watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9598 Lượt

bao giờ lọt nổi vào hai mươi hạng đầu trong lớp, bỗng nhiên biết được ngay cả học sinh xuất sắc luôn đứng đầu lớp cũng không vào được trường đại học mà mình yêu thích vậy. Chút hi vọng nhỏ nhoi từng có bây giờ cũng đang cười nhạo việc cô không biết tự lượng sức.

Cả buổi chiều Thư Hoán ngồi thẫn thờ trước máy gắp búp bê trong cửa hàng ở góc phố, cống hiến cho nó biết bao nhiêu là xu game.

Lúc kẹp được một con gấu bông lên, phía sau gáy bị ai đó khẽ vỗ một cái.

"Anh biết ngay em sẽ ở đây mà."

Thư Hoán không cần quay lại cũng biết người đứng sau lưng cô là Từ Vĩ Trạch, đang mỉm cười. Hai người họ thực sự là quá thân quen rồi, anh biết khi tâm trạng cô sa sút là sẽ chạy đến mấy quán quen thuộc, vùi đầu vào gắp thú bông, cô cũng không ngạc nhiên khi anh xuất hiện sau lưng mình.

"Thu hoạch nhiều thế này, lại gắp nữa thì ông chủ sẽ hận em lắm đấy", Từ Vĩ Trạch lại đưa một ly nước đến, "Anh mua nước xoài đá bào, nhân lúc chưa tan em ăn đi".

Thư Hoán đón lấy, Từ Vĩ Trạch liền nhéo má cô. Ngón tay anh có hơi lạnh từ ly nước đá nhưng lại có chút ấm áp.

"Cho thêm khoai sọ và khoai lang đấy, thích không."

Thư Hoán rất biết ơn sự ân cần lặng lẽ của anh. Từ Vĩ Trạch tuy thích bắt nạt cô, thường xuyên khiến cô tức đến mức la oai oái. Nhưng khi cô thật sự cảm thấy buồn bã, anh mãi mãi là người bạn dịu dàng nhất, trượng nghĩa nhất.

Xoài mùa này không chua tí nào, cả những miếng khoai vô cùng đáng yêu, ngọt ngào đến độ cô không thể ủ rũ được. Từ Vĩ Trạch đứng bên phố cùng cô, đợi cô ăn ngon lành hết món đó, rồi vò đầu cô, bảo: "Về nhà nhé, gọi taxi".

"Ok." Vì ly nước xoài chu đáo trong buổi chiều mùa hạ nồng nực này, tâm trạng Thư Hoán đã khá hơn nhiều, cô đẩy chiếc xe nhỏ gọn, định đi theo anh.

Từ Vĩ Trạch sờ cằm, nói với vẻ nghĩ ngợi: "Xe đạp, rất lãng mạn, chở anh đi".

… Người khỏe mạnh, bản thân lại có BMW, chẳng phải nên chở cô mới đúng hay sao?

Nhưng Thư Hoán đã bị ngược đãi thành quen, cô vẫn trèo lên xe đạp, đợi làm tài xế cho Từ Vĩ Trạch.

Từ Vĩ Trạch vừa ngồi lên phía sau, cô suýt nữa thì đâm sầm vào gốc cây.

Thư Hoán ra sức đạp được một lúc liền cảm thấy Từ Vĩ Trạch dựa vào lưng mình.

"Làm nũng vói em đó hả? Anh mấy tuổi rồi, haizzz…"

Với sự khác biệt về vóc dáng của hai người, tư thế này thật sự là khó mà diễn tả. Nhưng như thế cũng rất đáng yêu.

Cô biết Từ Vĩ Trạch là công tử đào hoa, nhưng khi anh ở cạnh cô, nhiều lúc phải nói là rất trẻ con.

Độc địa, tự sướng, vô tâm, vô tính, thỉnh thoảng còn vô lại, vô lý. Từ Vĩ Trạch, một người thích sỉ nhục bạn mình và Từ Vĩ Trạch, người tình của tất cả, luôn làm con gái phải say mê đắm đuối, thực sự rất khác nhau, nhưng Thư Hoán vẫn rất sung sướng khi cô và anh là mối quan hệ ở vế trước.

Bạn bè có thể cãi nhau mà không cần chịu trách nhiệm, yên tâm dựa dẫm vào nhau thế này, đáng quý biết bao.

Từ Vĩ Trạch áp vào lưng cô một lúc rồi nói: "Gấu Hoán, chúng ta đi công viên chơi đi".

"Được thôi, được thôi."

Nể mặt anh đã rất đáng yêu, Thư Hoán gồng mình chở anh ấy đến công viên.

Hai người nhận bắp rang bơ và bóng bay từ tay ông chủ, sau đó ngồi xuống thảm cỏ. Bắp rang bơ ăn một nửa, nửa kia cho bồ câu, bóng bay cột trên nhánh cây bên cạnh, hai người cùng nằm thẳng ra thảnh thơi ngắm trời xanh mây trắng.

Từ Vĩ Trạch bỗng nói: "Gấu Hoán, qua mấy hôm nữa anh lại phải đi Tokyo công tác".

Thư Hoán lẩm bẩm: "Vui thế, anh đã sắp đi hết thế giới rồi, còn em chỉ khi giảm giá mới được đi tour ba nước Singapore, Malaysia, Thái…".

Từ Vĩ Trạch ngồi dậy, cúi đầu chăm chú nhìn cô.

"Gấu Hoán, anh nói em nghe này."

Thư Hoán nhìn anh từ dưới lên, ở góc độ này có thể thấy rõ hàng mi dài đẹp của anh: "Hử?".

"Em hãy suy nghĩ xem có nên đi Tokyo với anh không? Chẳng phải em luôn muốn đi hay sao? Có anh thì em không cần lo lắng về vấn đề ngôn ngữ, mỗi ngày làm việc xong anh có thể dẫn em đi chơi, cuối tuần chúng ta đi Kyoto, Osaka, hoặc Hokkaido, có đến mấy tháng, em có thể đi chơi khắp Nhật Bản…"

Nghe có vẻ rất hấp dẫn, nhưng…

"… Nhưng em chưa tiết kiệm đủ tiền." Du lịch ngắn ngày thì được, nhưng nếu đi mấy tháng thì chi phí đúng là không kham nổi.

"Cái đó không phải vấn đề, đương nhiên cứ tính vào cho anh."

Thư Hoán lắc đầu: "Em không muốn tiêu tiền của anh đâu" .

Tuy Từ Vĩ Trạch giàu có hơn cô nhiều, hoàn toàn không suy nghĩ gì đến chút tiền đó, nhưng nếu muốn giữ tình bạn lâu dài, thì về mặt kinh tế đừng nên lằng nhằng là tốt hơn, điểm này cô hiểu rất rõ.

Từ Vĩ Trạch nhướng mày: "Thế để công ty cùng gánh, anh giúp em đăng ký tên, chi phí toàn bộ đều được công ty chi trả".

Thư Hoán đau khổ hỏi: "Khoét của công ty đúng là tốt, nhưng em lấy danh nghĩa gì mà làm chuyện đó?".

Từ Vĩ Trạch nhéo má cô: "Đương nhiên là bạn gái anh".

Thư Hoán nghĩ ngợi, "Nhưng, như thế nhât định anh trai anh sẽ xếp cho chúng ta ở cùng nhau, không ổn đâu".

Từ Vĩ Trạch cười, nhìn cô: "Có gì không ổn?".

Thư Hoán cau mày: "Nói gì thì cũng là cô nam quả nữ…".

Từ Vĩ Trạch vò rối tóc cô: "Cho dù cùng ngủ một giường, anh cũng sẽ không làm gì em đâu, anh chưa đến nỗi đói khát như thế".

Đuơng nhiên cô biết dù cô có cởi sạch đồ thì Từ Vĩ Trạch cũng sẽ không có hứng thú. Nhung cô rất sợ Từ Vĩ Kính hiểu nhầm hai người họ làm gì đó, kiểu công tử đào hoa như Vĩ Trạch, ở chung với anh còn giữ được sự trong sáng, chuyện này nói ra chẳng ai tin cả.

Thư Hoán dằn vặt giữa kỳ nghỉ dài sung sướng ở Tokyo với Từ Vĩ Kính, cuối cùng nói: "Thôi, em không đi đâu. >_<"

Tử Vĩ Trạch không nói gì nữa, chỉ vuốt vuốt tóc cô rồi lại nằm xuống..

"Đúng rồi, Gấu Hoán."

"Hử?"

"Em với anh của anh…"

Thư Hoán vội nói: "Em không thích anh ấy đâu…"

Từ Vĩ Trạch cười bảo: "Có tật giật mình à?".

Thư Hoán lập tức đỏ bừng mặt.

"Đừng hẹp hòi thế." Tử Vĩ Trạch chống tay vào một bên má, "Tình sử của anh em đều biết cả, trước mặt em, anh không cố gì che giấu cả, em cũng không cần giấu anh".

"Mấy chuyện phong lưu của anh, em thèm vào mà biết ấy! >□<" Ai mả thích đối diện với những thứ linh tính như thế chứ.

Tử Vĩ Trạch thấy mềm không được thì nhéo mũi cô, cười lạnh và uy hiếp: "Mau nói, không nói thì anh sẽ hôn đấy!".

"Cút ra! >□<"

"Hừ hừ hừ, hôn chỗ nào thì hay nhỉ…"

Nói thật thì, tuy Từ Vĩ Trạch mồm miệng leo lẻo nhưng nếu muốn tìm một người để tâm sự, so vói những người bạn thân thì cô vẫn tình nguyện kể với anh hơn.

"Nếu em nói… anh không được cười em! T_T"

Từ Vĩ Trạch nhanh chóng điều chỉnh cho vẻ mặt trở nên nghiêm túc: "Anh không thế đâu, anh vẫn có nhân tính mà'.

"Em… em hình như thích Từ Vĩ Kính rồi."

Câu này vừa thốt ra, xung quanh dường như yên tĩnh hẳn. Từ Vĩ Trạch chỉ nhìn

Trang: [<] 1, 20, 21, [22] ,23,24 ,70 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT