watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7536 Lượt

rất
nhiều rồi, cô không muốn tiếp tục kéo họ vào rắc rối của mình nữa.-Nếu các anh
gặp Hổ Phách thì cho em biết với nhé.
Nói rồi cô bé cúi chào và quay đi, ba chàng trai vẫn nhìn theo
cô khó hiểu.
Nhưng Lưu Ly đi khỏi lớp chưa đầy 10 phút thì cả trường đã nhao
nhao lên truyền tai nhau tin đồn: Lưu Ly đã bị Hổ Phách bỏ rơi. Khôngbiết
trong lớp lúc đó có một cô nàng xấu tính nào nghe lỏm câu chuyện của họ và gửi
một loạt tin nhắn cho các bạn mình. Chưa đầy năm phút cả trường đã rầm rộ
truyền tai nhau tin tức nóng hổi này. Mặc dù không biết được tính chính xác của
nó.
– Lưu Ly! bị Hổ Phách đá rồi sao?
Vừa về đến lớp đã có một cô bạn tóc đỏ đi đến hỏi thăm, ánh mắt
khiêu khích và khuôn mặt nghênh nghênh của cô này dường như đang cố ý trêu tức
cô. Lưu Ly hơi ngớ người ra một chút, nhưng Anh Thảo đã giúp cô hiểu ra vấn đề.
Cô thở dài. Tật xấu nhất của con người trên thế giới này hình như là nhiều
chuyện.
– Sao lại chia tay vậy Lưu Ly? Hổ Phách chán cậu rồi sao? Một cô
bạn kẻ mắt sắc lẻm đi đến ngồi lên bàn cô.
– Hay vì cậu đã làm gì có lỗi với anh ấy? Bọn tớ nghe nói cậu
đang quen với anh nào bên Royal phải không?
– Nhắc mới nhớ, hình như sáng nay anh ta đưa cậu đi học phải
không? Nhìn hiền lành đáng yêu mà ghê gớm nhỉ?
Lưu Ly nhìn đám người lao xao trước mặt với vẻ thờ ơ. Lũ con gái
đúng là chúa nhiều chuyện, đã thế còn xấu tính hay ghen tị với người khác nữa. Hiện
giờ cô đang đau đầu muốn chết mà còn phải nghe chúng lải nhải.
– Có muốn biết lí do không? Ra về ở lại gặp tôi sẽ cho mấy bạn
biết. Anh Thảo liếc đám con gái đang như ruồi bu xung quanh Lưu Ly, bọn này bây
giờ mới chịu đi về chổ ngồi.
Tan học, Lưu Ly chậm rãi thả bộ trên vỉa hè, trường Royal có lẽ
cũng sắp tan rồi, Đức Duy sẽ lái mô tô sang đón cô. Bố mẹ Đức Duy vốn là nhà
nghiên cứu khoa học, họ đã ra nước ngoài được vài năm để hoàn thành một công
trình nào đó. Bây giờ cậu nhóc sống chung với chị gái trong một căn nhà ở trung
tâm thành phố. Chị của Đức Duy rất hiền và đối xử với cô cũng rất tốt. Chị ấy
đang học năm cuối một lớp thanh nhạc nổi tiếng ở thành phố và tương lai cũng sẽ
ra nước ngoài du học.
Lưu Ly tha thẩn bước đi, những chiếc lá vàng rơi nhẹ dưới mặt
đất đôi lúc quấn vào bước chân cô, cô thấy trong lòng mình trống vắng. Cô nhớ
Hổ Phách, mới vài ngày không gặp được anh mà cô cảm giác đã hơn một thế kỉ. Nhưng
mỗi lần nhớ về anh cô lại nhớ đến ánh mắt lạnh lùng đến vô cảm anh nhìn cô hôm
nào. Tình cảm mà anh dành cho cô, sự yêu thương chăm sóc mà anh dành cho cô,
không lẽ lại không bằng mối thù hận trong lòng anh? Không lẽ anh sẽ quên cô dễ
dàng như vậy sao?
Lưu Ly thấy đau nhói trong lòng, cô cố mở to đôi mắt trong veo
nhìn về phía trước thật bình thản để ngăn không cho nước mắt chảy ra. Rồi một
hình bóng quen thuộc đập vào mắt cô. Hổ Phách đang ở trước mặt cô. Bên kia
đường, anh mặc trên mình chiếc sơ mi trắng, quần kaki đen, hai tay đút túi quần
thong thả sãi những bước chân chậm rãi trên vỉa hè. Lưu Ly không nghĩ

gì nữa,
cô vội lao sang.
– Lưu Ly!!!
Một cánh tay nắm gáy áo cô kéo bật ra sau, rồi một chiếc xe hơi
lao vụt qua trước mặt cô, suýt chút nữa thì nó đã hất tung cô về phía trước. Cô
bé tái mặt, cả người hơi run run.
– Lưu Ly, sao em bất cẩn vậy, suýt nữa thì gặp tai nạn rồi.
Đức Duy nhìn cô bé lo lắng, giờ anh mới buông cô ra. Lưu Ly vội
nhìn sang bên kia đường, bóng dáng Hổ Phách đã biến mất rồi. Lưu Ly ngó nghiêng
cố gắng tìm kiếm, vẫn không thấy anh đâu, cô cúi xuống thở dài, trong lòng thắc
mắc không biết khi nãy mình có nhìn nhầm hay không?
Đức Duy thấy khuôn mặt thất vọng của Lưu Ly có hơi tò mò, cậu
đưa tay vuốt tóc cô bé quan tâm.
– Có chuyện gì sao, Lưu Ly?
– Hình như…em nhìn thấy Hổ Phách.
Đức Duy nhíu mày, rồi cậu nhìn cô bé thở dài. Dường như Lưu Ly
bé nhỏ đã bị ám ảnh quá bởi thằng bạn mắc dịch của cậu rồi, trong lòng cậu
không ngừng dâng lên cảm giác tội nghiệp cho Lưu Ly và căm ghét Hổ Phách cực độ.
Đêm…
Lưu Ly ngồi trên chiếc xích đu ngước nhìn trời, bầu trời đêm dày
đặc ánh sao, những cơn gió mát lạnh ùa qua mơn trớn mái tóc tơ buông xõa của
cô. Lưu Ly nhớ lại lần Hổ Phách và Kiến Văn cùng cô trên chiếc thuyền độc mộc
chạy trốn khỏi thị trấn, lúc đó bầu trời cũng dày đặc ánh sao như bây giờ, khi
đó Hổ Phách đã ôm cô, ôm rất chặt. Lưu Ly thấy tim nhói đau, cô lạnh và đau
kinh khủng, không hiểu sao mỗi lần nhớ về chuyện cũ cô đều đau như vậy, và mỗi
lần đó gương mặt vô cảm lạnh lùng của Hổ Phách lại hiện về trong đầu cô. Rõ mồn
một.
Những ngôi sao lấp lánh trên trời thật đẹp. Lưu Ly thấy chúng
cũng rất gần, cảm giác như chỉ cần với tay ra là có thể chạm vào chúng. Rồi cô
làm một hành động ngốc ngếch. Cô khẽ giơ bàn tay nhỏ bé trắng muốt của mình
lên. Cảm giác trống trơn. Không thể chạm vào thứ gì cả. Lưu Ly cười, giờ mới
nhớ lại là những ngôi sao kia thực chất rất xa xôi, chúng cách cô cả hàng triệu
năm ánh sáng. Những ánh sáng lấp lánh xinh đẹp đó vốn chỉ là ảnh ảo của nó
truyền về trong mắt cô thôi, hiện tại chính lúc này chúng chưa chắc đã còn tồn
tại.
Đôi mắt trong veo hơi mơ hồ.
Lưu Ly cảm thấy lo sợ. Liệu Hổ Phách của cô có giống như những ngôi
sao xa xôi kia hay không? Cô thấy anh, thấy rất rõ, nhưng mãi mãi không thể
chạm vào anh, bởi vì anh đã cách cô rất xa, khoảng cách không có một đơn vị nào
đo nỗi. Lưu Ly đưa bàn tay bé nhỏ của mình lên trước mặt, rồi lại giơ lên cao.
Cảm giác cố đưa ra chạm vào những ngôi sao ấy giống y như cảm giác khi cô đưa
tay cố với lấy tay Hổ Phách hôm nào.
Trống trơn…
Hụt hẫng…
Chẳng có gì cả…
Chiếc xích đu khẽ đong đưa, những cơn gió đêm mát lạnh ùa qua
hất tung mái tóc xõa của cô ra sau vai.
Phải làm sao để gặp lại anh? Cô thấy nhớ anh kinh khủng. Không
biết lúc này đây anh có còn chút nào thương nhớ đến cô hay không? Nếu còn sao
anh không để cô gặp anh? Trái tim cô lạnh giá, cảm giác như nếu còn không thể
gặp lại Hổ Phách một giây nữa thôi nó sẽ ngừng đập mất. Lưu Ly cười. Giờ đây cô
mới nhận ra cô yêu thương Hổ Phách đến mức này.
Hổ Phách…
Ngôi sao xa xôi…
Không lẽ anh thật sự là một ngôi sao cách xa em như vậy sao? Cô
bé khẽ nhắm mắt thở dài. Gió lạnh vẫn ùa qua mang theo những khúc du dương của
trời đêm tĩnh lặng. Dế kêu. Trăng sáng. Tim cô lạnh giá.
Con rùa nhỏ và chú heo đen Nicolai đang đùa giỡn dưới chân cô,
hai con vật này dường như rất hòa hợp. Cô nhìn chăm chăm vào chúng, đôi mắt
trong veo thoáng chốc trở nên mơ hồ. Chợt Đức Duy ở trong nhà chạy ra, anh nhìn
cô vội vã nói.
– LưuLy! Hoa Thiên vừa gọi điện cho anh, cậu ấy nói có người
nhìn thấy Hổ Phách ở To Ninght.
Trái tim Lưu Ly đập mạnh một nhịp. Cô vội bật dậy.
– Chúng ta mau đi tới đó đi!
Đức Duy gật đầu

Trang: [<] 1, 68, 69, [70] ,71,72 ,73 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT