watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9605 Lượt

cô, không lộ ra vẻ khác lạ nào, chỉ hỏi: "Từ bao giờ?".

"Hình như là… bắt đầu từ cái nhìn đầu tiên. T_T"

Từ Vĩ Trạch nhướng mày: "Tiếng sét ái tình? Ồ – cảm giác này thường không đáng tin đâu".

Thư Hoán tỏ ra khó xử: "Trước đây em cũng không tin chuyện tiếng sét ái tình. T_T Nhưng đến giờ thì càng lúc càng thích, hoàn toàn không thể kiểm soát, thực sự giống như bị ốm vậy… T_T".

Tù Vĩ trạch cười cười, một lúc sau anh mới nói: "Thế, em thích anh của anh ở điểm nào?".

"Em cũng không nói rõ được…", Thư Hoán khổ sở, "Chỗ nào cũng thích, T_T tất cả đều…".

Tứ Vĩ Trạch không nói nữa.

Thư Hoán xấu hổ nằm sấp xuống mặt cỏ, "Haizzz, anh… anh có phải nghĩ rằng em không biết tự lượng sức không? Em biết em và gia đình anh cách nhau quá xa…",

"Cũng không phải…"

"Những thứ ngoài bản thân, vốn dĩ đã không phải là thứ quan trọng nhất."

Hiếm khi anh khoan dung như thế Thư Hoán cảm động đến mức suýt khóc.

Sau đó Từ Vĩ Trạch đẩy cô nằm lật lại như lật ngửa một con rùa, cúi đầu nhìn gương mặt đỏ bừng của cô: "Em thật sự thích anh của anh à?".

Thư Hoán buồn rầu "vâng" một tiếng, "Từ Vĩ Trạch, anh có thể giúp em không?".

Từ Vĩ Trạch lại nằm xuống, hai tay gối sau gáy: "Giúp em? Anh nghĩ đã…".

Thư Hoán căng thẳng chờ đợi, lại thấy anh nhắm mắt như đang nghỉ ngơi, một lúc sau chẳng thấy động tĩnh gì, chỉ có hơi thở dần trở nên đều đều, bất giác thẹn quá hóa giận lắc mạnh anh: "Vĩ Trạch, đừng ngủ vào lúc này chứ!".

Từ Vĩ Trạch cười, mở mắt, kéo cô lại: "Giúp, nhưng không thể giúp không công được".

"Anh cần điều kiện gì?"

Từ Vĩ Trạch thuận thế bế cô lên người, cười mờ ám: "Phải xem em có thành ý không, có nguyện trả bằng cơ thể, cưỡi…".

Thư Hoán đập túi bắp rang lên mặt anh: "Đồ biến thái, anh muốn gì?&gt;□<".

Từ Vĩ Trạch sờ mũi: "Anh chỉ muốn em cưỡi… xe chở anh về nhà thôi mà, em nghĩ đi đâu thế?".

Thư Hoán đành ra sức đạp xe chở Từ Vĩ Trạch về nhà. Cái tên đại thiếu gia vô nhân tính ấy ngồi thoải mái phía sau hưởng phúc, trên đường về còn áp mặt vào lưng cô, không biết có phải đã ngủ thiếp đi hay không.
Hai hôm sau lại đưa Từ Vĩ Trạch ra sân bay, lần này là Thư Hoán tự nguyện. Dạo này Từ Vĩ Trạch không được vui vẻ lắm, ngay đến cả tâm trạng của Thư Hoán khi đi tiễn anh cũng có phần sa sút. Nghĩ tới chuyện anh luôn phải rời xa bạn bè người thân, đến một nơi xa lạ để làm việc là cô lại thấy anh thật sự rất vất vả.

"Đừng buồn bã nữa, Miêu Miêu gần đây cũng muốn rủ em cùng đi du lịch Tokyo, đến lúc đó sẽ thăm anh. Trong nước anh muốn ăn gì, chỉ cần qua được trạm kiểm soát là em mang giúp anh."

Từ Vĩ Trạch cười, xoa đầu cô: "Vậy anh đợi em".

Lần này Thư Hoán không phải chỉ lừa anh để an ủi, cô và bạn thân Nhan Miêu từ lâu đã mê mẩn chuyện đến Tokyo mua sắm rồi.

Thiên đường mua sắm Tokyo dù sao cũng không phải là hư danh, những thứ hai người muốn mua liệt kê ra đã dài hơn một mét. Từ quần áo giày dép đến mỹ phẩm, từ manga đến đồ điện tử nhỏ xinh, khu mua sắm Ginza thì càng khiến người ta xiêu lòng, nên việc tiết kiệm đủ chi phí cơ bản cũng tiêu tốn mất của họ một khoảng thời gian kha khá.

Hai người cùng đi, Nhan Miêu đã làm xong visa, sạc đầy pin cho máy phiên dịch, lại thêm cả cảm giác về phương hướng siêu mạnh của mình. Ngôn ngữ không thông còn mù đường như Thư Hoán thì phụ trách đặt vé máy bay và khách sạn, suốt ngày cô bò lên mạng tìm kiếm xem có chỗ nào giảm giá vé máy bay, so sánh mức giá của các khách sạn, cố gắng tìm chỗ rẻ nhất.Chi phí ăn ớ luôn là món tiền khiến người ta xót xa nhất và cũng đau đầu nhất. Theo lời Nhan Miêu thì muốn ngủ một giấc cũng tốn biết bao nhiêu là tiền, làm sao còn ngủ ngon được,

Nhưng sự an toàn của hai cô gái cũng rất quan trọng, sự thoải mái cũng cần suy nghĩ, lại thêm vị trí khách sạn phải thuận lợi, muốn tìm một chỗ với mức giá Nhan Miêu đề ra thì đúng là nằm mơ.

Trong mùa mua sắm, muốn tiết kiệm về chi phí ăn ở và giao thông thì thật sự khó thực hiện, Thư Hoán xem các trang mạng về khách sạn muốn mờ cả mắt, giá cả cô đưa ra vẫn bị Nhan Miêu chê là đắt, sau đó bắt quay về tìm tiếp.

Khách sạn vừa phù hợp với giá cả Nhan Miêu đề ra, lại thoải mái dễ chịu, tốt nhất còn phải có phong cảnh để ngắm, chắc chỉ khi ngủ mới có thể nhìn thấy.

Với yêu cầu thần tiên rằng có thể hưởng chất lượng của vi cá bằng giá tiền của kẻ ăn mày này, Thư Hoán lại là một người phàm thực sự không thể thỏa mãn được, càng kéo dài thì phòng rẻ càng ít, chắc chỉ có thể đợi đến lúc trả tiền thì chịu đựng tiếng kêu khóc của Nhan Miêu vậy.

Nhưng cũng may có một người vạn năng.

Lúc này trống ngực Thư Hoán đang đập thình thịch, đứng trước mặt vị đại thần cầu được ước thấy.

"Chuyện đó… em muốn hỏi một chút, công ty lớn lúc đặt phòng khách sạn, vé máy bay… có thể được hưởng ưu đãi giảm giá phải không ạ?"

Từ Vĩ Kính ngẩng lên nhìn cô: "Phải, cô cần gì à?".

Thư Hoán lập tức chắp tay: "Em và bạn thân định cùng đi du lịch ở Tokyo khoảng hơn tuần, bọn em không dư dả lắm nếu được giảm giá thì tính ra sẽ tiết kiệm cho bọn em được rất nhiều…"

Từ Vĩ Kính gật đẩu tỏ vẻ hiểu ý: "Hiểu, cái này giao cho tôi".

Quả nhiên buổi tối Từ Vĩ Kính nói với cô: "Vé máy bay đã giúp cô đặt trước rồi".

"A, cảm ơn anh." Người ta ra tay, đúng là nhanh gọn thật.

"Nhưng về khách sạn thì tôi phải đợi thông tin phòng nào tốt còn trống, đến lúc đó sẽ báo cụ thể cô biết."

"Vậy phiền cho anh quá!"

"Đừng khách sáo", Từ Vĩ Kính nhìn cô, "Còn cần gì nữa không?".

Mỗi lần được anh hỏi thế, Thư Hoán đều cảm thấy ấm áp, an toàn.

"Không… không cần ạ…"

"Tiền đủ dùng không?"

Thư Hoán lắp bắp: "Đủ… đủ ạ".

Từ Vĩ Kính nhìn cô, lại gật đầu: "Vậy, chúc ngủ ngon".

Hôm xuất phát, hai người kéo va ly rỗng đến thẳng sân bay để check in, Nhan Miêu vẫn không yên tâm lại lảm nhảm: "Bây giờ là thời điểm vàng, giá vé máy bay có khả năng giảm giá triệt để không? Cậu có chắc anh ấy không đặt nhầm không?".

"Không vân đề gì đâu." Từ Vĩ Kính làm việc, cô yên tâm trăm phần trăm, hoàn toàn không cần lo lắng sẽ xảy ra sai sót.

"Trước kia tớ tra giá vé máy bay của hãng này, giảm giá rất ít, lại thêm thuế xăng dầu cũng phải bảy ngàn tệ, muốn giết người hay sao chứ…"

"'Đừng lo, anh ấy được ưu đãi mà…"

Cô tiếp viên ở quầy làm thủ tục nhanh chóng giúp họ làm xong, đưa vé lên máy bay và visa lại cho họ.

"Cửa kiểm soát khoang hạng VIP ở bên kia, đây là vé lên, xin hãy giữ lấy."

Thư Hoán nghe như có tiếng sấm bên tai, ngây người như tượng.

Cầm tấm vé trên tay, nhìn rõ có chữ "F", lại in tên cô và Nhan Miêu.

Đây không phải là ác mộng không tỉnh lạỉ, mà là thật, là

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,70 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT