|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
ta mỉm cười thật tươi. Hắn ta cũng dừng lại việc đọc sách, nhìn lên tôi một hồi thật lâu, tôi không hiểu hắn sao lại nhìn tôi với ánh mắt như vậy. Nhưng rất nhanh sau đó, hắn chỉnh đốn lại vẻ mặt rồi quay sang tiếp tục đọc sách
– Bình thường
Gì chứ? Có phải tôi vừa nhìn nhầm không? Tại sao hắn ta lại thay đổi nét mặt một cách nhanh chân như vậy chứ?
– À, hi… không có gì đặc..biệt chứ?
Tôi vờ vuốt nhẹ mái tóc ngắn của mình, đầu không dám ngẩn lên nhìn hắn. Nhưng một hồi sau, vẫn không thấy hắn ta trả lời, tôi liếc nhẹ sang nhìn hắn. Thì ra là chăm chú đọc sách đến nỗi không còn để ý gì đến xung quanh. Tôi cũng thở phào nhẹ nhõm phần nào, hắn vẫn chưa phát hiện ra điều gì bất bình thường từ tôi. Mà ngày nào lên lớp cũng đọc sách, thành thánh hả, hèn gì học giỏi thế. Tôi cũng phải noi gương theo mới được, lôi trong ba lô ra cuốn sách dày cộp về kinh tế học quản trị, nhưng giật mình vì trong ba lô còn còn một túi đen, mềm mềm. Tôi giật mình thụt tay về lại, đến nổi cả da gà, tên bên cạnh tôi thấy tôi gây ra tiếng động mạnh vậy, đưa ánh mắt tò mò nhìn sang, tôi nhanh chóng nằm sấp xuống bàn che lại chiếc túi đen, rồi quay mặt sang hắn cười lớn
– Ôi…ôi đau bụng quá à, sáng nay không biết đã ăn gì nữa. hix
Rồi làm vẻ bộ mặt khổ sở nhất có thể. Sau đó điện thoại tôi có tin nhắn đến, tôi nhăn mặt lấy điện thoại từ túi ra
“ sao rồi, em chuẩn bị dụ anh ấy ra nhé”
“ ok. Nhưng là đồ thật…hay giả vậy”
“ giả thôi, chị có gì mà sợ….”
“ được rồi, vào đi”
Sau khi nhắn tin với ả Điệp Nhi xong, tôi quay sang hắn cười một cái thật tươi, sau đó vờ nằm úp xuống bàn rên rỉ “ đau quá..đau quá à”
– Đau thì cô nên lên phòng y tế nghĩ ngơi đi, ngồi học cũng không tiếp thu được gì đâu.
Lần đầu tiên tôi thấy hắn có những lời nói quan tâm tôi như thế. Trước giờ tôi nghĩ hắn chỉ là loại lạnh lùng như băng, không giao du, kết bạn, không quan tâm đến ai chứ. Hay là tôi tai tôi vừa nghe nhầm. Tôi nhìn hắn một hồi lâu, rồi lấy tay mình ngóai một cái thật sâu vào lỗ tai đến đau cả não, nhằm vơ vét hết những rào cản trong tai ngăn chặn câu nói của hắn đến tôi. Nhưng rất tiếc, câu hắn vừa nói, không có một milimet nào tôi nghe nhầm cả. Tự dưng lòng tôi có chút cảm động,nhưng nhanh sau đó, mọi thứ bị sụp đổ
– Nhìn cái gì, thấy trai đẹp đến lòi cả mắt ra vậy à?
Như một gáo nước lạnh dội vào niềm tin tưởng của tôi dành cho hắn, hết sạch. Không có khoan dung độ lượng gì hết nữa. Tôi làm bộ mặt kháu khỉnh đến tức giận, quay sang hướng ngược lại với hắn, nằm gục xuống bàn, chờ đợi một người đến.
– Anh Hàn Thiênnnnnnnnnnnnnnn……………………..
Từ ngoài cánh cửa lớp, con nhóc cũng đã xuất hiện. Vì là ở trường nên nhỏ chỉ có thể mang đồng phục trường với chiếc sơ mi trắng bên trong, bên ngoài là áovest đỏ sẫm, chân váy màu đen ngang đầu gối,hôm nay còn bày đặt cài cả băng rôn như em bé lớp sáu nữa chứ. Không hiểu nhóc đẹp nỗi gì mà mới bước vào lớp, tất cả lũ con trai đều ồ lên thành một làn sóng, khiến người tôi bất giác lại nổi cả da gà lên thêm lần nữa.
Tên ngồi bên cạnh tôi vẫn im lặng, tôi ngước lên nhìn hắn, rồi nhìn sang nhỏ nháy mặt một cái. Sau đó lên tiếng
– Em đến đây làm gì?
Tôi hỏi
– Em đến mời anh Hàn Thiên sang phòng giáo vụ, có cô giáo muốn gặp anh ấy. hihi. Với lại…em cũng muốn gặp anh ấy
– Ẹo…thôi đi đi
Tôi vờ như không quan tâm, tiếp tục gục xuống bàn học.
– Cám ơn em, đi thôi
Sau đó tôi nghe thấy tiếng gấp sách lại, rồi bên cạnh tôi hắn đứng lên, đi cùng với Điệp Nhi. Con nhóc quay lưng sang tôi, đầu ngoái lại, gật đầu một cái hi vọng tôi thành công.
Lần này chắc chắn hắn sẽ chết ngất trong lớp học, rồi sẽ trở thành nhân vật chính trong bản tin tuần này của trường. Tin sẽ như thế nào ấy nhỉ “ chàng hotboy từ Úc và sự yếu đuối của cậu ta” hay là “ thần đồng và những nỗi sợ hãi”,… Chỉ tưởng tượng ra thôi, mà tôi đã có thể cười đến một cách đau bụng. Nói rồi, tôi lôi bịch đen trong túi sách của mình ra, quay ngang dọc nhìn mọi người đang chăm chú đọc sách, nói chuyện. May mắn thay bàn tôi nằm ở vị trí cuối lớp, nên ít người để ý. Tôi nhanh chóng mở ba lô của tên đó ra, rồi đổ cả bao đen những thứ ghê rợn vào trong túi sách của hắn, sau đó nhẹ nhàng kéo khóa lại, kế hoạch tiến triển không tồi…
Sau giờ giải lao, tôi thấy hắn quay lại bàn học, người có vẻ mệt mỏi. Hắn ngồi xuống bàn, lấy chai nước khoáng ra uống một mạch đến sạch chai nước, sau đó nới calavat ở cổ ra. Trông hắn lúc này vô cùng lãng tử, lại có phần gì đó rất quyến rũ, nam tính. Tôi ngẩng đầu mình lên cao, bịt lại mũi và miệng, vì sợ sẽ thốt ra những âm thanh không nên có. Cái quái gì chứ, tên vô lại như hắn, tôi không thèm nhìn.
Sau đó tôi hồi hộp khi thấy hắn mở kéo cặp ra, tôi vờ như đang cầm bút viết bài vào vở, nhưng mắt thì vẫn liếc nhìn xem thái độ của hắn. Gì nữa vậy, hắn ta không thét lên, hay là nhảy bật ra ghê, mà chỉ là kéo cặp ra, nhìn chằm chằm, mặt tái nhợt, rồi vài giây sau đó, bình tĩnh lại, kéo khóa cặp, tiếp tục đọc sách. Chuyện này là sao? Hắn là công tử bột mà lại không sợ mấy con động vật kinh dị đó ư? Hay tại vì chỉ là đồ giả? Hay đồ giả này trông không giống thật cho lắm.
Khi tôi mảy may suy nghĩ, thì tên đó cũng nhìn sang tôi. Sau đó nói nhỏ trong miệng, nhưng đủ để tôi có thể nghe thấy
– Hiền Nhi, là cô làm phải không?????
Hằn gằn từng chữ một, làm tôi một phen muốn bật ra khỏi ghế chạy thóat. Nhưng may mắn tôi vẫn còn đủ bình tĩnh, thế nên tôi xua tay
– Không không…tôi làm gì cơ chứ…tôi đi xuống phòng y tế nãy giờ mà.
Hình như khả năng diễn xuất của tôi càng ngày càng đạt, tôi còn khâm phục mình nữa là chứ đừng nó đến người khác.
Sau đó tên đó không nói gì hết nữa. Suốt cả tiết học tôi cứ thấp thỏm lo sợ. Khi vừa tan học, tôi nhanh chóng thu dọn sách vở của mình, muốn biến nhanh nhất có thể. Vậy mà hắn kéo tay tôi lại, không cho phép tôi rời đi
– Ngồi yên đó
Ôi trời ơi….đây là ra lệnh, tại sao tôi không cảm thấy tức giận mà lại ngoan ngõan ngồi xuống bên cạnh hắn, lại còn cảm giác ấm áp ở cổ tay nữa chứ. Trước giờ Trung bột toàn nắm tay tôi như vậy, nhưng tôi chẳng có cảm giác gì cả.
– Cô có vẻ thích chọc phá tôi nhỉ?
Hắn ta vẫn ngồi yên trong ghế, chân vắt chéo qua nhau, tay thì để lên bàn, rồi nhìn tôi nói. Tôi có cảm giác như đang bị công an truy vấn, nên có hơi lung túng, không thể ngồi yên một chỗ được.
– Không có, tôi làm sao có thể…
– Vậy ư? Thế hôm qua hình như cô có đến nhà tôi…
– Sao cơ? Tôi làm gì có, chắc anh nhìn lầm rồi hihi
Tôi vẫn cố phản bác cho bằng được. Dù bị phát hiện do cái tên Trung bột kia xông vào nhà, thì hắn cũng không thể nghi ra tôi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




