|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
thù đó. Kẻ đã giết ba cậu, kẻ đã ra lệnh cho thuộc hạ cưỡng bức mẹ cậu, hại
chết em gái cậu. Nếu chỉ một phát đạn giết chúng thì thật dễ dàng cho chúng.
Phải làm cho chúng đau đến tận xương tủy, phải khiến chúng tự tay hủy hoại đi
những gì quan trọng nhất mới khiến cậu hả dạ. Trước đây Thành Phong đã năm lần
bảy lượt tìm cách giết Lưu Ly, dù rằng chưa làm được nhưng giờ đây chắc ông ta
đang cắn rứt đau đớn lắm. Hổ Phách khẽ nhếch môi cười. Thật đáng đời ông ta.
Nhưng như vậy thôi vẫn chưa đủ.
Lưu Ly không biết được những gì Hổ Phách suy nghĩ lúc này, cô bé
vẫn đưa đôi mắt trong veo tha thiết nhìn cậu mong chờ.
– Hổ Phách! Anh đừng trả thù nữa. Chúng ta đi khỏi đây đi. Được
không?
Hổ Phách không trả lời. Dòng rượu màu đỏ rực sóng sánh trong ly
thủy tinh mỏng. Đôi mắt đen thẳm như mặt nước hồ đông của cậu phút chốc trở nên
băng lãnh, chạng vạng trong dòng nước lờ mờ. Rồi cậu đưa tay kéo Lưu Ly xuống
trước mặt mình, tay kia nâng cằm cô cười nhạt.
– Lưu Ly! Anh không giống em. Anh không phải là thiên thần. Anh
không biết thế nào là tha thứ. Anh không thể tha cho những kẻ đã giết ba mẹ và
em gái anh. Anh chỉ có thể dừng lại khi những kẻ đó đã chết hết thôi. Phải! Khi
mà chúng đã chết hết.
– Hổ Phách…
Lưu Ly nhìn anh đau lòng. Hổ Phách cũng nhìn cô, ánh mắt lạnh
lẽo phức tạp phút chốc trở nên sắc lẻm. Rồi anh nhếch môi cười.
– Lưu Ly! Em cũng thật ngu ngốc khi tới đây tìm anh.
– Hổ Phách…Lưu Ly nhìn ánh mắt lạnh lẽo của Hổ Phách bỗng dưng
thấy sợ hãi.
– Em không ý thức được giá trị của bản thân mình chút nào hết. Em
là đứa con gái mà Thành Phong thương yêu nhất. Em nghĩ ông ta sẽ thế nào khi
anh giết em?
Hổ Phách nhìn cô, ánh mắt đen thẳm u tối. Sau đó anh rút ra một
con dao bấm sắc lẻm đưa lên trước mặt cô. Lưu Ly thấy tim mình nhói đau. Cô
không tin Hổ Phách sẽ giết cô, cô không sợ con dao trên tay anh sẽ làm bị
thương cô. Nhưng những lời anh nói lại khiến tim cô đau, nó còn có tác dụng
mạnh mẽ hơn ngàn lần vết thương thể xác.
– Đủ rồi đó, Hổ Phách! Đức Duy đứng gần đó cố kìm chế nãy giờ.
Đến khi thấy Hổ Phách đã làm hành động quá đáng, cậu lập tức lao đến.- Buông
con bé ra mau!
Đức Duy kéo cô bé ra, Hổ Phách nhìn cậu, cười nhạt và ra hiệu
cho mấy tên ngồi gần đó, lập tức bọn này xông vào khống chế cậu. Đức Duy không
phải tay vừa, cậu xoay người qua đá văng hai tên này sang một bên. Nhưng Hổ
Phách bất ngờ giáng một cước vào bụng
cậu, cậu gục xuống.
– Đức Duy!!!
Thấy Đức Duy bị đánh, Lưu Ly vội lao đến bên cậu. Nhưng Hổ Phách
đã kéo cô lại, giữ cằm cô, anh vuốt nhẹ khuôn mặt tái nhợt của cô khẽ cười.
– Lưu Ly! Mẹ anh trước đây đã bị ba em cho thuộc hạ cưỡng bức.
Em có muốn biết cảm giác của bà ấy lúc đó như thế nào không?
– Hổ Phách…Lưu Ly nhìn anh sợ hãi. Đôi tay nhỏ bé run rẩy cố gỡ
tay anh ra.
Hổ Phách lạnh lùng ném cô cho đám đàn ông bên cạnh, hất hàm ra
hiệu cho chúng. Mấy tên này dường như chỉ chờ có thế, lập tức giữ chặt lấy cô,
đè xuống đất giở trò. Cẩm Vân đứng bên cạnh Hổ Phách khoanh tay trước ngực nhìn
cô bé nở một nụ cười hài lòng.
– Hổ Phách, Hổ Phách!!! Lưu Ly hoảng sợ vùng vẫy, nhưng dường
như lại khiến bọn người kia thích thú hơn.
– Ngoan nào em gái. Bọn anh sẽ chăm sóc em tử tế mà.
Mấy tên yêu râu xanh giữ chặt lấy tay chân cô, bắt đầu đưa những
cái lưỡi bẩn thỉu liếm láp lên cổ cô. Lưu Ly hoảng hốt giẩy dụa dữ dội, nhưng
sức lực của cô không thấm vào đâu so với những gã đàn ông lực lưỡng. Cô hoảng
hốt, cố đưa mắt nhìn Hổ Phách cầu cứu.
– Lưu Ly!!!
Đức Duy thấy cảnh tượng này, cậu nghiến răng cố nén đau gượng
dậy định lao vào cứu cô, nhưng Hổ Phách đã quay sang đá mạnh vào mặt cậu. Đức
Duy bị va vào tường bất tỉnh. Đứng nhìn Lưu Ly đang tuyệt vọng dẫy dụa, Hổ
Phách nở một nụ cười hài lòng.
– Hổ Phách…cứu em với…Hổ Phách!!!
Lưu Ly nhìn cậu cố gắng cầu cứu. Nhưng đáp lại tiếng kêu cứu của
cô bé là ánh mắt bình thản đến vô cảm của Hổ Phách.
Lưu Ly khóc, nước mắt mặt chát khiến mọi thứ nhạt nhòa. Cô không
thể tin là Hổ Phách lại đối xử với cô như vậy. Cô không thể ngờ được anh lại tàn
nhẫn như vậy. Cô vẫn nhìn anh, đôi mắt đau đớn và hoảng sợ cực độ. Cô mong chờ
anh sẽ cứu cô. Cô mong anh sẽ ôm cô vào lòng che chở cho cô.
Nhưng không…
Hổ Phách vẫn đứng nhìn cô.
Thật bình thản.
Chiếc áo khoác của cô bị xé rách, một tên luồn tay vào cổ áo cô
tiếp tục xé chiếc sơ mi trắng của cô. Lưu Ly cố gắng chống cự, nhưng tay chân
cô đã bị giữ chặt. Rồi một kẻ khác cúi xuống hôn lên cổ cô, bộ râu quai nón của
gã cọ nhẹ vào cằm cô khiến cô buồn nôn. Lưu Ly hoảng sợ, cô vẫn nhìn Hổ Phách
với ánh mắt đau đớn thê lương.
– Hổ…Phách…Cứu em với!!!
Vẫn không có một chút thay đổi trên nét mặt Hổ Phách, anh vẫn
bình thản ngồi uống rượu và nhìn cô bị bọn đàn ông cưỡng bức. Cẩm Vân ngồi trên
đùi anh, mỉm cười hài lòng nhìn cảnh hay trước mắt.
Lưu Ly nhắm chặt mắt, bàn
tay nhỏ bé yếu ớt cố đưa ra phía trước, đôi môi run rẩy gọi tên Hổ Phách. Nhưng
không có tác dụng gì cả. Những tiếng kêu ngắt quãng của cô bị nuốt chửng bởi âm
thanh ồn ào bên ngoài và những tiếng cười man rợ của đám người đang hành xử cô.
Những cái lưỡi bẩn thỉu đang liếm láp khắp nơi trên cổ cô. Tanh tưởi, mùi rượi
nồng nặc xen lẫn mùi thuốc lá trong miệng chúng phả vào mặt côkhiến cô buồn
nôn. Cô cố giẩy dụa, nhưng không nhúc nhích được trước những cánh tay thô bạo
của bọn quái vật này.
Tuyệt vọng, cô chỉ biết nhìn lên Hổ Phách, đôi mắt trong veo
nhạt nhòa…
Hổ Phách…
Chàng trai mà cô hết lòng yêu thương, người đã cho cô một lí do
để sống, người luôn bảo vệ cho cô, người đã nói cả đời sẽ yêu thương cô. Bây
giờ lại đứng nhìn người ta cưỡng bức cô như thế này sao? Hổ Phách thật sự muốn
cô bị trừng phạt như thế này sao? Chỉ vì cô là con gái kẻ thù anh. Mặc cho cô
đã yêu thương anh hơn chính bản thân mình. Mặc cho cô cố gắng vùng vẫy với số
phận để được ở bên anh, vậy mà giờ anh lại đối xử với cô như thế này sao?
Hổ Phách, anh thật tàn nhẫn. Chẳng thà anh cứ giết chết em còn
hơn.
Nước mắt cô tràn vào khóe miệng, chát đắng. Những hình ảnh đen
trắng nhập nhòe trước mắt cô, mọi thứ dường như quay cuồng trong đầu cô. Cô
không ý thức được gì nữa, chỉ biết đau đớn nhìn chăm chăm vào một chổ. Nơi có
người con trai đó. Đang nhìn cô, lạnh lùng đến vô cảm, và mỉm cười hài lòng
trước bộ dạng thê thảm của cô.
– Hổ Phách…
Cô cố đưa bàn tay bé nhỏ của mình ra với đến anh. Nhưng trống
trơn. Hụt hẫng. Nước mắt cô nhòe ra, dưới ánh sáng điện chúng trở nên lấp lánh,
hình ảnh của Hổ Phách trước mặt cô cũng lấp lánh. Sáng rực như những vì sao
đêm, đẹp đẽ như những vì sao đêm. Và xa vời như những vì sao đêm.
Hổ Phách. Ngôi sao
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




