|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
đi lại gần. Lưu Ly thì đã ý thức được nguy hiểm lùi ra sau. Hoa Thiên cũng hết cơ hội được làm người hùng, và bây giờ phải đóng vai khác-đồng phạm kẻ phản diện. Cậu nhóc khóc không ra nước mắt.
– Cô chủ, chạy đi!!!
Thanh Tùng vừa dứt lời, Linh Lan đã lao đến tấn công Lưu Ly. Cũng may Hoa Thiên ở ngay bên cạnh nên vội chụp lấy tay cô ta rồi đẩy Lưu Ly ra sau. Nhưng Linh Lan không do dự, đưa tay kia nắm cổ áo Hoa Thiên gạt chân quật cậu xuống đất.
Lưu Ly nhìn theo suýt xoa, một đòn Judo cực kì đẹp. Hai người đấu võ mà cô cứ nghĩ họ đang khiêu vũ. Trong tình huống hết sức nguy hiểm nhưng Lưu Ly vẫn không thôi tán dương kẻ thù và nhìn cô gái đó bằng đôi mắt đầy ngưỡng mộ, cho đến lúc:
– Còn muốn trăn trôi gì nữa không? Linh Lan đã đến trước mặt Lưu Ly, giơ nắm đấm lên cao giáng xuống,
Cô nhóc lúc này mới giật mình la hét hoảng loạn, mắt nhắm chặt.
Nhưng trước khi Lưu Ly bị ăn đòn thì có một cánh tay nắm gáy áo cô bé kéo ra sau. Lưu Ly mở mắt ra ngước lên, là Hổ Phách đã cứu cô. Ngước lên phía trước, Dương Vỹ cũng đang giữ chặt tay Linh Lan. Lưu Ly thở phào nhẹ nhỏm, suýt nữa thì ăn đòn vì nghịch dại.
– Không sao chứ, Lưu Ly?
Lưu Ly lắc đầu, nhìn lại Hoa Thiên đang nằm dưới đất, không đến nỗi đau lắm, nhưng anh chàng ngồi dậy không nổi. Mối tình đầu chưa thành đã tan tành. Bây giờ thì anh thấy hối hận muốn chết đi khi ngu ngốc nghe theo kế hoạch của Lưu Ly.
– Hoa Thiên, lần đầu tiên bị nock out bởi một cô gái cảm giác thế nào? Hổ Phách vui vẻ xoáy vào nỗi đau của người bạn thân.
Hoa Thiên vẫn nằm bất động như một cái xác, đám thuộc hạ của Lưu Ly đang nằm dưới đất cũng lóp ngóp bò dậy lấm lét nhìn Dương Vỹ.
– Xảy ra chuyện gì vậy? Dương Vỹ nhìn cô gái mình đang khống chế, bàn tay anh nắm chặt cổ tay Linh Lan không có biểu hiện là sẽ buông ra.- Sao cô lại đánh Lưu Ly?
Linh Lan nhìn Lưu Ly ngạc nhiên, rồi hé một nụ cười nửa miệng tuyệt đẹp.- Thì ra con nhóc đó là Lưu Ly sao? Nó đã cho người tới tìm tôi gây sự.
– Con bé gây sự với cô?
Dương Vỹ nhìn sang Lưu Ly, con nhóc phá phách đang đánh bài chuồn. Anh thả tay Linh Lan ra, đi đến chụp gáy áo cô bé nhấc lên cười nhạt.
– Lưu Ly! Em có biết mình mới gây ra chuyện gì không? Dương Vỹ cười, nhưng Lưu Ly thấy lạnh sống lưng.- Nói cho anh biết lí do, không thì đừng trách anh tàn nhẫn.
Cô nhóc bây giờ giống như con thỏ ngọc bị người ta xách lủng lẳng trên tay, đôi mắt trong veo nhìn anh run lẩy bẩy, tim đập loạn thình thịch. Hết nhìn Hổ Phách lại nhìn Hoa Thiên cầu cứu, nhưng chẳng ai thèm ngó ngàng gì đến cô. Những người này thật không có nghĩa khí, cô chỉ muốn làm người tốt giúp đỡ bạn bè, ai ngờ lại phải tự mình gánh họa. Không muốn bị ăn đòn, cô nhóc đành sử dụng chiêu bài ăn vạ quen thuộc: khóc toáng lên, rồi kể lể, rồi giả vờ ăn năn, sau đó nịnh nọt xin tha mạng.
– Nói tóm lại là em vì muốn giúp anh Thiên làm quen với chị Linh Lan, em chỉ muốn làm việc tốt se duyên tác hợp cho hai người họ thôi. Em đâu có làm gì sai đâu chứ.
Sau một lúc kể hươu kể vượn, khóc lóc ỉ ôi, cô nhóc cũng kết luận mình là một người tốt vô…số tội.
Hai lỗ tai Dương Vỹ lùng bùng cả lên vì tiếng khóc của cô nhóc. Anh thở dài, đưa tay nhéo hai má Lưu Ly kéo dài ra, mặc kệ cho cô đau đến chảy nước mắt rồi mới kéo cô đến trước mặt Linh Lan, ấn đầu xuống:
– Linh Lan, là do tôi dạy dỗ con bé không tốt nên khiến nó làm phiền đến cô thế này. Lưu Ly còn chưa trưởng thành, tính tình lại hiếu động phá phách nên nhiều khi làm ra những hành động hơi quá đáng, cô là người lớn hiểu chuyện, vì vậy mong cô rộng lượng bỏ qua cho.
Lưu Ly không dám phản kháng, hai mắt rơm rớm nước vì đau, tay xoa xoa má phụng phịu. Linh Lan vẫn lặng im quan sát Lưu Ly.
– Lưu Ly, xin lỗi chị ấy đi! Dương Vỹ ra lệnh rồi đẩy cô bé tới trước mặt Linh Lan.
Lưu Ly ngước lên, mím môi nhìn cô ấy một chút rồi ngoan ngoãn cúi đầu.
– Xin lỗi chị, Linh Lan!
Linh Lan cười, thì ra chỉ là một con nhóc hiếu động. Gia đình cô và nhà Lưu Ly đang cần giữ hòa khí để liên kết chống lại những kẻ muốn tới đây mua đất nông trại, cô cũng không muốn chuyện nhỏnày ảnh hưởng đến đại cuộc nên cũng thôi không truy cứu nữa.
– Lưu Ly!!!
Một bóng trắng nhỏ ở đâu lao đến ôm chầm lấy cổ Lưu Ly, cô bé gật mình quay lại, thì ra là Anh Thảo, nhỏ bạn xấu xa đã bán đứng cô cho Dương Vỹ.
– Cậu về lâu chưa Lưu Ly? Sao không gọi điện cho tớ. Anh Thảo nhìn cô bé mỉm cười.
– Đừng có làm bộ nữa, tớ bị tóm cổ về ngay cái ngày mà cậu về nhà, chính cậu bán đứng tớ cho Dương Vỹ mà còn giả vờ vô tội à?
– Tớ không bán đứng cậu, tớ đâu có nhận được đồng nào từ Dương Vỹ đâu, tớ giúp anh ấy miễn phí.
Lưu Ly lao đến đánh Anh Thảo, cô bé kia thì biết trước được phản ứng tiếp theo của Lưu Ly nên lập tức núp sau lưng Linh Lan mỉm cười. Bất chợt một giọng nói khan khan cất lên.
– Hai cô gái xinh đẹp nhất thị trấn đều có mặt ở đây sao? Hôm nay mới được gặp. Thật hân hạnh quá.
Mọi ánh mắt đổ dồn về kẻ vừa lên tiếng. Một gã đàn ông khoảng tầm 30, khuôn mặt xương xẩu, gò má nhô khiến hai mắt như hõm vào trong, trên mặt lại trang trí thêm cặp kiếng tròn có gắn dây bạc vòng qua cổ. Anh ta mặc bộ đồ vest hàng hiệu màu xanh đen bó sát khiến vóc dáng gầy lại càng thêm gầy, nhìn sơ qua thì có vẻ trí thức nhưng bộ dạng có phần đểu giả không giống người lương thiện.
– Chào hai người đẹp! Tôi là Thành Đạt, rất vui được làm quen với hai em. Anh ta đi đến trước mặt Linh Lan và Lưu Ly cười tình.
Ngay từ khi nghe đến cái tên này mọi người đã tỏ ra khó chịu. Đây chính là kẻ đang muốn thu gom tất cả đất đai trong vùng để xây dựng sân gôn. Nhưng ở thị trấn này đất đai nông trại là nơi duy nhất đem lại cho họ công ăn việc làm, những kẻ ở trên thành phố lại bất ngờ xuất hiện, ngang nhiên đạp đổ bát cơm của họ làm sao họ để yên. Mục đích của gã nhà giàu Thành Đạt này ngoài việc thu mua nông trại làm sân gôn, hắn còn nhăm nhe đến khu rừng già quý giá thuộc sở hữu của nhà họ Lưu. Để thuận tiện cho việc mua đất và đuổi người dân đi nơi khác, hắn sử dụng tất cả mọi thủ đoạn từ dụ dỗ đến đe dọa hành hung. Đây là lí do mà hai người chủ hai nông trại lớn nhất là ông Hạ và Thành Phong đã liên kết lại.
Mọi người nhìn kẻ trước mặt, ánh mắt lạnh như băng phát ra đầy sát khí, rồi không ai nói ai quay lưng bỏ đi, mặc cho kẻ đó đứng chết trân sượng sùng.
Bữa tiệc của đêm hội đầu tiên bắt đầu.
Linh Lan đưa ly rượu màu hồng lên môi mơ màng, lễ hội ở thị trấn năm nào cũng náo nhiệt như vậy. Lưu Ly cũng lẫn trốn Hổ Phách lại ngồi gần cô uống rượu, rượu nho ở đây được pha khá nhiều mật nho nên rất ngọt, Lưu Ly không biết mình đã hơi say, mặt đỏ bừng bừng mà vẫn vô tư dốc những ly rượu ngọt vào miệng, Hổ Phách đi tới tịch thu ly rượu thì lại giở trò khóc lóc ăn vạ, chỉ đến khi Dương Vỹ liếc sang cô nhóc mới chịu ngoan ngoãn ngồi im.
Linh Lan nhìn anh hơi nghĩ ngợi. Dương Vỹ không chỉ có vẻ ngoài tuyệt vời, anh còn sở hữu một bộ não thông minh và quyết đoán, giá mà anh ta không phải là người nhà
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




