watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7463 Lượt

họ Lưu thì tốt biết mấy.
– Chào người đẹp! Lần này tới đây hi vọng sẽ có cơ hội làm ăn với gia đình cô. Chúng ta cùng nâng ly nhé! Một người đàn ông có vẻ lịch sự đi đến mời rượu Linh Lan.
Cô ngước lên, người này cô nhớ không lầm vốn là bạn làm ăn của Thành Đạt, là một chủ vựa thu mua nông sản vừa keo kiệt lại vừa gian xảo. Dân trong vùng này rất ghét hắn. Linh Lan không muốn tốn thời gian với những kẻ như vậy, nhưng dù sao đây cũng là một bữa tiệc xã giao, từ chối lời mời có vẻ hơi bất lịch sự. Nghĩ vậy cô đưa tay nhận lấy ly rượu của người đàn ông trước mặt, gã này liếc Thành Đạt cười bí hiểm.
– Á!!! SAO BĂNG KÌA!!! tiếng hét lanh lảnh của Lưu Ly cất lên. Mọi người giật mình, theo quán tính nhìn theo cánh tay của cô nhóc đang chỉ lên bầu trời.
Chỉ đợi có thế, cô nhóc giật phăng lấy ly rượu trên tay Linh Lan, nhanh nhẹn đánh tráo nó với ly trước mặt Thành Đạt, Linh Lan ngạc nhiên nhìn cô bé với vẻ khó hiểu. Không nói gì, cô bé đưa ngón trỏ lên miệng ra hiệu cho Linh Lan im lặng. Mọi người sau vài giây nhìn ngơ ngác lên bầu trời không thấy gì thì quay lại Lưu Ly quở trách.
– Sao băng đâu ra? Chị Noong nhìn cô thở dài.
– Lưu Ly, em uống say rồi sao? Hổ Phách đưa tay nhéo má cô nhóc.
– Kì ghê. Rõ ràng khi nãy em thấy sao băng mà. Cô nhóc cười giả lả.
Mọi người lại tiếp tục quay lại bữa tiệc đang dang dở. Linh Lan không hiểu được cô nhóc đó lại bày ra trò gì, lặng lẽ đưa ly rượu lên miệng uống. Thành Đạt và gã mời rượu thấy vậy rất hài lòng, cũng đưa ly rượu của mình lên uống cạn. Lưu Ly nhìn chiếc ly rỗng của Thành Đạt khẽ cười nhạt.
Vài giây sau đó, hai gã này vẫn nhìn Linh Lan chờ đợi một điều gì đó. Cô gái kia cũng nhận thấy sự bất thường của họ, có lẽ ly rượu mà gã đàn ông kia mời cô có vấn đề.
Mọi người tiếp tục bàn luận về buổi đi săn sáng mai. Khoảng một phút sau Thành Đạt bắt đầu thấy khó chịu. Gã nhíu mày, rồi đưa tay nới lỏng cà vạt, nhưng vẫn không hiệu quả, gã lại tháo thêm nút sơ mi trước ngực, rồi ngọ nguậy đứng ngồi không yên. Lưu Ly cười gian lên tiếng.
– Anh sao thế Thành Đạt? Thấy trong người không được khỏe sao?
Gã ngước lên nhìn Lưu Ly gượng cười rồi cố gật đầu. Trong người gã bây giờ vừa nóng như lửa đốt, vừa như có hàng ngàn con kiến đang bò khắp người, rất khó chịu, Linh Lan lúc này đã biết trong ly rượu khi nãy có lẽ có một viên thuốc lắc liều mạnh. Nhìn thấy hai cô gái xinh ngồi trước mặt, gã lại càng tỏ ra khó chịu hơn. Lưu Ly cười gian quay sang người bên cạnh.
– Chị Noong, vị khách quý của chúng ta hình như cảm thấy không khỏe, chị sang xem anh ấy thế nào?
Cô gái quái vật bên cạnh Lưu Ly ngước lên, đôi chân mày rậm khẽ nhướng lên ra vẻ thắc mắc, nghe Lưu Ly nói, mọi người cũng quay lại bắt đầu chú ý đến Thành Đạt, tên này thì có vẻ lúng túng cố gượng cười.
– Không sao…tôi không sao.
– Anh chắc chứ?
Mặc dù hỏi vậy, chị Noong cũng đi lại đưa tay lên trán anh ta kiểm tra nhiệt độ, Lưu Ly nhìn thấy càng tỏ ra khoái trá hơn. Thành Đạt càng lúc càng không thể làm chủ bản thân mình được nữa, lúc đầu thì cố gỡ tay chị Noong trên trán ra, sau đó lại nắm chặt lấy, kéo cô gái quái vật có giới tính không xác định ấy vào lòng mình, rồi nhiệt tình đặt nụ hôn lên tay, lên cổ, lên bờ ngực cường tráng rậm lông đó.
Mọi người trốmắt ra nhìn. Dương Vỹ đang uống rượu cũng phun ra sặc sụa. Hoa Thiên và Hổ Phách cầm ly rượu trên tay run run, mặt mũi tái mét, rượu trong ly bị nghiêng chảy ào ào xuống đất mà không biết.
Rồi không thể khống chế được thú tính, Thành Đạt đè ngửa cô nàng bóng Noong ra giữa bàn tiệc ra sức hôn lên cổ, lên ngực cô ta. Cơ thể cuồn cuộn dâng trào lên khoái cảm.
– Á…Dê xồm, có dê xồm…cứu tôi với…
Giọng ca lãnh lót của họa mi núi rừng bây giờ được dịp ngân lên vang xa từ đầu thôn cho đến đến cuối thôn. Hàng ngàn ánh mắt nhìn chăm chăm vào hai con quái vật giữa bàn tiệc. Gã Thành Đạt sức cởi áo cô nàng quái vật mà đặt những nụ hôn nồng cháy vào bộ ngực vạm vỡ nam tính, còn bà bóng kia thì nhắm mắt, hai tay nắm chặt vào nhau, cố cất cao giọng kêu cứu, nhưng ẩn sâu trong giọng ca lảnh lót đó là lời cảnh cáo: “Ai dám can dự vào, ta xé xác”. Đích thực là đang rất vui sướng vì cuối cùng cũng có một gã đàn ông chấp nhận mình.
Rất hay, rất kịch tính. Hai người này dường như không còn chú ý đến mọi thứ xung quanh, để bản thân mình đắm chìm vào men tình. Càng lúc càng hăng máu cởi đồ cho nhau và quấn lấy nhau như hai con rắn đến mùa động dục. Dân làng quanh đó ùa tới xem ngày càng nhiều, có người còn hào hứng reo hò cổ vũ. Không ít người vui mừng hạnh phúc vì tương lai thoát khỏi sự săn đón nồng nhiệt của Noong quái vật vì cuối cùng cô ta đã tìm được người như ý. Và ai cũng chắc chắn sau vụ này thì gã Thành Đạt sẽ không dám vác mặt đến thị trấn thêm lần nữa. Lưu Ly là người được chứng kiến rõ cảnh tượng này nhất đã hòa vào dòng người xung quanh ra sức vổ tay cổ vũ.
Hổ Phách và Dương Vỹ nhìn cô nhóc khẳng định “Lại là con quỷ nhỏ bày trò”. Linh Lan nhìn đám đông đang xôn xao, khoan khoái đưa ly rượu lên môi liếc qua hai kẻ đang đóng phim kinh dị cười nhạt.
– Gieo gió gặt bão.
   
Chương 8: Chàng Linh Mục Đẹp Trai
– Dương Vỹ, Hổ Phách! Sao hai anh có vẻ mệt mỏi vậy? Tối qua
không ngủ được sao? Lưu Ly nhìn hai người con trai đi bên cạnh mình quan tâm,
đôi mắt của hai người này giống y gấu mèo.
– Nhờ ơn của em mà hôm qua anh được miễn phí vé xem phim kinh
dị, ám ảnh cả đêm không ngủ được. Hổ Phách thở dài ngồi phịch xuống bên gốc
cây.
– Hôm qua chị Noong khóc cả đêm, cứ làm như trong nhà có người
chết vậy, rõ ràng anh đã cứu chị ta mà chị ta còn giận anh. Dương Vỹ đưa tay
lên che miệng ngáp ngáp than thở.
– Chị ấy giận anh vì anh đã cứu chị ấy đó. Lưu Ly cười tinh
quái. Bà quái vật ăn tạp đó từ xưa đến nay đều cuồng đàn ông. Phương châm của
cô ta vốn là”già không bỏ, nhỏ không tha, xấu xa tốt đẹp gì cũng hốt hết”. Hôm
qua tóm được con mồi béo bở như vậy hẳn là hạnh phúc lắm.
– Cô chủ! Sao lại nói vậy? Ghét cô chủ ghê! Chị Noong cắn chặt
chiếc mùi xoa làm ra vẻ uất ức.
Hôm nay là ngày đi săn duy nhất trong năm, mọi người ai cũng tập
trung ở bìa rừng từ sớm chọn cho mình nhóm năm người. Mục tiêu của cuộc săn là
gà rừng, đội nào mang về được nhiều gà rừng nhất sẽ là đội chiến thắng, hạn chế
và cấm tuyệt đối bắn giết các loài thú khác. Mới sáng sớm, Lưu Ly đã nhao nhao
lên đòi ra đây, khỏi nói cũng biết cô bé háo hức cho cuộc vui này thế nào.
– Chào buổi sáng! Một giọng nói trong trẻo vang lên.
Nữ cao bồi xinh đẹp khoác trên vai khẩu súng săn mới cứng đi đến
tươi cười. Hoa Thiên vội giơ tay vẫy vẫy, ánh mắt ngây dại:
– Chào buổi sáng, Linh Lan!
Linh Lan ngó lơ anh chàng si tình trước mặt đi lại gần Lưu Ly và
Dương Vỹ mỉm cười.
– Lưu Ly, cảm ơn em về chuyện hôm qua!
Dương Vỹ nhìn

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,73 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT