anh giật lấy hai khẩu súng trên tay Lưu
Ly rồi kéo cô bé nằm sấp trên đùi mình.
– Em giỏi lắm rồi Lưu Ly. Dám lấy trộm súng của anh đi săn gà
rừng hả? Hả? Hả?
Cùng với những từ “hả” đó là cánh tay thô bạo giáng đét đét vào
mông cô bé. Lưu Ly bị đánh đau đến chảy nước mắt, tay chân khua loạn xạ cố nhìn
Hổ Phách cầu cứu. Nhưng đáp lại ánh mắt mong chờ đó, cậu nhóc kia ngó lơ đi chổ
khác. Lưu Ly vừa khóc vừa lầm bầm mắng anh là đồ phản bội. Rồi cô bé rối rít
xin tha.
– Dương Vỹ, đau em, tha cho em đi, đừng đánh em nữa, em biết lỗi
rồi…
– Biết lỗi hả? Đây là lần thứ bao nhiêu anh cấm em đem súng ra
nghịch rồi hả?
Cánh tay thô bạo của Dương Vỹ vẫn giáng đét đét xuống mông cô
bé. Lưu Ly chỉ còn biết khóc toáng lên. Lúc này thì một tốp người ở bìa rừng
kéo đến, vẻ mặt của ai cũng tái mét nhìn Dương Vỹ đang xử lí Lưu Ly.
– Thiên Dã…Cứu em với!
Vừa thấy đồng minh đến, cô nhóc giàn giụa nước mắt đưa tay cầu
cứu. Dương Vỹ lúc này mới quẳng cô bé ra một bên đi đến hỏi tội kẻ đồng phạm.
– Thằng khốn nạn! Đầu mày có vấn đề rồi hay sao mà dám đưa súng
cho con bé đùa giỡn? Lỡ xảy ra chuyện gì thì sao?
– Chậc! Súng ngắn thì có khác gì súng săn đâu. Cùng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




