|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
đến bây giờ
cô vẫn còn ám ảnh về những gì đã xảy ra. Tên du côn vẫn không buông cô bé ra,
gã cúi sát xuống mặt cô bé đùa cợt.
Lưu Ly ra sức giẫy giụa, vết thương trên bụng cô nhói đau, nhưng
trên hết là cảm giác buồn nôn và chóng mặt, Lưu Ly hiểu đây là dấu hiệu cho
thấy cô sắp ngất xỉu, hai cánh tay bé nhỏ của cô vung loạn xạ vào mặt tên côn
đồ trước mặt, cả người dâng lên một cảm giác sợ hãi và kinh tởm.
Đột nhiên cả đám xôn xao chợt im bặt, rồi đám bạn của tên này
vội vã bỏ chạy bán sống bán chết. Tên này lúc đó mới nhìn lên. Hổ Phách đang đi
đến. Bộ dạng chỉ có thể diễn tả bằng hai từ: Khủng khiếp.
– Mày đang làm trò gì đó?
Gã này luống cuống thả Lưu Ly ra. Hổ Phách đã đi đến trước mặt
nó. Đôi mắt đen thẳm bây giờ sắc lạnh tựa hai lưỡi dao găm. Anh Thảo vội đi đến
đỡ Lưu Ly dậy. Lưu Ly thấy hơi choáng, cô đưa tay lên dụi dụi hai mắt, cơ thể
vẫn khó chịu. Đối mắt díu lại, cả người cô chỉ muốn đổ gục xuống. Cô định nói
Anh Thảo đưa mình về lớp. Nhưng rồi có một điều khiến cô phải chú ý.
Hổ Phách đang nắm đầu gã học sinh cá biệt kia giáng mạnh vào
tường, máu gã túa ra khắp mặt, đôi mắt kinh hoàng của nó cũng nhuộm đỏ máu. Hổ
Phách lúc này dường như nổi điên. Lưu Ly hơi tái mặt. Nếu cứ để Hổ Phách như
vậy một chút thôi sẽ xảy ra án mạng mất.
– Hổ Phách…dừng lại đi!
Hổ Phách không dừng lại, tên kia hình như đã ngất xỉu, máu từ
vết thương trên trán nó túa ra ướt đẫm chiếc áo sơ mi đồng phục. Hổ Phách vẫn
giáng mạnh đầu nó vào tường. Đám Hoa Thiên đứng bên cạnh đó chỉ im lặng nhìn
cậu chứ tuyệt nhiên không có hành động can thiệp.
– Hổ Phách! Dừng lại đi. Lưu Ly nhìn cậu hốt hoảng, rồi cô bé
quay sang đám bạn cầu cứu.-Hoa Thiên…các anh mau cản anh ấy lại đi!
Đáp lại sự hốt hoảng lo lắng của Lưu Ly chỉ là cái nhún vai thờ
ơ của đám đàn anh, thực sự thì họ cũng không có ý định can thiệp nếu không muốn
nói là họ còn giúp Hổ Phách tẩn tên xấu số kia một trận. Lưu Ly nhìn mấy đàn
anh bất lực, rồi cô loạng choạng đi lại gần Hổ Phách.
Một tiếng động nhỏ nhưng đủ để khiến Hổ Phách quay sang. Lưu Ly
đã nằm gục dưới đất, mặt trắng bệch, hai mắt nhắm chặt.
– Lưu Ly!!! Cậu sao vậy? Anh Thảo cúi xuống lay mạnh. Lưu Ly
không trả lời.
Hổ Phách giờ mới chịu dừng lại, cậu ném tên du côn đang sống dở
chết dở trong tay mình ra rồi chạy đến bế xốc cô bé đưa lên phòng y tế. Ở một
góc tường gần đó, có kẻ nhíu mày không hài lòng. Sau khi đám Hổ Phách đưa Lưu
Ly đi rồi, kẻ đó mới chậm chậm đi lại gần tên học sinh đang nằm gục dưới đất,
máu me nhuộm đỏ người.
– Vô dụng! Cẩm Vân đưa chân lên đạp mạnh vào bụng tên xấu số
đang bị thương, đôi môi đỏ mọng mím lại tức tối.-Bảo cho con bé đó một trận
thôi mà cũng không làm được.
Chương 18: Khi Thiên Thần Nổi Giận
Lưu Ly nằm ngủ mê mệt trên giường. Sau một lúc kiểm tra tình
hình sức khỏe cho cô bé thì ông bác sĩ già cũng đi ra gặp Hổ Phách ở căn phòng
bên cạnh.
– Bác sĩ, con bé thế nào rồi? Mới thấy chiếc áo trắng đi vào, Hổ
Phách vội đứng bật dậy vồn vập.-Không phải ông nói vết thương của Lưu Ly đã
khỏi rồi sao? Sao tự dưng lại ngất xỉu?
Đẩy cặp mắt kính vuông to bản trên mắt lên cho cân, lấy giọng
nghiêm trọng nói đều đều.
– Vết thương của cô bé căn bản đã bình phục. Tuy nhiên có một
vấn đề nghiêm trọng hơn. Đưa cho Hổ Phách túi hồ sơ trong chiếc cặp táp đen,
ông ta nhíu mày.-Theo như kết quả xét nghiệm hôm trước ở bệnh viện cho thấy cô
bé bị ung thư tủy, đang bước vào giai đoạn nghiêm trọng.
– Ung thư tủy? Hổ Phách nhìn ông ta hoang mang.
– Lưu Ly sao? Đám Hoa Thiên cũng kinh ngạc không kém.
– Các cậu có để ý dạo gần đây cô bé hay chóng mặt và ngất xỉu
không? Đó chính là một trong những dấu hiệu của bệnh ung thư tủy. Căn bệnh này
rất nguy hiểm. Nếu không sớm được làm phẫu thuật, cô bé sẽ không sống được lâu
nữa đâu.
– Thế thì mau làm phẫu thuật cho con bé đi, ông còn chờ gì nữa? Hổ
Phách run rẩy nắm chặt lấy cổ áo ông bác sĩ, ông ta vội gỡ tay cậu ra thở dài.
– Không đơn giản như cậu nghĩ. Cô bé mới bị thương rất nặng, cơ
thể còn chưa bình phục hẳn, không thể tiến hành phẫu thuật bây giờ được. Hơn
nữa muốn tiến hành phẫu thuật cần có người hiến tủy cho cô bé, để tìm được
người có tủy phù hợp và tình nguyện giúp không phải là chuyện dễ. Ông bác sĩ
thở dài đăm chiêu.
– Tôi nhất định sẽ tìm được người hiến tủy cho con bé. Khi nào thì
có thể tiến hành phẫu thuật? Hổ Phách hỏi lại, ánh mắt đen thẳm pha chút hoang
mang.
– Ít nhất phải hơn hai tháng nữa.
Hổ Phách bước vào phòng.
Lưu Ly đang được truyền máu. Sắc mặt cô bé đã hồng hào trở lại. Ông bác sĩ đã
cảnh báo cậu phải chăm sóc cô bé cẩn thận, tuyệt đối không để cô bé bịkích
động, điều này sẽ ảnh hưởng không tốt đến căn bệnh của cô bé. Hổ Phách đưa tay
lên gạt nhẹ vạt tóc trên trán cô bé, khuôn mặt thiên thần hiện ra rõ hơn, cậu
mỉm cười buồn. Không hiểu sao những lúc cô bé say ngủ thế này cậu lại thấy cô
đơn quá, cảm giác như trên thế giới này chỉ còn một mình cậu tồn tại vậy.
Một cơn gió nhẹ ùa qua cửa sổ lùa vào phòng, chiếc rèm cửa sổ
màu kem khẽ tung bay. Hổ Phách khẽ chạm nhẹ tay vào má Lưu Ly, làn da trắng mịn
mỏng manh như da em bé khiến cậu có cảm giác nó sẽ bị trầy xước nếu cậu chạm
mạnh. Lưu Ly nằm im như con búp bê nhỏ. Túi máu đã truyền gần hết. Hổ Phách đợi
cho những giọt cuối cùng cạn đi mới nhẹ nhàng rút chiếc kim ra khỏi cánh tay cô
bé, động tác này dường như khiến Lưu Ly hơi đau, cô bé từ từ mở mắt ra nhìn
lên.
– Hổ…Phách…
– Em thấy trong người thế nào rồi? Hổ Phách ngồi xuống vuốt nhẹ
tóc cô bé mỉm cười dịu dàng.
– Em khỏe rồi. Lưu Ly chống tay ngồi dậy nhìn quanh căn phòng
rồi ngước lên.-Anh đưa em về nhà sao? Tên kia thế nào rồi? Anh chưa giết chết
nó đó chứ?
– Chưa. Nhưng nếu em muốn anh sẽ đi giết nó cho em ngay bây giờ.
Lưu Ly nhớ lại bộ dạng hung dữ của Hổ Phách lúc đó hơi rùng
mình, cô bé vội rụt cổ lắc đầu.
***
– Lưu Ly, ăn tối xong làm hết bài tập anh mới giao khi nãy nhé.
Lưu Ly nhìn cậu phụng phịu.- Hổ Phách…em mới khỏe lại thôi mà, hôm
nay em học nhiều lắm rồi, tối em muốn coi anime.
– Mệt mỏi. Không thể học tiếp, chỉ có thể coi anime? Hổ Phách
thở dài. Hình như dạo này cậu nuông chiều Lưu Ly quá khiến cô bé hư rồi.
Hai người đi đến cầu thang thì nghe tiếng cãi vã trong nhà bếp
vọng ra.
– Tử Minh! Anh đã hứa là sẽ giúp em và Hổ Phách kết hôn sao còn
để con bé đó ở trong nhà này? Sao anh không đuổi cổ nó đi?
Cẩm Vân đang mặt nhăn mày nhó đứng trước mặt Tử Minh. Hổ Phách
và Lưu Ly đã đi vào nhưng cả hai người kia đều không nhận ra. Tử Minh chậm rãi
đặt tay xuống bàn ăn cười nhẹ.
– Anh cũng muốn em và Hổ Phách kết hôn, nhưng thằng nhóc nhất
quyết từ chối thì em bảo anh phải làm thế nào? Anh đã để
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




