watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7496 Lượt

người của Thành Phong. Dương Vỹ và Linh Lan sắp kết hôn, ông ta không thể
gây chiến với nhà cô được. Hay là chính ba cô mới là người gây chiến? Lưu Ly
lắc đầu, cố ngăn mình không nghĩ ngợi nữa. Con đường về nhà mọi khi vẫn bình
thường sao bây giờ cô lại cảm giác như nó dài như vậy. Xe vẫn cứ đi mãi trong màn
đêm mưa gió.
Cuối cùng thì cũng đến nơi. Chiếc xe dừng ở cổng. Lưu Ly vội lao
vào nhà. Tòa lâu đài tráng lệ mọi ngày luôn sáng rực ánh điện bây giờ tối om.
Điều này càng khiến cô lo lắng hơn. Những người điđón Lưu Ly không đi theo cô,
Lưu Ly không để ý. Cô cũng không nhận ra được thái độ của họ từ lúc đi đón cô đã
tỏ ra rất lạ.
Lưu Ly chạy thật nhanh vào nhà. Bộ váy đồng phục ướt sũng nước
mưa. Cô thở gấp cố bước đi thật nhanh trên bãi cỏ xanh.
“Đoàng”
Một tiếng súng vang lên xé toạc màn đêm. Lưu Ly giật mình khựng
người lại.
Một loạt tiếng súng tiếp tiếp đó lại vang lên. Nó từ trong nhà
phát ra. Lưu Ly hốt hoảng mở cửa lao vào. Nhưng đúng lúc đó có một vật gì bay
ra đập thẳng vào ngực cô khiến cô ngã ra sau. Trong ánh sáng mập mờ cô nhìn
thấy một con chim đang lao vào mình, nó dùng móng vuốt và mỏ tấn công Lưu Ly,
cố tình không để cô bước vào nhà. Lưu Ly lấy tay gạt nó ra. Nhưng con chim càng
cố tấn công cô hơn.
– Hades…mày làm sao vậy, tránh ra mau!
Lưu Ly không hiểu ý tốt của nó, cố gắng gạt nó sang một bên, mở
cửa ra và lao vào trong. Và một tia chớp nổi lên khiến cô thấy rõ cảnh tượng
kinh hoàng trước mặt. Đó là cảnh tượng mà cả đời này có lẽ Lưu Ly cũng không thể
nào quên được.
Ông Hạ đang nằm hấp hối trong vũng máu. Dương Vỹ đứng bên cạnh
ông. Nhắm súng vào cô và lạnh lùng bóp cò. Viên đạn xé gió bay thẳng vào ngực
Lưu Ly, cô bé ngã vật ra sau.
– Lưu…Ly…
Ông Hạ cố gắng lết lại gần con gái, bàn tay đỏ máu cố với ra
phía trước. Nhưng dường như chút sức lực cuối cùng của ông cũng không còn. Ông
chỉ có thể run rẩy nhìn cô bé, hai dòng nước mắt từ khóe ứa ra chảy dài.
– Đừng lo, ông sẽ sớm gặp lại con bé thôi.
Dương Vỹ nhìn Lưu Ly nằm gục dưới sàn, khóe môi nhếch nụ cười nửa
miệng, rồi lạnh lùng quay sang ông Hạ với ánh mắt thỏa mãn. Cây súng lại nhắm
vào đầu ông chuẩn bị siết cò.
Nhưng rồi một tiếng động nhỏ vang lên khiến anh ta dừng lại,
viên đạn trên ngực Lưu Ly rơi ra lăn xuống sàn nhà. Cô bé từ từ mở mắt ra ngồi
dậy. Có thể coi đây là một kì tích, viên đạn mà Dương Vỹ bắn vào cô đã trúng
vào chiếc mai của chú rùa nhỏ Lưu Ly đeo trước ngực. Cô chỉ bị áp lực của viên
đạn làm hơi tức ngực một chút. Con rùa có lẽ bị đau, nó ló chiếc đầu nhỏ ra ngó
nghiêng một chút rồi lại chui vào vỏ.
Dương Vỹ nhìn con rùa đeo trên ngực cô bé hiểu ra vấn đề. Cây
súng lại chuyển hướng nhắm vào đầu Lưu Ly. Còn Lưu Ly, cho đến tận lúc này cô
vẫn không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Cô từ từ đứng dậy nhìn ba mình
đang nằm thoi thóp, sau đó ngước ánh mắt trong veo vô hồn lên người trước mặt
lắp bắp.
– Dương Vỹ…tại sao?
Dương Vỹ nhìn cô mỉm cười. Nhưng không phải nụ cười ấm áp đầy
yêu thương như ngày nào, mà là nụ cười nửa miệng đáng sợ giành cho kẻ thù. Ngón
tay chầm chậm siết cò.
– Đừng!!!
Ông Hạ vội đưa bàn tay run rẩy ra nắm lấy chân anh ta.
– Dương Vỹ…tôi cầu xin cậu, đừng giết Lưu Ly. Mọi tội lỗi đều do
tôi mà ra, con bé không làm gì sai cả…xin hãy tha mạng cho nó.
– Pap…py…Lưu Ly cất tiếng, cổ họng cô khản đặc, đôi mắt thẫn thờ
nhìn ông đang nằm gục dưới sàn.
Đã có chuyện gì xảy ra? Cô không hiểu. Tai sao Dương Vỹ lại giết
pappy? Tại sao anh ấy lại muốn giết cô? Cô thật sự không hiểu. Tại sao không phải
một ai khác mà lại là Dương Vỹ? Đây không thể nào là sự thật.
Bên ngoài trời những tia chớp không ngừng nổi lên tạo ra thứ ánh
sáng mờ ảo chiếu rọi vào căn phòng. Lưu Ly vẫn đứng lặng im, ánh mắt vô hồn
nhìn chăm chăm vào họng súng đen ngòm trước mặt.
Ở dưới đất, ông Hạ ngước khuôn mặt bê bết máu nhìn cô đau khổ,
rồi cố gắng lấy chút sức lực cuối cùng đưa cánh tay nhuốm đỏ máu còn lại nắm
chặt lấy chân Dương Vỹ van xin.
– Dương Vỹ…làm ơn hãy tha mạng cho Lưu Ly. Con bé không có tội
gì cả…làm ơn đừng giết nó, tôi van xin cậu.
Một giọt nước mắt nóng hổi rơi trên má Lưu Ly. Dương Vỹ nhìn
thấy, ngón tay siết cò súng chợt khựng lại. Lưu Ly nhìn ba mình, nước mắt trào
ra. Một con người cố chấp như ông, một kẻ kiêu ngạo như ông mà có lúc van xin
người khác? Chỉ vì cô?
Dương Vỹ hạ khẩu súng xuống cười nhạt.
– Ông nói đúng, nếu để con bé chết ngay bây giờ thì dễ dàng cho
nó quá. Như vậy món nợ tôi đòi lại từ ông vẫn còn quá thiệt thòi.
Ông Hạ thở dốc, máu vẫn không ngừng túa ra trên nền nhà. Nhưng
đôi mắt đau đớn vẫn cố ngước nhìn về đứa con gái trước mặt. Lưu Ly đứng bất
động một chổ. Cơ thể cô dường như không còn chút sức lực nào nữa, chỉ có nước
mắt là vẫn mãi tuôn rơi. Dương Vỹ chầm chậm đi lại đứng trước mặt cô, bàn tay lạnh
lẽo đưa lên gạt một giọt nước mắt đang lăn trên khuôn mặt bé nhỏ của cô.
– Lưu Ly! Anh phải cảm ơn em. Dương Vỹ cất tiếng, đôi mắt đen
thẳm nhìn sâu vào đôi mắt trong veo vô hồn của Lưu Ly, giọng đều đều.- Nhờ em
ép ba mình nhường lại vị trí lão đại cho anh, anh mới có thể thâu tóm tất cả
quyền lực và được như ngày hôm nay. Lưu Ly, anh giết được ba em hoàn toàn nhờ vào
sự giúp đỡ của em.
Trái tim Lưu Ly như bị một mảnh thủy tinh cứa nát. Những lời Dương
Vỹ vừa nói khiến cô thấy nghẹt thở, ngực cô đau nhói lên từng hồi. Cô không
biết chuyện gì đang diễn ra. Nhưng điều duy nhất cô hiểu, cô chính là kẻ đã đẩy
ba mình vào chổ chết. Dòng nước mắt trong veo lại trào ra. Dương Vỹ đưa tay gạt
đi cho cô.
– Tha mạng cho em lần này, coi như anh cảm ơn em. Dương Vỹ lạnh
lùng cất bước quay đi.- Lên đường mạnh giỏi nhé, lão đại!
Dương Vỹ đi rồi, Lưu Ly vẫn đứng bất động nhìn ông Hạ. Đôi mắt
trong veo vô hồn nhạt nhòa. Dưới sàn máu vẫn loang ra, tanh nồng. Rồi đôi chân
nhỏ bé yếu ớt run rẩy bước lại gần ông gục xuống.
– Pappy…Là thật sao? Chính con đã hại chết pappy thật sao?
Ông Hạ nhìn con, bàn tay run run cố đưa lên chạm nhẹ vào khuôn
mặt cô bé.
– Không. Lưu Ly…Không phải lỗi của con.
Lưu Ly òa khóc. Những giọt nước mắt nóng hổi rơi nhẹ trên mặt ba
mình, cuốn trôi đi vệt máu tanh nồng. Thì ra tất cả là do cô. Cô chính là kẻ đã
giết ông, cô chính là người đẩy ông vào chổ chết, thế mà ba cô lại cầu xin Dương
Vỹ tha mạng cho cô. Tại sao ông phải làm như vậy? Lưu Ly cảm thấy cô hoàn toàn
không đáng để ông làm vậy.
Cô khóc, khóc rất nhiều, cổ họng nghẹn lại, đôi bàn tay bé nhỏ
cố ôm chặt lấy ông. Từ trước đến giờ ông luôn yêu thương cô, quan tâm chăm sóc
cô. Cô tránh né ông. Bảo rằng ông phiền phức. Bây giờ ông sắp biến mất rồi cô
lại thấy đauđớn

Trang: [<] 1, 28, 29, [30] ,31,32 ,73 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT