|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
trải dài xa tít tắp. Chạy ngang qua vườn bắp có một
đường ray tàu bên cạnh một hồ nước rộng trong vắt. Nông trại này thật đẹp và có
vẻ yên bình. Nhưng đến đây thì con đường lại chia thành ba hướng. Hổ Phách dừng
xe lại đăm chiêu.
Đang không biết đi theo
ngã nào thì hai người nhìn thấy bóng một cô gái. Một cô gái có lẽ còn khá trẻ,
trạc tuổi hai người, mặc sơ mi trắng, quần jin bó sát đóng thùng rất cá tính, cô
gái đi đôi giày đen cao cổ, trên đầu còn đội một chiếc mũ cao bồi, mắt kiếng
đen che gần nửa khuôn mặt trên, mái tóc dài đen nhánh được cột túm gọn bằng một
sợi dây bạc sau gáy. Cô gái đang đứng dựa vào một chiếc Lamborghini
màu đỏ rực ngước lên nhìn trời. Dáng vẻ nhàn nhã thanh tao. Mặc dù trang phục
có phần cá tính nhưng cũng không thể giấu được vẻ đẹp rạng rỡ của cô. Hoa Thiên
đi đến gần định hỏi thăm thì chợt ngây người.
Cô gái cũng nhanh chóng nhận ra có người đang đứng nhìn mình
chằm chằm. Cô quay lại tò mò.
Hoa Thiên đưa tay lên gãi đầu ấp úng.-Tôi…tôi muốn…hỏi thăm…
– Chuyện gì? Cô gái đưa
tay tháo cặp kính râm trên mặt xuống, khuôn mặt xinh đẹp lộ ra rõ hơn càng
khiến Hoa Thiên mê mẩn ngây người nhìn.
– Xin hỏi cô có thấy một chiếc xe hơi đen chạy qua đây không? Hổ
Phách đi đến trước mặt cô gái lịch sự hỏi thăm. Thái độ bình thản không tỏ vẻ
gì lúng túng như tên bạn của mình.
Cô gái kia nhìn Hổ Phách có vẻ hiếu kì rồi nở một nụ cười khó
hiểu. – Các người có việc gì với đám người đó à?
– Cô biết họ? Hổ Phách vui mừng hỏi lại.-Cô có thể chỉ cho tôi
biết chủ nhân chiếc xe đó bây giờ đang ở đâu không?
– Đó là xe của nhà họ Lưu. Có lẽ bây giờ đang ở trong thị trấn.
– Đi đường nào để tới đó. Hổ Phách nóng vội hỏi.
– Rẽ phải rồi đi thẳng. Cô gái kia chầm chậm đeo kính râm lên
rồi đưa tay chỉ con đường bên phải cho Hổ Phách.
– Cám ơn cô!
Đã xác định được phương hướng. Hổ Phách không chậm trễ lôi theo
Hoa Thiên đang đứng ngây ngốc như người mất hồn lên xe phóng đi. Tên bạn phía
sau cậu vẫn còn chưa tỉnh táo.
– Hổ Phách, có lẽ tớ bị mũi tên cupido bắn chết rồi.
Cuối cùng cũng thấy thị trấn mà cô gái kia nói. Nơi này có vẻ
khá sầm uất và sạch sẽ. Hai bên đường dày đặc các cửa hàng bán các mặt hàng thủ
công mĩ nghệ, khắp nơi tấp nập người mua bán, cảnh tượng sôi động không khác gì
một điểm du lịch.
Sự xuất hiện của Hổ Phách và Hoa Thiên cũng nhanh chóng lọt vào
mắt những người dân ở đây, lập tức họ quay lại nhìn hai người khách lạ với vẻ
kì quái. Ánh mắt phức tạp khó hiểu. Hổ Phách và Hoa Thiên ban đầu có hơi ngạc
nhiên vì thái độ của những người ở đây, nhưng sau đó thì nhanh chóng dẹp hết
thắc mắc của mình sang một bên khi nhìn thấy ở phía trước, chiếc xe đã bắt cóc
Lưu Ly đang đi với tốc độ rất chậm. Họ cũng nhận ra ngồi ở băng ghế sau là
người thanh niên lạ đã bắt cô bé ở cổng trường.
Hổ Phách nở một nụ cười nửa miệng rồi rồ ga lao vụt lên. Chiếc
xe mô tô tiếp cận chiếc xe hơi bất ngờ nhảy chồm lên, bánh trước của nó giáng
mạnh vào đầu kính xe hơi khiến nó vỡ nát. Tên tài xế giật mình vội thắng gấp
lại. Hoa Thiên ngồi phía sau cũng bị hất xuống đường, nhưng cậu nhóc đã nhanh
nhẹn lộn người ra sau đáp xuống đất an toàn, sau đó ngước lên mắng té tát tên
bạn thân trước mặt.
– Thằng ngu kia! Sao mày dám hất tao xuống đường? Có biết nguy
hiểm lắm không? Đầu mày chứa toàn bã đậu hay sao mà không biết suy nghĩ gì thế
hả? Mẹ kiếp! Ai đã nuôi thằng ngu này lớn đến chừng này chứ?
Không để ý đến thằng bạn thân đang ngồi mắng mình dưới đất. Hổ
Phách dựa xe xuống chắn trước chiếc xe hơi rồi hùng hổ bước lại.
– Bọn kia, muốn sống thì trả con bé lại cho tao.
Cánh cửa xe mở ra cho cậu thấy người thanh niên kia đang ôm Lưu
Ly. Trong lòng Hổ Phách dâng lên cảm giác khó chịu. Người thanh niên ngồi trong
xe nhìn Hổ Phách cười nhàn nhạt.
– Dámđuổi theo tới tận đây vì con bé này à?
Không đợi người thanh niên này ra lệnh, ba tên trên xe nhảy
xuống lao vào tấn công Hổ Phách. Hổ Phách cười nhạt đạp văng tất cả qua một bên
rồi tiến lên. Người thanh niên kia thấy vậy thở dài bước ra, bế theo Lưu Ly đặt
nằm xuống chiếc ghế đá đặt trên hè phố gần đó, rồi cũng săn tay áo lên, nhìn Hổ
Phách cười với vẻ thích thú.
– Thằng nhóc! Nếu còn gì trăn trối thì nói đi.
Chẳng mấy chốc khu phố yên bình trở nên náo loạn.
Ở trên chiếc ghế đá gần đó, Lưu Ly đang say ngủ. Vài tia nắng
chiều xuyên qua tàn lá rơi nhẹ lên khuôn mặt búp bê trắng nõn khiến cô bé càng
trở nên xinh đẹp.
Chương 4: Công Chúa Nhỏ Của Ông Trùm
Ngày hôm đó người dân ở thị trấn được một màn rửa mắt với pha
đấu võ cực kì hấp dẫn của hai anh chàng đẹp trai ngay trên phố. Sau một hồi đấu
cước không phân thắng bại, hai người tách ra, giữ một khoảng cách nhỏ dò xét sơ
hở của đối phương. Nhìn Hổ Phách với ánh mắt đen thẳm xa xôi, người thanh niên
kia cười nhạt:
– Không tệ!
Hổ Phách cảm thấy hơi khó chịu trước thái độ bề trên của người
trước mặt nên tức tối lao vào bồi tiếp một cú đấm ngang mặt đối thủ. Anh chàng
kia dường như đọc được đòn đánh của cậu nên lùi lại sau một chút. Hai cánh tay
cứng ngắc đưa chéo lên khóa chặt cổ tay Hổ Phách, sau đó nắm chặt và bẻ oặt ra
sau. Tất cả những động tác của anh ta rất nhanh chóng và không hề có một tiểu
tiết nào thừa. Hổ Phách bất ngờ, đây là lần đầu cậu bị người ta khống chế.
Hoa Thiên thấy vậy định chạy tới can thiệp. Đột nhiên đám đông
từ từ rẽ sang hai bên cho một người nào đó đi tới.
– Ở đây xảy ra chuyện gì thế ?
Người mới xuất hiện này là một người đàn ông hơi kì lạ. Ông ta
mặc trên người bộ đồ tàu có vẻ giản dị. Tuổi ngoài 40. Đầu hói một chỏm tóc
trên đỉnh, trên khuôn mặt gắn một chiếc kính lão vuông to bản. Dáng vẻ ông ta
vừa giống một viên chức suốt ngày ngồi bàn giấy ở công ty lại vừa giống một ông
chú dưới quê mới lên thành phố. Đi lại chiếc ghế Lưu Ly đang nằm, ông ta nở một
nụ cười hiền lành đưa tay lên vuốt nhẹ khuôn mặt búp bê đáng yêu của cô bé.
– Sao lại để nó nằm đây? Rồi ngước lên nhìn người thanh niên kia
đang khống chế Hổ Phách có vẻ tò mò.- Dương Vỹ! Hai thằng nhóc đó là ai?
– Đừng có chạm tay vào con bé!
Hổ Phách gào lên, dùng hết sức lao ra sau khiến đối thủ va mạnh
vào tường rồi nhanh chóng thoát ra khỏi cánh tay cứng ngắc đang siết chặt cổ
mình.
Người đàn ông kia nhìn lên Hổ Phách cười nhạt.- Thằng nhóc này khá
đấy.
Âm thanh huyên náo khiến Lưu Ly tỉnh giấc. Khuôn mặt bé nhỏ xinh
xắn khẽ cử động, rồi hàng mi cong chầm chậm mở ra. Và đập vào mắt cô là lão
quái vật hói đầu đang cúi xuống cười nham nhở.
– Ngủ ngon không, bé con?
Lưu Ly nhìn ông ta tức tối, sau đó bật dậy đứng trên ghế đá ông
ta tới tấp.
– Lão già hói đầu! Đồ đáng ghét!
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




