watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7460 Lượt

chế ở góc cầu thang, Hổ Phách cau mày bước lại. Lưu Ly lập tức nhảy tót lại gần hai người bạn cười toe toét, không bận tâm là khi nãy suýt nữa thì bị bẻ cổ vì tội ngu ngốc.
– Hổ Phách, Hoa Thiên! Chúng ta tới thị trấn đi, lễ hội sắp bắt đầu rồi.
Hổ Phách không nói gì, vẫn nhìn Dương Vỹ bằng sự thiếu thiện cảm, anh chàng kia chỉ lặng yên, suy nghĩ điều gì đó trong vài giây rồi bỏ đi.
Đêm hội chợ.
Lưu Ly hoan hỉ nhảy xuống xe chạy nhảy loanh quanh mấy gian hàng bán đồ ăn vặt. Đây là đêm lễ hội đầu tiên trong thị trấn. Không chỉ có gia đình Lưu Ly mà cả những chủ nông trại xung quanh cũng tham gia, có một buổi tiệc tổ chức ở trung tâm hội chợ và ông Hạ được mời lên bục phát biểu.
– Con gái cưng. Trước khi đi ông quay sang Lưu Ly khẩn thiết năn nỉ.- Ngoan ngoãn ở đây chơi với các bạn của con, đừng gây chuyện gì nhé. Ở đây hôm nay có rất nhiều đối thủ và kẻ thù của ba, ba không muốn con vướng vào rắc rối hay để bọn chúng có cớ gây chuyện với chúng ta.
– Con biết rồi, con biết rồi. Lưu Ly vừa cằn nhằn vừa ra sức đẩy ông Hạ về phía trước.- Người ta đang gọi pappy lên phát biểu kìa, nhanh lên đi.
– Từ từ ba đi, đừng đẩy ba. Dường như không yên tâm nên trước khi lên sân khấu ông Hạ còn quay sang Dương Vỹ căn dặn.- Dương Vỹ, trông chừng con bé nhé.
Lưu Ly liếc qua, thấy Dương Vỹ nhìn ông gật đầu, trong lòng cô hơi khó chịu, không biết đến bao giờ hai kẻ khó ưa này mới thôi quản thúc cô, cô có còn là đứa trẻ lên ba nữa đâu. Còn đang lườm Dương Vỹ giận dỗi thì có một giọng nói cất lên phía sau.
– Lưu Ly! Cô bé quay lại, thấy một tên con trai ăn mặc chải chuốt, miệng cười khả ố bước đến.- Lâu rồi không gặp.
Lưu Ly lạnh lùng nhìn nó, gã này là Châu Phú Qúy, hơn cô năm tuổi, từ nhỏ cô đã không ưa tên này, nhà nó cũng có một nông trại trồng càfê sát với nông trại nhà cô, nhưng hai năm trước bố nó đã bán cho một đại gia trên thành phố để ông ta xây dựng sân gôn, gã đại gia đó cũng nhiều lần lên tiếng hỏi mua hai nông trại bên cạnh, trong đó có nông trại nhà cô nhưng không thành công. Vì hai nông trại án ngữ con đường đi vào mảnh đất sau nên dự án xây dựng sân gôn của gã đó vẫn đang gác lại. Và trong danh sách kẻ thù mà ông mới nhắc cô khi nãy có tên những kẻ này. Châu Phú Qúy nhìn cô từ đầu đến chân, ánh mắt bẩn thỉu chứa dừng lại nơi bờ ngực cô bé.
– Mặc dù thân hình vẫn chưa phát triển đầy đủ, nhưng công nhận là em càng lớn càng xinh đẹp.
– Còn anh càng lớn càng tởm lợm. Lưu Ly cười nhạt, liếc ngang nó bằng ánh mắt khinh bỉ.
– Lạnh lùng thế, nhưng không sao, khi nào lấy em làm vợ anh sẽ dạy dỗ lại em sau.
Dương Vỹ cau mày. Anh rất muốn đập cho tên này một trận, sau đó cuốn nó vào chiếu ném xuống sông cho cá ăn. Nhưng dù sao tên này cũng là khách mời danh dự của lễ hội, đánh nó ở đây bố nó và đám kẻ thù phía sau sẽ có cơ hội gây chuyện với gia đình cậu. Thôi thì cố nhịn một chút vậy. Lưu Ly làm được không lẽ anh không làm được.
Lúc này lại có vài người đến chào hỏi Dương Vỹ, đó là chủ của những nông trại nhỏ gần đây, Dương Vỹ là người thay ông Hạ giao lưu giữ mối quan hệ tốt đẹp với họ nên chỉ một lát là Lưu Ly được thả tự do đi chơi với Hổ Phách và Hoa Thiên.
– Anh sao vậy Hoa Thiên? Cảm thấy không khỏe à?
Khi ba người ngồi vào một gian hàng bán rượu nho, Lưu Ly và Hổ Phách mới quay sang hỏi han anh bạn bên cạnh. Hoa Thiên thở dài. Ở nhà Lưu Ly đã ba ngày rồi mà vẫn chưa tìm thấy cô gái xinh đẹp hôm nào nên khiến anh thất vọng.
– Cậu vẫn chưa tìm ra cô gái đó sao? Hổ Phách đặt một ly rượu nho trước mặt bạn thân hỏi thăm.
Hoa Thiên vẫn ủ rũ lắc đầu. Nơi hai người gặp cô gái đó là trước cửa nông trại nhà họ Lưu, nhưng đã lật tung khắp nơi mà vẫn không thấy cô ấy đâu. Duyên gặp gỡ của hai người chỉ có một lần thôi sao?
– Đừng buồn nữa. Hổ Phách vỗ vai bạn an ủi.-Nếu thật sự cô ấy là duyện phận của cậu thì sẽ sớm gặp lại thôi, còn nếu không phải. Thôi…quên đi.
Cách an ủi thật khiến người ta muốn giết người. Hoa Thiên nổi khùng gạt tay Hổ Phách ra, sau đó gục xuống bàn khóc lóc.
– Cậu không phải là tớ thì làm sao mà biết được, tớ yêu cô ấy lắm, mặc dù mới gặp một lần nhưng tớ không thể sống thiếu cô ấy được.
Hổ Phách cố nhịn cười vỗ vai an ủi thằng bạn đang rấm rức khóc. Lưu Ly thì rón rén đưa tay với ly rượu của Hổ Phách. Nhưng trước khi cô nhóc đụng được vào nó, Hổ Phách đã nhấc lên uống mất.
– Lưu Ly, em là con nít, đừng bắt chước người ta uống rượu. Đặt chiếc ly rỗng xuống bàn, Hổ Phách lên tiếng nhắc nhở.
Cô nhóc kia thì lồng lộn lên, đưa tay nhéo má cậu cố kéo ra, nước mắt rơm rớm ăn vạ. Gian hàng bổng trở nên huyên náo, người ngoài nhìn vào cứ tưởng rằng hai tên to xác đang bắt nạt một cô bé yếu ớt.
– Hổ Phách, em không uống được sao anh lại uống được, em không biết, mau mua ly rượu nho khác cho em.
– Đau anh Lưu Ly. Hổ Phách cố gỡ tay cô bé ra giải thích.- Anh năm nay 18 tuổi, theo pháp luật được coi là trưởng thành rồi. Vì vậy anh được phép uống rượu, em mới có 16 tuổi thôi, em còn là con nít, đừng có ý kiến.
– Em khát, em khát, em khát nước lắm. Nếu bây giờ không có nước em chết mất. Lưu Ly vẫn khua chân múa tay không thôi bài ca ăn vạ, cố với lấy nửa ly rượu nho bên cạnh.
– Vậy để anh đi mua sữa bắp cho em. Hổ Phách uống cạn ly rượu nho còn lại rồi đứng lên đi ra ngoài. Lưu Ly nhìn sang bên cạnh, hỏi bằng giọng giận dỗi.
– Anh đi cùng Hổ Phách luôn chứ, Hoa Thiên?
– Không! Anh ở lại trông chừng em. Hoa Thiên mỉm cười.
Lưu Ly hết lườm nguýt hai người lại nằm gục xuống bàn ngồingắm ly rượu màu hồng trên quầy với vẻ thèm thuồng. Gian hàng sữa bắp hơi xa gian hàng rượu nho, cộng thêm hội chợ đông người chen chúc nên Hổ Phách đi khá lâu. Hoa Thiên và Lưu Ly ở quầy rượu vừa tán gẫu vừa thả tầm mắt xa xa ngắm nhìn những dây đèn màu lấp lánh.
– Linh Lan, cô đi du học về rồi sao?
Nghe cái tên này Lưu Ly bất giác quay lại. Hoa Thiên cũng theo quán tính nhìn sang. Và cả hai người cũng sững sờ.
Một cô gái xinh đẹp bước vào, đi theo cô là một đoàn vệ sĩ khoảng 6 người có vẻ rất chuyện nghiệp. Lưu Ly chưa từng gặp người này, nhưng nhìn đám vệ sĩ bên cạnh cô có thể đoán cô gái đó là ai. Được bảo vệ cẩn thận như vậy, lại có khí chất hơn người, cô ta có lẽ là con gái của Thành Phong, người yêu cũ của mẹ cô, kẻ thù không đội trời chung với ba cô, nhưng vì một vài lí do nên bây giờ tạm thời hai người đang là đối tác làm ăn.
– Cô ấy….cô ấy đây rồi.
Hoa Thiên lắp bắp, khuôn mặt rạng rỡ như đứa trẻ mới được cho quà. Lưu Ly nghiêng đầu nhìn cậu một lúc, rồi nhìn lại cô gái kia mỉm cười hiểu ra vấn đề. Hèn gì tìm mãi không thấy, hóa ra là cô chủ ở nông trại sát nhà cô.
– Hoa Thiên! Mau qua đó làm quen với người ta đi.
Lưu Ly đẩy Hoa Thiên ra khỏi chổ ngồi, anh chàng này hấp tấp đứng dậy, đi về phía cô gái vài bước rồi lại vội vàng quay lại lúng túng.
– Xấu hổ gì chứ? Không phải suốt ba ngày nay

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,73 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT