watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7498 Lượt

mỉm cười.
– Cảm giác hại chết ba mình thấy thế nào? Có tệ hơn là bị người mình
tin tưởng nhất phản bội không, Lưu Ly?
Lưu Ly không trả lời, đôi mắt trong veo trống rỗng. Vài giọt
nước mưa lạnh ngắt trên tóc cô nhỏ tong tong xuống tay anh. Dương Vỹ nhìn khuôn
mặt thẫn thờ của cô cười hài lòng. Lưu Ly đang đau khổ, cô bé bị cảm giác tội
lỗi dày vò, đây chính là điều mà anh trông đợi khi tha mạng cho cô. Nhưng chỉ
như vậy thì chưa đủ. Anh muốn Lưu Ly phải đau đớn hơn nữa, khổ sở hơn nữa,
tuyệt vọng hơn nữa. Anh muốn nhìn thấy cô phải vùng vẫy trong địa ngục, địa
ngục do chính anh mở ra và đẩy cô vào. Cánh
tay thô bạo kéo cô bé đứng dậy.
– Lưu Ly! Trước giờ em luôn sống trong một thế giới đẹp đẽ đầy
màu hồng, đã đến lúc em nên chia tay với nó rồi đó. Anh sẽ chỉ cho em biết thế
nào là địa ngục. Vừa nói Dương Vỹ vừa thô bạo kéo cô bé ra ngoài.
Ngoài trời mưa tầm tã, những giọt nước lạnh ngắt từ trên cao lao
xuống như những viên đá nhỏ khiến mặt Lưu Ly rát buốt, nhưng cô vẫn không để ý,
không phản kháng, lặng lẽ để Dương Vỹ kéo mình đi. Ra đến cổng, Dương Vỹ dừng
lại bóp chặt cằm cô mỉm cười.
– Trước đây em là công
chúa nhỏ. Anh là chàng vệ sĩ bên cạnh em. Còn bây giờ anh là chủ ở đây. Em trở
thành kẻ tha phương cầu thực. Lưu Ly, đây chính là số phận của em.
Nói rồi anh xô ngã cô xuống đất, lạnh lùng quay vào trong. Lưu
Ly ngồi bệt dưới cỏ. Ánh mắt trong veo nhìn cánh cổng đang khép chặt trước mặt
mình. Từng giọt nước lạnh ngắt vẫn trút xuống ào ạt. Khuôn mặt cô bị mưa lạnh
làm cho trắng nhợt, mái tóc xõa qua vai bết lại. Nhìn cô bây giờ thê thảm tội
nghiệp không khác gì một con búp bê bị người ta vứt bỏ.
Lưu Ly không ý thức được chuyện gì nữa. Cô không quan tâm đến
chuyện gì sẽ xảy ra với mình nữa. Điều duy nhất bây giờ cô còn nhớ được: cô
chính là kẻ đã hại chết ba mình. Đôi chân nhỏ bé cố gượng dậy bước từng bước
loạng choạng về phía trước. Ngôi nhà xa dần sau lưng cô, Lưu Ly không hề ngoái
lại nhìn nó một lần. Cô đi, nhưng không biết mình đi đâu.
Mưa tuôn trắng xóa làm mọi thứ trở nên mờ mịt, từng đợt gió thổi
thốc qua khiến những hàng cây hai bên đường kêu răng rắc tựa hồ như sắp bị gió
cuốn gãy nát. Gió gào thét, gió quật mạnh làm xiêu vẹo bóng dáng nhỏ bé của Lưu
Ly. Cô nhìn xung quanh, mọi thứ thật yên ắng, chỉ có tiếng mưa ầm ào mãi không
ngớt. Lưu Ly thấy lạnh ngắt, cả người mình run lên bần bật, hai chân tê cứng
khiến cô muốn gục xuống. Nhưng cô vẫn cố bước đi.
Mơ hồ, đau đớn. Lưu Ly cứ vậy đi mãi, đi mãi như một kẻ mộng du.
Không phương hướng, không mục đích. Cho đến lúc dừng lại cô mới thấy mình đang
ở trong thị trấn. Vì trời mưa nên mọi người ít đi ra đường, thi thoảng mới có
bóng một vài chiếc dù lao đi vội vã. Bóng dáng nhỏ bé của Lưu Ly liêu xiêu
trong mưa, hai chân vẫn mơ hồ bước về phía trước.
Có vài người nhìn thấy cô, nhưng không ai buồn hỏi thăm cô, họ lướt
qua cô nhật nhanh như thể cô là vật vô hình. Trước đây chỉ cần thấy bóng cô là
mọi người đều vồn vã hỏi thăm, cười đùa. Nhưng bây giờ thì mọi thứ hoàn toàn
ngược lại. Cô đang đứng trên đất của mình, nhưng lạc lỏng như bước vào một thế
giới khác, những ánh mắt vô cảm vẫn chăm chăm vào cô, những tiếng xì xào bàn
tán nổi lên, nhưng tuyệt nhiên không một ai đến bên cạnh cô.
Lưu Ly mơ hồ nhìn cơn mưa trước mặt. Cơ thể cô nặng trĩu, đầu óc
quay cuồng. Cô không thể bước tiếp đi nữa. Cô bé ngồi gục xuống bên một gốc cây
trước một cửa tiệm bán đồ ăn. Bên trong là đám thanh niên đang tụ tập. Mùi thức
ăn thơm phức từ trong quán bốc ra khiến Lưu Ly thấy hơi tỉnh người. Có lẽ vì bụng
cô đang đói cồn cào, bây giờ cô mới nhớ là từ hôm qua đến giờ cô chưa ăn uống
gì cả. Có lẽ đây là nguyên nhân khiến cô nhanh chóng kiệt sức. Cô đưa tay vào
túi. Không có một đồng lẻ. Dương Vỹ đã ném cô ra ngoài khi trên người cô không
có một xu dính túi.
Bây giờ có muốn đi khỏi đây cũng khó. Rồi Lưu Ly cúi xuống cười
buồn. Đi khỏi đây? Đi đâu? Đã không còn chổ nào để cô tới nữa. Không còn nơi
nào thuộc về cô nữa. Cô cúi xuống, hai tay vòng qua ôm chặt gối, thu người lại
như con ốc sên để chống lại những cơn gió lạnh căm.
Mưa vẫn rơi. Lưu Ly vẫn ngồi lặng lẽ thu người dưới gốc cây.
Trong cửa tiệm ánh đèn vàng tỏa khắp nơi thật ấm áp. Khác hẳn với ngoài trời
lạnh lẽo này. Cơ thể cô bé càng tê dại hơn.
Có vật gì văng vào đầu cô lăn xuống vũng nước mưa dưới đất. Lưu
Ly nhìn xuống, là một mảnh xương đùi gà. Một gã thanh niên bên trong tiệm đã
lấy nó ném cô. Mấy tên con trai trong đó thấy Lưu Ly ngước nhìn vào thì ồ lên
chớt nhã.
– Vào đây trú mưa đi em, ngồi ngoài đó làm gì, không lạnh sao?
– Vào đây bọn anh sưởi ấm cho.
– Đói không, vào đây bọn anh cho ăn.
Lưu Ly không đáp, ánh mắt trong veo vẫn nhìn chăm chăm vào màn
mưa lạnh. Mấy tên này lại ồ lên cười rồi bàn tán điều gì đó có vẻ háo hức. Đôi
mắt bẩn thỉu nhìn cô bé chằm chằm. Rồi một gã thanh niên trong đám đi ra lôi cô
bé vào trong.
– Vào đây nào cô bé, ngoài này mưa lạnh lắm.
Lưu Ly giật mình cố vùng ra, nhưng vô ích, sức lực yếu ớt của cô
không thấm vào đâu so với gã thanh niên to khỏe. Gã ném Lưu Ly vào giữa đám bạn
của mình, mấy tên kia lập tức nhao nhao lên đùa cợt.
– Con gái cưng của ông trùm mà lại thành ra thế này sao? Một tên
đưa tay vuốt tóc cô bé ra vẻ thương xót.- Thấy em thế này bọn anh đau lòng lắm.
– Ở đây vui vẻ với bọn anh nhé, rồi anhsẽ giúp em rời khỏi đây.
Gã này đưa tay xuống bóp mông cô. Bàn tay chầm chậm lần xuống mép váy muốn xộc
vào trong.
– Tránh ra!!!
Lưu Ly tát vào mặt tên này rồi vùng ra, nhưng một gã khác lập
tức giáng một tát vào giữa mặt cô. Cô bé ngã lăn xuống đất, gã mới bị cô đánh
nắm tóc kéo cô lên hằm hè.
– Con ranh, đừng có kênh kiệu nữa. Dương Vỹ đã giết ba mày rồi,
bây giờ mày cũng chỉ như một con chó bị ném ra đường thôi. Ngoan ngoãn làm theo
lời bọn tao thì bọn tao còn nhẹ nhàng, còn cứng đầu thì đừng trách. Bây giờ mày
có chết cũng không ai quan tâm đến mày nữa đâu.
Lưu Ly nhìn gã, ánh mắt sắc lẻm. Cô nén đau với tay lấy chiếc ấm
trà đang bốc khói gần đó hất mạnh vào mặt nó rồi vùng ra lấy hết sức lực lao ra
khỏi quán.
Tên giữ Lưu Ly bị nước nóng hất vào mặt rú lên, vội buông cô bé
ra ôm chặt lấy mặt. Mấy tên bên cạnh lập tức lao ra đuổi theo Lưu Ly. Lưu Ly cố
chạy thật nhanh. Cổ họng cô khô rát, cả người bủn rủn muốn gục xuống, cô nghe
rất rõ nhịp tim của mình đang đập gấp gáp trong lồng ngực. Cơn đói và cái lạnh
buốt giá đã vắt kiệt sức lực của cô. Nếu cứ chạy thêm một chút nữa thôi cô sẽ
chết mất.
Có một ngã rẽ, Lưu Ly vội lao vào. Ở phía sau cô nghe rất rõ
tiếng huyên náo của mấy gã thanh

Trang: [<] 1, 30, 31, [32] ,33,34 ,73 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT