|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
quá ích kỉ.
– Lưu Ly à, không phải như con nghĩ đâu, ba…
– Ba, ba, ba gì chứ. Pappy quá ích kỉ. Ân oán của pappy và ông
chủ Phong đã lâu quá rồi, tại sao hai người không thể nhượng bộ nhau để chung
sống hòa bình? Tại sao phải khiến cho Dương Vỹ và Linh Lan phải khổ sở như vậy?
Ông chủ Phong yêu cầu Dương Vỹ trở thành người thừa kế cũng vì lo lắng cho con
gái mình, pappy cũng có con gái sao không chịu hiểu cho cảm giác của người ta
một chút.
– Lưu Ly! Chuyện này không đơn giản như con nghĩ đâu, ân oán và
mối quan hệ của những người như ba rất phức tạp. Con còn quá nhỏ nên chỉ biết
làm việc theo cảm xúc của mình, ba đã trải qua một nửa đời người rồi, con không
hiểu là chỉ cần phạm một sai lầm nhỏ chúng ta cũng phải trả giá đắt thế nào
đâu.
Lưu Ly hét lên giận dữ.
– Tại sao pappy cứ phải suy diễn cho mọi chuyện trở nên phức tạp
như vậy? Cứ sống đơn giản như con có phải tốt hơn không? Dương Vỹ là người thân
trong gia đình chúng ta, Linh Lan là một cô gái hiền lành tốt bụng, ông chủ
Phong
cũng từng là bạn tốt của pappy. Con không thấy có gì nguy hiểm nếu để hai
người đó cưới nhau. Pappy đừng cố chấp chia cách người ta nữa.
Ông Hạ cau mày, vẫn cố kìm nén cơn giận với đứa con gái cưng.
– Lưu Ly! Con suy nghĩ như vậy là vì con quá thánh thiện. Con
luôn lấy đôi mắt màu hồng soi vào thế giới này nên chuyện gì con cũng đều thấy
tốt đẹp. Nhưng có nhiều thứ không như con nghĩ đâu. Ba không đồng ý để Dương Vỹ
thừa kế vị trí của mình hoàn toàn là vì lo lắng cho con.
– Thế con mới nói pappy ích kỉ. Lưu Ly nhìn ông lạnh lùng.- Pappy
lúc nào cũng không chịu suy nghĩ cho người khác. Dương Vỹ là người thân của
chúng ta, vậy mà pappy cũng đem hạnh phúc cả đời của anh ấy ra cân đo được.
– Lưu Ly!
– Con biết pappy rất khó để chấp nhận con gái của kẻ thù vào nhà
mình. Nhưng pappy có bao giờ đứng ở vị trí của ông chủ Phong suy nghĩ chưa.
Pappy đừng quên chính pappy đã giết mẹ.
Nghe những lời của Lưu Ly vừa thốt ra, đôi mắt ông Hạ lập tức
tối sầm lại. Những mảng kí ức đen tối hôm nào tràn về, ông thấy tim mình nặng
trĩu và nhói đau. Vậy ra Lưu Ly chưa bao giờ quên chuyện xảy ra hôm đó. Có lẽ
cô bé sẽ không bao giờ quên được, chỉ là nó cố tình giấu kín trong lòng mà
thôi.
– Pappy muốn Dương Vỹ và Linh Lan sau này cũng giống như pappy sao?
Lưu Ly nhìn ông đau xót. Ông Hạ lúc này tỏ ra bối rối, không biết phải nói gì,
ông chỉ có thể im lặng.
Lưu Ly thấy ba mình trầm mặc thì hơi mủi lòng, cô nhìn ông, những
nếp nhăn trên khóe mắt ông hiện rõ, cô bé thở dài, cố lấy giọng ấm áp tha thiết
thuyết phục ông.
– Pappy! Chuyện qua rồi hãy cho qua luôn đi, người đã mất không
thể sống lại nữa. Con biết cái chết của mẹ không riêng lỗi của pappy, mẹ và ông
ta cũng có một phần sai lầm. Ba người đã vì sai lầm của mình mà làm đau kẻ
khác, làm đau chính bản thân mình, cuối cùng thì được gì chứ? Không phải những
người còn sống bây giờ mới quan trọng hay sao? Pappy cũng biết từ trước đến giờ
Dương Vỹ đối với chúng ta như thế nào mà, pappy không muốn anh ấy được hạnh
phúc sao?
Ông Hạ không nói gì, ngồi xuống ghế trầm ngâm suy nghĩ. Từ lâu
ông đã coi Dương Vỹ như con trai mình, đương nhiên ông cũng muốn nhìn thấy anh
đượchạnh phúc, nhưng tại sao người con gái mà anh chọn lại là Linh Lan? Từng là
bạn thân của Thành Phong ông hiểu rất rõ bản chất con người này rất tàn nhẫn và
gian xảo, ông cũng biết kẻ đó căm hận ông như thế nào, không thể có chuyện ông
ta đồng ý gả con gái mình cho Dương Vỹ dễ dàng như vậy được. Lưu Ly vẫn kiên
nhẫn chờ đợi câu trả lời của ông. Ông Hạ chưa bao giờ cảm thấy khó xử như vậy.
Một mặt ông muốn nhường lại vị trí lão đại cho Dương Vỹ, mặt khác ông lại lo
lắng cha con Thành Phong sẽ lợi dụng anh hại Lưu Ly và Thiên Dã sau này.
– Con đã nói hết những gì cần nói rồi. Nếu pappy không đồng ý
con cũng không ép nữa, con đi đây. Suy nghĩ vài giây, cô nhóc bồi thêm một câu
quan trọng.- Và con không bao giờ về nhà nữa đâu.
Lưu Ly đứng lên, kéo vali bước ra, ông Hạ thấy vậy vội đứng dậy
ôm chầm lấy cô bé. Rồi ra sức năn nỉ cô ở lại. Lưu Ly nhăn nhó cố đẩy ông ra,
đôi mắt trong veo rươm rướm nước vì giận dỗi.
– Lưu Ly! Đừng bỏ đi mà, ở nhà với ba đi, ba không thể để con đi
được.
– Buông con ra, con ghét pappy, pappy là kẻ ích kỉ, cố chấp, con
không muốn có một người cha như pappy, buông con ra để cho con đi.
Lưu Ly vùng vằng bỏ đi xuống cầu thang, người làm trong nhà vội
nép vào một góc. Lưu Ly đang giận dữ, ông Hạ cũng đang mất bình tĩnh, không ai
dám ho he chọc giận đến hai người. Ông Hạ thấy con gái nhất quyết bỏ đi thì hốt
hoảng chạy theo kéo lại, Lưu Ly phũ phàng xô ông ra khiến ông loạng choạng ngã
xuống va vào bàn, nhưng ông cũng vội vàng gượng dậy chạy lại giữ lấy cô.
– Lưu Ly, con đừng đi mà, ba chỉ có con là lẽ sống duy nhất của
mình, ba không thể để con đi được.
Ông Hạ nhìn cô bé nài nỉ, hình ảnh ông trùm quyền lực nhất trong
thị trấn khi nào đã biến mất. Trước mặt Lưu Ly, ông chỉ là một người cha đáng
thương đang cố làm hòa với con gái. Những người giúp việc trong nhà nhìn thấy
cảnh tượng này cũng cảm thấy tội nghiệp cho ông. Lưu Ly đối với cha mình đôi
lúc vô tâm quá.
– Con ghét pappy lắm. Con không muốn có một người cha như vậy,
để con đi. Lưu Ly giành lấy chiếc vali của mình cố đẩy ông ra.
– Lưu Ly, nghe ba nói đã…
– Con không muốn nghe gì hết, buông con ra mau!!!
– Lưu Ly…
– Buông con ra!!!
Ông Hạ dường như đã hết kiên nhẫn. Nhìn con gái bằng ánh mắt đau
khổ một lúc rồi ông cũng thở dài. Đưa ra quyết định khó khăn nhất trong đời
ông. Dù biết điều này có thể khiến ông mất hết tất cả mọi thứ ông luôn bảo vệ
từ trước đến giờ.
– Được rồi Lưu Ly, ba chịu thua con rồi. Ở nhà với ba đi.
Lưu Ly nhìn ông dò xét, không cố giành lại hành lí của mình nữa.
– Ba sẽ nhường lại vị trí thừa kế của mình cho Dương Vỹ ngay
ngày mai. Ông Hạ nhìn con gái thở dài. Lưu Ly lúc này mới ôm chầm lấy ông nịnh
nọt.
– Pappy! Con biết pappy thương con nhất mà. Con cũng thương
pappy nhất.
Ông Hạ tức muốn sôi máu với cô gái nhỏ. Vì muốn giúp Dương Vỹ mà
khi nãy mắng như tát nước vào mặt ông, bây giờ đạt được mục đích ngay lập tức
đổi thái độ. Nhưng ít ra nó cũng biết nịnh ông, như vậy cũng tạm cho qua được.
Rồi ông khẽ thở dài. Lần này ông hành động thiếu lí trí như vậy, không biết sau
này có phải hối hận hay không?
Ngày cuối cùng còn ở nhà, Lưu Ly đi ra đồi thăm mộ của mẹ, thế
là một tháng nghỉ ngơi đã kết thúc. Đã đến lúc cô phải cùng Hổ Phách và Hoa Thiên
trở lại thành phố. Ba cô giữ đúng lời hứa nhường lại vị trí lão đại cho Dương
Vỹ, Thành Phong cũng không còn đòi hỏi gì thêm đồng ý để hai người tổ chức đám
cưới. Có lẽ ông ta đã suy nghĩ thông suốt rồi. Dương Vỹ và Linh Lan quyết định
sẽ đến nhà thờ kết hôn vào cuối tháng tới.
Cô bé nhìn ngôi mộ nhỏ lẻ loi nơi đỉnh đồi, bao quanh nó là
những chùm hoa
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




