|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
niên khốn nạn. Chúng đang cố đuổi bắt cô, nếu
để bị tóm được chúng sẽ dày vò cô đến chết. Trong thị trấn này không có thứ gọi
là pháp luật, lẽ phải luôn nằm trong tay kẻ mạnh, một kẻ như Lưu Ly bây giờ
không khác gì cỏ rác, dù cô có bị giết cũng sẽ không ai đứng ra bảo vệ hay
thương tiếc.
Lưu Ly cố lết vội vào một góc khuất lẩn trốn. Cũng may hôm nay
trời mưa lớn, mọi thứ đều chìm trong bóng tối chập choạng nên tầm nhìn bị che
khuất. Đám người kia không thấy Lưu Ly lập tức túa ra tìm.
Lưu Ly ngồi trong một xó tường được tạo nên bởi hai căn nhà xây
gần nhau. Ở phía trước có một chiếc
thùng rác to che khuất. Cô bé run rẩy cố ôm chặt lấy hai chân, mưa vẫn trút
xuống ào ào không ngớt. Đám người kia sau khi lùng sục mà không tìm thấy cô
đâu, mưa lại càng lúc càng nặng hạt nên hết kiên nhẫn quyết định quay lại quán
rượu tiếp tục cuộc chơi dang dở.
Lưu Ly ngồi trong góc lén nhìn ra, mọi thứ nhạt nhòa quá, nước
mưa lạnh ngắt khiến cô không nhìn rõ, phải đi khỏi đây trước khi chúng quay lại.
Lưu Ly nhìn về đám thanh niên đó, chúng đã đi được một đoạn xa rồi, cô cũng
chậm chậm đi ra. Nhưng dường như có một tên mới quay ra sau.
Gã đã nhìn thấy cô…
– Con bé kìa…
Đám thanh niên lập tức quay lại. Lưu Ly hốt hoảng quay lưng bỏ
chạy. Mưa vẫn tuôn xuống ào ào như trút. Tim cô lại đập thình thình trong ngực,
vì sợ hãi và vì mệt, cô vẫn cố lao đi, vắt kiệt tất cả sức lực của mình để dồn vào
đôi chân nhỏ bé mà lao đi.
Cô băng qua những khu vườn rậm đầy gai, đôi giày búp bê của cô
ướt sũng nước và rơi khỏi chân sau những bước chạy vội vã của cô, cô cũng không
ngoảnh lại. Đám gai dứa dường như đã cào nát nhừ đôi chân nhỏ bé trắng nhợt của
cô. Lưu Ly không thấy đau nữa, có lẽ vì nước mưa lạnh đã khiến nó tê buốt,
những giọt máu đỏ tươi nóng hổi rỉ ra cũng nhanh chóng bị nước mưa lạnh cuốn
trôi đi. Không biết những kẻ đó có đuổi theo cô nữa hay không. Lưu Ly không dám
quay lại nhìn, cô chỉ biết cắm đầu cắm cổ chạy nhanh hết sức có thể.
Rồi Lưu Ly không còn nhận ra được mình đang chạy đi đâu nữa, hai
tai cô ù đi, chỉ có tiếng thở gấp gáp và tiếng mưa ầm ầm vang vọng, bàn chân bé
nhỏ đạp lên những vũng nước mưa lạnh ngắt nhiều lần suýt trượt ngã, nhưng cô
cũng không dừng lại. Tất cả những gì còn lại trong ý thức của cô lúc này chỉ là
chạy, chạy và chạy. Đến khi lồng ngực cô muốn nổ tung ra thì cô mới dừng lại,
gục xuống.
Mưa vẫn tuôn xối xả. Gió gào thét không ngừng. Cô nằm gục dưới đất
và ngất lịm đi một lúc lâu.
Phải rất lâu sau đó Lưu Ly mới lấy lại được chút hơi tàn, cố mở
đôi mắt trong veo quan sát xung quanh. Nơi cô dừng lại là một cánh đồng hoang
tàn bên ngoài thị trấn. Đã không còn ai đuổi theo cô nữa rồi, cô bé an tâm nằm
ngửa lên nhìn trời. Từng hạt nước mưa lạnh ngắt rơi nhẹ trên mặt hòa vào hơi
thở gấp gáp của cô. Cơ thể cô dường như không còn cử động được nữa.
Mọi thứ thay đổi thật nhanh. Lưu Ly nhắm mắt cho dòng nước mưa
chảy xuống. Những kẻ trước giờ luôn tỏ ra phục tùng tôn kính ba cô bây giờ lại
đối xử với cô như vậy? Vì địa vị thay đổi nên số phận cũng sẽ thay đổi sao? Đây
có phải là điều mà Dương Vỹ muốn cho cô biết?
Cô nhếch môi khẽ cười cay đắng. Quả báo dành cho cô đây sao? Lưu
Ly cứ nằm im ngắm những hạt mưa rơi tí tách đọng lại trên mặt mình, nhịp tim ồn
ả cũng dần dịu lại, cơ thể cô đã bớt khó chịu hơn, nhưng cổ họng cô khô rát, cô
khát nước. Lưu Ly nghĩ ngợi một chút rồi khẽ há miệng ra chờ những giọt nước
mưa rơi vào. Và cô hơi ngạc nhiên, cảm giác như nước mưa không thể rơi vào
miệng mình, cổ họng cô vẫn khô rát, cô khẽ chép miệng thở dài.
Mặt đất bên dưới cô nằm thật khó chịu. Ướt đẫm nước và lạnh
ngắt. Một chú nhái nhỏ từ trong bụi cỏ nhảy ra rồi phóng lên mặt cô. Lưu Ly đưa
tay gạt nó xuống. Chú rùa nhỏ bây giờ cũng thò đầu ra khỏi mai dụi dụi vào ngực
cô. Lưu Ly ôm lấy nó vuốt ve một chút rồi tháo sợi dây trên cổ ra, đặt nó xuống
đất.
– Đi đi! Chú mày không cần phải chịu chung số phận với tao đâu.
Trở về nơi thuộc về mày đi.
Con rùa nhỏ ngước cổ nhìn cô khó hiểu. Lưu Ly đặt nó lên một bụi
cỏ rồi đứng dậy bước đi. Mưa đã nhỏ hơn khi nãy một chút rồi. Cô bé đưa mắt nhìn
xung quanh, mọi thứ thật cô quạnh. Văng vẳng bên tai lúc này chỉ có những tiếng
ếch nhái kêu ran trong những bụi cỏ cao khuất đầu người.
Con rùa nhỏ thấy Lưu Ly bỏ đi thì cố gắng bò theo, chiếc mai nặng
nề trên lưng nó khiến nó vấp ngã vài lần, nhưng nó vẫn đứng dậy, cố lết những
bước chậm chạp đi theo cô bé. Lưu Ly đứng nhìn nó thở dài. Cố đi theo cô làm gì?
Lưu Ly định quay đi, nhưng con rùa bị ngã nhào vào một vũng nước mưa đọng bên
đường, dường như nó bị ngộp, nó cố chới với bốn chân cố nhấc chiếc mai nặng nề
của mình lên, bò lên rồi lại trượt ngã, sau một lúc vật lộn nó cũng thoát được
khỏi vũng nước và khấp khiểng bò về phía Lưu Ly, đến gần chân cô bé nó hámiệng
cắn chặt chiếc tất dưới chân cô mãi không chịu nhả, đôi mắt đen trong veo nhìn
cô khẩn thiết, nó không muốn bị bỏ rơi lại đây một mình. Lưu Ly nhìn nó nghĩ
ngợi một chút rồi cũng cúi xuống bế nó lên. Có lẽ nó cũng giống cô, cả hai đều
không muốn cô đơn.
Lưu Ly bước đi. Một mình lang thang trên con đường mòn vắng vẻ. Cô không ý thức là mình sẽ đi
đâu, cứ mãi vất vưởng như một cái xác không hồn. Xung quanh cô lúc này là cánh
đồng hoang tàn, chỉ có những bụi cỏ dại cao vút, côn trùng kêu rả rích. Và mưa.
Đi được một lúc thì Lưu Ly nhìn thấy một cái chòi bỏ hoang bên
đường, cái chòi này có lẽ là của mấy người trong nông trại dựng lên để trông
coi rẫy bắp trong mùa vụ. Bên cạnh cái chòi có một lu nước đã bị đập bể, nhưng
mảnh vỡ còn lại vẫn chứa đầy nước mưa. Lưu Ly cúi xuống đưa tay vục lên miệng,
dòng nước lạnh ngắt chảy vào cổ họng khiến cô dễ chịu hơn một chút. Nhưng sau
đó bụng cô lại đau quặn lại, không biết là do dòng nước quá lạnh hay vì cô đã
quá đói. Cơ thể cô đã mệt mỏi giờ lại bị cơn đau càng trở nên tệ hơn. Cô thở
dốc, cảm tưởng những giọt mồ hôi trên trán cũng nhanh chóng hòa vào nước mưa
lạnh buốt. Lưu Ly cúi người xuống ôm chặt bụng, khuôn mặt nhỏ lạnh tê cứng nhăn
nhó, được một lúc sau thì cơn đau cũng dịu dần, nhưng cái lạnh vẫn chưa dứt.
Lưu Ly ngước lên nhìn cái chòi trước mặt. Nghĩ ngợi một chút rồi
cô bé chầm chậm bước đến. Cái chòi lợp tranh có lẽ đã lâu, một bên cột chống bị
mối ăn đã sụp xuống một góc. Bên trong có một tấm phản ghép vào mấy cây cột đã
hơi lung lay, mưa từ ngoài hất vào ướt hết nửa ngoài, nhưng vẫn có thể che mưa
được. Lưu Ly vội chui vào bên trong. Ngoài trời mưa lạnh quá. Nếu cứ lang thang
một lúc nữa chắc cô sẽ chết rét mất. Nhưng ngồi trong chòi chỉ có thể tránh được
những cơn gió tàn bạo đang thổi tung chứ không thể khiến Lưu Ly thấy ấm hơn
được. Cô bé thu hai chân vào người, bên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




