|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
hiệu chống trộm. hix
Sau đó tôi ôm ba lô chạy thật nhanh vào trong nhà. Vì quá khẩn cấp nên tôi không chú ý nhiều đến thiết kế trong căn nhà, nhưng nhìn qua thì phong cách châu Âu, có bộ đồ gỗ trắng muốt, đường tinh tế với màu sắc tươi sáng và đi kèm với đó là nhiều phụ kiện khiến cho không gian pha đôi nét cổ điển. Kiểu nội thất này mang lại cho ngôi nhà sự sang trọng đặc trưng nhưng vẫn gần gũi chứ,không nặng nề và xa cách như những ngôi nhà theo kiểu Châu Âu quý tộc. Khi đi lên lầu hai, may mắn tôi đã được Trung bột dặn trước là phòng của tên “từ Úc về” này có cửa sổ hướng ra ban công trồng nhiều hoa Nhài, nên không khó khăn lắm trong việc tìm kiếm.
Bây giờ phải tìm cuốn tài liệu nào đó chứa những “bí kíp” học hành của hắn ta, nhưng tìm từ đâu bây giờ? Chân tay tôi luống cuống cả lên. Căn phòng đơn giản quá, với tông màu chung là màu trắng, tách biệt bởi lớp vải bọc cho tấm nệm và chăn gối màu nâu sẫm, chỉ có một chiếc giường, một bàn học, một tủ sách, một tủ áo quần, một chiếc tivi và vài đồ lặt vặt đơn giản. Tôi liền lật ngang, lật dọc chăn nệm trên giường, rồi lại chạy tới giá sách lật từng trang sách. Tất cả đều không có gì đặc biệt cả, chỉ phát hiện ra là nét chữ tên này rất lạnh, cao cao, thánh thóat,….mà thôi đây là giờ nào mà còn ngồi đó nhận xét chữ với nghĩa.
Lục tung cả phòng rồi mà chẳng tìm được gì, tôi chỉ còn biết ngồi gục trên giường mà thở dài. Quái lạ, vậy tên đó không có bí kịp học hành gì ư? Nhưng tại sao hắn lại có thể làm điểm cao đến vậy, lại trong thời gian nhanh như thế. Không lẽ hắn ta may rủi ư? Sau đó tôi phát hiện ra điều mới lạ hơi “ phải rồi, sách vở, bí kíp có khi lại để ở phòng đọc chứ”. Nói là làm, tôi quay sang tìm kiếm phòng đọc sách xem thử như thế nào. Khi tôi vừa chuẩn bị bước ra khỏi phòng, thì đập vào mắt tôi mà một cuốn sổ nhỏ, nhìn cũng khá là lâu lắm rồi, nhưng lại có gì đó quen thuộc. Vì thế thuận tay tôi cầm cuốn sổ lên, chưa kịp mở ra thì có một bức ảnh cũ được kẹp vào đó lòi một phần ra ngoài. Tôi kéo tấm ảnh đó ra khỏi cuốn sách. Cùng lúc, phía dưới nhà tôi nghe có tiếng gọi lớn
– Dì Tư ơi? Con về rồi đây……….
Giật mình, tôi làm rớt cuốn sổ và cả bức hình xuống nền, còn chưa kịp xem xét bên trong có gì nữa. Tôi giật mình chạy nhanh ra phía cầu thang, đang không biết phải làm như thế nào thì thấy hắn ta vứt cặp trên chiếc ghế salong rồi đi vào nhà bếp. Cơ hội đến nhanh, tôi lấy trong ba lô mình ra chiếc áo mưa màu xanh lá cây mang vào, đề phòng bất trắc hắn ta phát hiện có người, nhưng tôi không muốn hắn nhận dạng ra tôi trong tình huống này. Thế là tôi kéo chiếc áo mưa lại, nhắm mắt nhắm mũi, thở đều xuống một hơi rồi chạy nhanh ra khỏi căn nhà. Khi đã đứng ở ngoài khu vườn, tôi mới có thể thoải mái thở đều hơn được. Nhưng rồi bỗng dưng….điện thoại tôi reo lên bản nhạc “Bay cao nào cùng bay cao nào, bay lên nào cùng bay lên nào, nào mình cùng ZinZin” ở trong ba lô. Nhưng giờ đang phải mang áo mưa, tôi không thể tắt được âm thanh đó, chắc chắn đã đến tai hắn ta trong nhà rồi, vì thế tôi chạy nhanh ra cổng ( may là cổng không bị khóa), rồi ba chân bốn cẳng chạy thật nhanh vì sợ phát hiện. Phía sau có người chạy theo tôi, nhưng mà tôi nhanh chân chạy đi một khoảng rất xa nên hắn ta không thể đuổi theo kịp.Thế là trên quãngđường đi, trời nắng nóng không dưới ba mươi độ, lại xuất hiện một con nhóc mang áo mưa (?), tình thế hiện tại làm ai đi ngang qua cũng quay lại nhìn tôi đầy dấu chấm hỏi trong đầu. Còn tôi chẳng mấy bận tâm nữa, vì tôi có cảm giác như mình vừa đi ăn trộm và suýt bị bắt gặp, chỉ hi vọng tránh né được tên Hàn Thiên đó mà thôi. Sau một hồi đi ngẩn ngơ giữa đường, tôi cũng đã đến nhà mình
– Nè…sao gọi bà/ chị không bắt máy hả, lại thuê bao nữa.
– Chắc hết pin
Tôi ung dung hạ cánh xuống chiếc ghế ở phòng khách, rồi đáp lại Trung bột và Điệp Nhi, uể oải cầm ly nước lên tay tu một ngụm hết sạch. Sau đó dõng dạc tuyên bố
– Kế hoạch thất bại rồi
Chương 7: Kế hoạch B
– Tại sao hắn ta lại có thể về sớm như thế được nhỉ?
Trung bột gõ gõ một ngón tay vào cằm, rồi đi lui đi tới trong phòng khách nhà tôi, ngẫm nghĩ
– Làm sao tui biết được, làm tôi một phen hết hồn
Tôi trả lời cộc lốc, nóng nảy nhìn ba đứa kia
– Mà làm ăn kiểu gì lạ vậy hả? bảo theo dõi tên Hàn Thiên kia thì không theo dõi, lại đi đâu đâu
Tôi tiếp tục càu nhàu. May mà tôi không bị bắt gặp, chứ nếu không thì…phải làm sao
– Xin lỗi mà chị Hai, em tưởng hắn ta sửa xe lâu lắm, nên đi vào quán…bida làm trận thôi mà
Tên út Nhật Quân gãi đầu, nhăn nhó mặt mày xin lỗi….Có mỗi tội bám đuôi cũng làm không xong.
– Nhưng mà chị Hai, chị bay qua cái hàng rào đó thật à? Ghê nhỉ…
Điệp Nhi sau một hồi ngẩn ngơ, cũng quay sang nhìn vào mặt tôi hỏi một câu cảm thán rồi ra vẻ khâm phục.
– Chứ sao, ngày trước anh đã từng….
Trung bột bỗng lên tiếng trước tôi, cười lớn rồi nhìn chúng tôi chuẩn bị nói gì đó. Nhanh chóng tôi nhảy cả người sang tên kia, vừa vặn bịt được cái miệng nói lung tung của hắn ta. Để mặc cho hai đứa kia nhìn nhau đầy dấu chấm hỏi.
– Ớ…
– Ông câm cái miệng lại đi, nói năng lung tung
Tôi cáu lên
– Có …chuyện …gì …vậy?
Hai đứa đó đồng thanh một cách chậm chạp, tôi xua tay rồi lảng sang chuyện khác
– Đã nói là không có gì, hỏi gì mà hỏi hoài. Mà sao ông dụ được bà giúp việc đi xa vậy hả?
– ờ thì…tôi liều, tôi vào nhà đó, tôi bảo tôi là bạn mới của cậu chủ nhà đó. Rồi ngồi một xí, tôi nói là muốn đi mua chút đồ mà không biết siêu thị ở đâu,khu này khó tìm quá. Thế là bà ấy cũng nói là muốn đi mua ít đồ về ăn trưa luôn, nên….
– Ông điên à? Thế lỡ bà ta nói với tên Thiên kia về ông, thì cũng lộ tẩy ra tôi à, hứ
Tôi làm loạn lên, đứng lên túm cả tóc đẹp của Trung bột mà giật cả một nắm tóc,mặc cho hai nhỏ nhà tôi ngăn cản nhưng vô ích, tôi dính hắn như keo, hắn ta la óai lên, rồi khi sự tức giận của tôi thuyên giảm, tôi mới rời khỏi người hắn
– Bà yên tâm đi, sẽ không…
– Tại sao không, bà ta là người của hắn, không phải người của ông
– Nhưng chắc chắn hắn sẽ không nghi ngờ bà. Được chưa. Tôi đảm bảo
Tôi thở hồng hộc, thở hắt, thở than ra rồi lấy hít một ít không khí vào phổi, tiếp tục nhìn hắn nói một cách chắc chắn
-Thật không?
– Thật mà
Trung bột cũng nhìn tôi, nói dứt khóat.
Mỗi lần cậu ta nhìn vào mắt tôi, nói thẳng thừng không ấp úng, thì tôi tin cậu ta có thể làm được. Xem như tôi tin cậu lần này vậy
– Được rồi…..bàn tiếp kế hoạch B đi.
– Aida, hôm qua cậu sửa xe xong sớm không, về nhà có an toàn không.hihi
Tôi vứt chiếc cặp thật mạnh sau chiếc ghế, rồi quay sang nhìn cậu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




