|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
Khắp nơi
trong nhà đều là những món đồ cổ vô giá. Sàn nhà lát gỗ thích. Có hệ thống điều
hòa nhiệt độ đầy đủ. Hổ Phách đưa tay lên cằm suýt xoa. Ngay cả nhà cậu nổi
tiếng là đại gia lắm tiền ở trên thành phố cũng không thể so sánh được với nơi
này.
Một cô gái giúp việc dẫn hai người lên lầu hai và chỉ phòng cho
từng người. Sau khi vệ sinh cá nhân xong họ lại được mời xuống ăn tối.
Từ lúc về đến nhà, Lưu Ly tỏ ra rất quan tâm đến Hổ Phách, điều
này khiến ông Hạ và Dương Vỹ có vẻ không vui. Nhưng ở một nơi hẻo lánh như thế
này Lưu Ly có rất ít bạn, hơn nữa Hổ Phách và Hoa Thiên dám liều mạng chạy một
quãng đường dài để cứu Lưu Ly bất chấp nguy
hiểm, nên ông Hạ cũng không nỡ đuổi
hai tên nhóc mà theo ông không xứng làm bạn với con gái ông.
Sáng hôm sau.
– Lưu Ly, em có chắc là tìm được cô gái hôm qua anh gặp không?
Hoa Thiên đi bên cạnh Lưu Ly sốt ruột nhìn ngó xung quanh.
Hổ Phách và Lưu Ly thở dài. Từ tối hôm qua đến giờ cứ làm loạn
lên đòi đi tìm cô gái xinh đẹp đó. Mà tất cả những gì Hoa Thiên biết là cô ấy
rất đẹp, rất cá tính. Ngoài ra đến tên của cô ấy cũng không biết. Nhưng trong
cái thị trấn bé nhỏ này thì việc tìm một cô gái xinh đẹp đặc biệt như thế cũng
không phải khó. Nhất là đối với Lưu Ly, con gái cưng của một ông trùm.
Chỉ chưa đầy một tiếng đồng hồ. Lưu Ly đã cho tập hợp một hàng
dài các cô nhân công ở khắp nông trại.
– Người con gái mà anh gặp hôm qua rất đặc biệt. Không phải
những người này. Sau một buổi tìm không có kết quả, Hoa Thiên quay sang Lưu Ly
nhăn nhó.
– Sao anh không nói sớm? Cô bé mỉm cười rồi quay sang một cô gái
bên cạnh.- Chị gọi chị Noong ra đây giúp em đi.
Cô gái kia gật đầu, đi một lúc thì trở về với một cô gái khác.
Một cô gái có thân hình hơi quá khổ so với những cô gái bình thường, cao khoảng
1m85, vai rộng, chân mày rậm, khuôn mặt tròn như chiếc bánh bao. Cô nàng mặc
một bộ đầm màu xanh đen diêm dúa, đeo tạp dề trắng. Mái tóc dày thắt hai bím, môi
tô son đỏ chót y chang mấy bà phù thủy trong truyện cổ tích.
Hoa Thiên mặt buồn hiu chưa nói được câu nào đã thấy cô gái kia
ngúng nguẩy đi lại gần mình. Chiều cao của cô gái này hơn hẳn cậu một cái đầu.
Lấy chiếc khăn tay ra vò vò có vẻ bối rối, cô gái đụng mạnh hông mình vào người
Hoa Thiên nhỏng nhẽo.
– Nghe nói anh đang tìm em?
Hổ Phách giật mình quay lại. Hoa Thiên điếng người. Mới nhìn qua
đã thấy không bình thường rồi. Bây giờ nghe cái giọng eo éo như gà mái này thì
hai người có thể khẳng định đây là một gã bóng. Hoa Thiên tái mặt lùi ra sau.
Không nhận ra vẻ sợ sệt lo lắng của cậu, Lưu Ly nhiệt tình giúp hai người thắt
chặt mối quan hệ bằng những lời giới thiệu sau:
– Đây là chị Noong, người giúp việc nhà em kiêm đầu bếp nấu ăn
cho nhân công trong nôngtrại, đây có phải là chị gái xinh đẹp anh đang tìm
không?
Hoa Thiên mặt trắng bệch ra sức lắc đầu, Hổ Phách thì ôm bụng cố
nhịn cười.
– Cô này…rất đặc biệt… Nhưng không phải kiểu đặc biệt như anh
nói. Hoa Thiên cố lùi ra sau, cô gái kia càng tiến tới.
Chẳng nói chẳng rằng. Đôi mắt trợn tròn dưới hàng chân mày rậm
nhìn Hoa Thiên xúc động, cái mũi cà chua to đùng chợt thở dốc y như chú trâu
rừng sắp lao vào trận chiến. Sau vài giây nhìn ngắm con mồi, cô gái kia lao đến
bế thốc Hoa Thiên chạy đi sau khi quẳng lại một câu vội vàng cho Lưu Ly.
– Cô chủ yêu quý! Hôm nay tôi xin phép nghỉ một hôm, tôi sẽ chăm
sóc tử tế cho anh chàng đẹp trai này.
Hoa Thiên trên tay cô ta ra sức dẫy dụa và quay mặt về hai người
bạn cầu cứu thảm thiết. Nhưng đáp lại tình cảnh tội nghiệp đó, Hổ Phách vẫy tay
nhìn theo mỉm cười.
– Vui vẻ nhé, bạn tốt!
Kẻ phiền phức đã bị quỷ tha. Hổ Phách và Lưu Ly nhẹ nhỏm dắt tay
nhau đi dạo quanh bờ sông. Cô bé dẫn Hổ Phách đi thăm quan tất cả mọi nơi trong
nông trại. Điểm cuối cùng là một đỉnh đồi gần đó. Nơi này mọc đầy dâu dại và
những loài hoa màu tím kì lạ mà hai người không biết tên.
– Nơi này thật yên bình. Hổ Phách mỉm cười nhìn về xa xa.
Lưu Ly có vẻ hơi bất ngờ trước câu nói của cậu. Cô bé lặng im
nghĩ ngợi một lát rồi cười buồn. Ai mới tới cũng nghĩ nơi này yên bình. Nhưng
thực ra không phải vậy.
Hai người đứng trên đỉnh đồi, nhìn từ vị trí này xuống có thể
bao quát được một phần nông trại trước mắt. Khắp nơi đều trải một màu manh mượt
mà của bắp và cà phê. Nơi hai người đang đứng có một bóng cây ngô đồng to xõa
ra che mát một góc đồi. Bên dưới là thảm cỏ xanh mát dịu. Xen lẫn trong đám cỏ
là những bông hoa dại đủ màu sắc. Lưu Ly lặng lẽ đi đến nơi cao nhất trên đỉnh
đồi. Ở đây có một ngôi mộ nhỏ nằm lẻ loi. Xung quanh ngôi mộ là một mảng hoa
xanh ngắt.
– Lưu Ly, đây là mộ của ai thế? Hổ Phách hơi tò mò quay sang hỏi
Lưu Ly.
– Mộ của mẹ em. Lưu Ly đi lại đặt một bó hoa nhỏ mới hái lên trên
rồi đưa tay gạt một lọn tóc vừa bị gió hất tung.- Khi còn sống mẹ em rất thích
nơi này, lộng gió và có thể nhìn khắp nơi xung quanh thị trấn.
Hổ Phách không hỏi gì nữa, cậu nhận thấy Lưu Ly hơi buồn. Cậu để
cô bé lặng im ngồi trước mộ, còn mình thì ngồi dựa vào gốc cây ngô đồng gần đó,
miệng ngậm một cọng cỏ non, thả ánh mắt xa xăm lên nhìn trời. Vài cánh chim
chao đảo trên đầu, gió nhẹ ùa qua mát rượi, ngồi từ đây nhìn xuống cánh đồng
bắp cậu có thể thấy hàng ngàn tia nắng đang nhảy múa trên những chiếc lá xanh
ngắt. Nắng vàng, nhưng không oi ả. Những ngày cuối đông thời tiết đã trở nên se
se lạnh.
Chương 5: Quá Khứ Kinh Hoàng
Lưu Ly không biết từ lúc nào đã mon men lại gần Hổ Phách, đôi mắt trong veo nhìn cậu chăm chú như thắc mắc không biết Hổ Phách đang nghĩ gì, đôi môi nhỏ xíu phớt hồng khẽ cử động khiến cậu hơi bối rối. Cậu khoác vai cô bé kéo lại gần mình. Lưu Ly trong lòng cậu bây giờ y như con mèo nhỏ. Nhưng dường như cô bé chỉ tỏ ra ngoan ngoãn với cậu.
– Hai ngày nữa ở đây tổ chức lễ hội đó Hổ Phách. Lưu Ly ngước lên mỉm.
– Lễ hội gì?
– Lễ hội cầu may. Cuối mổi vụ hoa màu dân nơi đây thường tổ chức một lễ hội rất lớn để ăn mừng mùa màng bội thu, đồng thời để mọi người có cơ hội giải trí trước khi bước sang năm mới. Đây cũng là một dịp tốt để các chủ nông trại quảng cáo những mẩu nông sản cho các nhà tư bản đến thu mua. Người ta sẽ làm các món đặc sản và hàng gia công bán cho du khách, gia đình em là khách mời danh dự, nếu anh tham gia cũng sẽ trở thành khách mời danh dự.
Lưu Ly liến thoắng quảng cáo. Hổ Phách lặng im ngồi nghe, đôi khi mỉm cười với vẻ thích thú, bất chợt cậu ghé sát vào mặt Lưu Ly mỉm cười ranh mãnh:
– Em muốn anh ở lại đây bao lâu?
Lưu Ly ngây người. Cô bé ngước lên trời nghĩ ngợi. Thực ra cô muốn Hổ Phách ở lại bao lâu. Một ngày…hai ngày hay ba ngày? Tính bằng ngày thì chưa đủ.
– Cả đời.
Cô bé bất giác buột miệng. Sau đó hiểu ra là mình không nên nói, khuôn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




