|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
đứa nhỉ?
Tên Trung bột ngày thường hiền lạnh, bên cạnh, ủng hộ tôi. Thế mà giờ….hình như giác quan thứ sáu của tôi cho thấy, mấy tên này có gì đó không ổn. Như là….đang cố tình chọc thêm dầu vào lửa, hay là tại trước giờ tôi quá nhạy cảm nhỉ, thôi nhường nhịn xí đi. Nếu được thì tôi sẽ đánh bại tên từ Úc kia, còn nếu không được thì….ba đứa này cũng không sống sót khỏi tay tôi đâu, haha…
– Ok, tôi bao, lấy xe đi
– Yeah,…chị Hai/ Hihi muôn năm
….
….
Nhưng mà thật không ngờ…sức ăn của ba người này lại khủng đến vậy. Nếu đem ra công trừ nhân chia, so sánh đối chiếu, thì có lẽ…sức ăn này bằng với sức ăn năm người nhà tôi trong một tuần. Tôi thì không còn tâm trí nào để mà ăn uống, hút xong bịch sữa TH, tôi quay sang đập xuống bàn…
– Xong chưa. Giờ bàn bạc kế hoạch được chưa.
– Được, được… Chị Hai lấy giấy bút ra đi, chúng ta phải lập kế hoạch chi tiết
Cái miệng đang nhai cả đống sandwich trong miệng, mà ì ạch nói ra, làm như là một con heo đang ăn vậy, dính hết cả ra ngoài. Đây là hotboy ư? Không đời này tin nỗi.
Tôi chỉ biết nhăn mặt, lắc đầu nhìn bộ dạng hư ăn của ba người kia, rồi lôi trong túi sách mình ra cuốn sổ ghi chép hằng ngày và cây bút, chuẩn bị lắng nghe và ghi chép.
– Kế hoạch như thế này nè…
Trung bột ăn uống no nê xong, uống cốc pepsi lạnh, rồi quay sang tôi và hai đứa kia, xì xầm to nhỏ. Tôi vừa lắng nghe, vừa ghi chép tỉ mỉ, thỉnh thoảng rùng mình vì quá ghê tợn, thỉnh thoảng lại đập bàn cười ha hả nghĩ ra viễn tưởng “thất bại tràn trề” của tên từ Úc về kia, khi thì lại lắc đầu, nuốt nước bọt vì sợ,….
Điệp Nhi, Nhật Quân, và Khôi Trung thay nhau nói, tôi cứ nhìn rồi viết lia lịa. Tụi này nhìn bình thường, nam thì phong nhã, hào hoa, nữ thì ủy mị, thục nữ thế mà giờ lại như là bà phù thùy, mụ Dì ghẻ, hay mấy nhân vật hay đóng vai ác, vai phản diện trên phim ấy, quá đỉnh.
Nói tóm lại là, kế hoạch đã được vạch định, giờ chỉ còn thời gian để tiến hành nữa mà thôi.
Chương 5: Kế hoạch A….bắt đầu
Buổi sáng…..
– Chào bạn học, tôi là Hiền Nhi, rất vui được làm quen với cậu
Tôi nở một nụ cười hết sức duyên dáng có thể, mà trước giờ tôi chỉ dành nụ cười này cho Papa, Mama và các thầy cô giáo ở trường. Lần này vì kế hoạch, nhất định phải chịu sự hi sinh: hi sinh nụ cười, hi sinh chỗ ngồi, hi sinh…gì nữa đây….
Hắn ta đang đọc sách, liếc nhìn tôi một cái, rồi lại cúi xuống đọc sách. Cái tên hách dịch này, nhìn tướng tá đẹp trai mà sao gai gốc quá vậy, đến tôi con gái liễu yếu đào tơ mà hắn cũng chẳng thèm ngó, có phải là đàn ông hay không. Hay là….OMG. Tôi lấy tay che miệng lại với ý nghĩ hết sức xấu xa trong đầu
– Tớ nói nè, nè……
Tôi vứt chiếc ba lô sang một bên, vắt chéo hai chân mình lại, ngồi xuống một cách nhẹ nhàng, tay chống vào cằm, giả vờ chớp chớp mắt mấy cái.
– Chuyện gì?
Cuối cùng hắn ta cũng lên tiếng, tôi reo thầm trong lòng. Nhìn vậy thôi chứ cũng dễ ngã trước nhan sắc không mấy mặn mà của tôi.
– Chúng mình là bạn học, lại ngồi gần chỗ nhau như thế này. Phải tìm hiểu nhau một xí chứ phải không?Hihi
Tôi nói rồi, lại cười nhỏ nhẹ, điệu bộ hết sức dễ thương. Điều này tối qua được Điệp Nhi huấn luyện cả đêm mới có thể thành thạo như thế này. Làm gái ngoan dễ thật, mất một đêm là thành ngoan thôi, có gì đâu.
– Tìm hiểu cái gì, chẳng phải hôm qua….cô như muốn ăn tươi nuốt sống tôi sao?
Hắn ta cuối cùng cũng gấp cuốn sách lại, dựa lưng vào ghế, tay vắt chéo trên ngực, nhìn tôi nói chuyện. Nhìn gần hắn như thế này, đúng là đẹp trai, miệng nhỏ nhắn, môi hồng, mũi cao, trán thông minh, tóc đen phong cách,….Tim của tôi bỗng đập mạnh lên dữ dội. NGỪNG NGHĨ NÀO…tập trung vào nhiệm vụ chính đi Hiền Nhi. Tôi đấu trang với ý chí
– Thì là bạn học, phải biết về gia đình, địa chỉ, đồ uống yêu thích, động vật ghét nhất, chuyện tình cảm, rồi thói quen, rồi khi ngủ sẽ mang đồ ngủ màu gì, lúc tỉnh dậy là mấy giờ, rồi,….
Nói ra những điều này tôi thấy ngượng miệng ghê gớm. Gì chứ, tại sao phải hỏi những thứ này, đúng là lũ vô dụng, lại đi bắt tôi trở thành cái bộ dạng mê trai một cách cuồng si. Điên mất thôi
– Thế ư? Giờ tôi mới biết cô là người quan tâm tới bạn học như thế đấy. Nhưng rất tiếc, tôikhông có hứng thú nói chuyện với cô. Vậy nghe.
Nói rồi hắn ta lấy earphone đeo vào tai, tiếp tục đọc sách. Tôi cảm thấy thất bại lần này thật ê chề. Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi phải đi năn nỉ, xin xỏ người khác như thế này. Vậy mà lần ra quân đầu tiên, lại gặp phải tên khó ưa này rồi
Máu nóng trong người dồn lên tận não, tôi không thể giả bộ hiền lành, ngây thơ như thế được nữa. Tôi phải là chính tôi.
– Này tên kia
Tôi lôi cái dây earphone ra khỏi tai cậu ta, hất mặt lên trời hét lớn mặc cho ánh mắt thích thú của cậu ta đang nhìn tôi. Có nhầm không, ánh mắt thích thú ư?
– Đừng tưởng là từ Úc về, đừng tưởng là …..xếp thứ hạng nhất được một lần mà ra oai với tất cả mọi người ở đây nghe chưa. Tôi…
–
Khi tôi chưa nói xong, thì bỗng dưng từ ngoài cửa, cậu bạn học cùng lớp ném chai nước cam ép vào cho một cậu bạn khác, nhưng may mắn như thế nào, chai nước đó đâm thẳng vào tên từ Úc về này. Cậu ta thì mải mê nghe tôi nói đạo lý, quên hết cả không gian bên ngoài, nên lãnh hậu quả đủ đau, làm tôi hả hê cười đến đau bụng
– Báo ứng, cho người chết vì tôi khinh thường người khác
Mặc dù cả chiếc áo vest đồng phục màu đỏ xẩm đã bị dính bất hết, nhưng cậu ta vẫn bình thản mà nói chuyện với tôi
– Tôi như thế nào, nói tiếp đi…
Cậu ta đứng dậy, hai tay đút vào túi quần, cậu bạn vừa nãy ném chai nước cũng chạy nhanh vào xin lỗi, nhưng cậu vẫy tay ra hiệu như không có chuyện gì, tránh làm phiền cuộc nói chuyện của hai chúng tôi. Tôi khó khăn nuốt nước bọt xuống cổ, rồi lên tiếng
– Chẳng sao cả, không cho thì thôi. Không thèm.
Nói rồi tôi bỏ đi xuống sân sau của trường, tìm lũ nhóc nhà tôi tiếp tục bàn bạc.
– Cái gì??? Chị thất bại ư? Đến việc đó cũng không làm được thì, em đã chỉ bảo tận tình đến vậy mà, không thể thất bại được. Hắn ta không rung động gì hết ư? ….Hay tại vì chị chưa đủ đẹp, haizz
Điệp Nhi lên tiếng kêu ca, tôi thì đang bực mình vì thất bại, tiếp tục suy nghĩ nên làm như thế nào, miệng thì lẩm bẩm chưởi rủa.
– Chị Hai, hay là chúng ta lên văn phòng khoa, đột nhập xem hồ sơ cá nhân đi. Chắc chắn ở đó có đầy đủ luôn ấy.
Nhật Quân bình thường khù khờ, ngu ngơ mà lần này nói cũng có lý, tôi cũng đồng ý với ý kiến của nó, gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
– Điên à, cả dãy nhà A đó toàn là camera bảo mật đề thi, không có chuyện dễ dàng như vậy đâu.
Trung bột sau một hồi im lặng, cũng lên tiếng.
– Đúng vậy, như thế thì lỡ bị bắt, không chỉ xấu hổ với tên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




