watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9608 Lượt

ly nữa không?".

"… Này ban ngày ban mặt cậu uống say là không tốt lắm đâu!"

Nhan Miêu dựa vào người cô, say sưa nói: "Bạn cậu thật là tốt, như thế dự tính về vé máy bay và khách sạn của tớ há chẳng phải là tiết kiệm để mua đồ hay sao? ^_^"

"Haizzz…"

"Thở dài cái gì, chẳng lẽ không phải là chuyện tốt?"

Thư Hoán cầm ly nước, vẫn rối bời: "Vấn đề là anh ấy hoàn toàn không cần phải giúp tớ như vậy. Không công trạng gì mà hưởng lộc, cái ơn này to quá".

"Thế thì cậu đừng lo, rõ ràng là vì anh ấy thích cậu."

Thư Hoán phun ra một ngụm nước trà giống như cá voi phun nước, sau đó luýnh quýnh lấy khăn giấy lau dọn hiện trường: "Sao có thể được?! Anh ấy xem tớ là 'bạn gái' của em trai mình nên mới tốt bụng giúp đỡ thôi".

Nhan Miêu nhướn môi vẻ đáng yêu: "Thế mới lạ".

Thư Hoán bất lực "Thật đó…". Các cô thiếu nữ thường thích mơ mộng.

"Ai lại chăm sóc bạn gái của em trai mình như thế?"

Thư Hoán biệnbạch: "Anh ấy vốn là kiểu 'phụ huynh', rất biết chăm sóc người nhà mà".

Nhan Miêu lắc lắc ngón tay: "Chăm sóc đến mức này tuyệt đối là có ý khác, cậu phải cẩn thận. Chưa biết chừng đợi cậu quay lại anh ấy sẽ…".

Thư Hoán đỏ bừng mặt nhéo cô bạn: "Đã bảo cậu ban ngày đừng uống nhiều rượu mà!".

Cô lại chả mong Từ Vĩ Kính có ý gì khác với cô ấy chứ. Nhưng thực sợ Từ Vĩ Kính là chính nhân quân tử nhất trong những ngươi cô từng gặp, như thể chẳng hề có ý nghĩ gì vẩn đục vậy.

Người phụ nữ hoàn hảo như Đoạn Kỳ Nhã mà anh còn không có tà niệm, huống hồ gì là cô. Một người có dạ dày kén chọn đến mức cả bữa tiệc phong phú cao cấp còn không ăn, làm sao lại thèm món cháo rau đơn giản được.

Vừa nói xong thì điện thoại reo vang. Nhìn tên Từ Vĩ Kính hiện lên, Thư Hoán đã thấy tim đập thình thịch, có cảm giác hoảng loạn như đang ăn trộm, vội vàng áp di động vào tai: "A lô?" .

Giọng đối phương vẫn bình thản như trước: "Thủ tục có suôn sẻ không?".

Thư Hoán vội cung kính trả lời: "Rất suôn sẻ ạ".

Từ Vĩ Kính "ừ" một tiếng rồi nói: "Tôi vừa nghĩ ra, lẩn này cô chuẩn bị mua nhiều đồ, không biết tiền có đủ dùng không?".

Thư Hoán vội nói: "Đủ ạ. Cảm ơn anh đã giúp bọn em tiết kiệm được chi phí ở và vé máy bay".

"Đừng khách sáo", Từ Vĩ Kính dừng lại rồi bảo, "Tôi nhờ bạn tôi để lại ít tiền tiêu vặt cho cô ở khách sạn, lúc check in cô nhớ lấy nhé, cứ mua gì đó đi".

"A…", Thư Hoán thốt lên mừng rỡ, "Cảm ơn anh. Nhưng thật sự không cần…".

"Cô ít khi đi đâu, lần này đi xa vậy, nêu thấy thứ gì thích thì cứ mua. Không đủ thì nói với tôi, không cần tiết kiệm."

"Ôi…"

"Hành lý ở hạng VIP được gửi rất nhiều, đi về đều có người xách, cô không phải lo không mang nổi."

"Ưm…"

"Đi chơi vui nhé. "

Cúp máy rồi, Thư Hoán vẫn cảm thấy gò má nóng ran. Trong giọng nói của anh không có bất cứ cảm xúc gì, ngay cả sự ân cần, gallant đến độ công thức hóa cũng như vậy, nhưng cô vẫn không cách nào không rung động được.

Lên máy bay, bên kia lối đi là hai anh chàng công tử mặc toàn hàng hiệu, vẻ mặt phong lưu, thấy họ đáng yêu xinh đẹp, ngây thơ, ngốc nghếch, ngay cả ghế nằm có thể ấn xuống một trăm tám mươi độ cũng không biết thì hiểu nhầm họ là thiên kim tiểu thư được gia đình chăm sóc quá kỹ, nên bắt chuyện làm quen.

Nếu là trước kia thì Thư Hoán sẽ bị họ trêu chọc đến nỗi đầu óc quay cuồng, tim đập cuồng loạn, bị khen ngợi nịnh nọt đến nỗi cứ đần cả mặt ra, nhưng bây giờ đã có Từ Vĩ Kính như châu như ngọc trước mặt. Cho dù họ bày đủ mọi cách tán gái, trêu đùa đến nỗi Nhan Miêu phải đỏ mặt e thẹn thì cô lại chẳng có tí cảm xúc nào, ngay cả lông mày cùng không thèm nhướng lên nữa.

Đàn ông đẹp trai giàu có rất nhiều nhưng Từ Vĩ Kính chỉ có một. Cô hiểu rất rõ tâm trạng của Đoạn Kỳ Nhã.
Thư Hoán lại bắt đầu cuộc sống một mình trong căn hộ chung cư nhỏ. Cô vẫn theo thói quen mà Từ Vĩ Kính đã dạy, không thức quá khuya, sáng dậy sớm uống một ly nước to trước, bớt chút thời gian ra chạy bộ ở công viên gần đó, trong tủ lạnh đầy thức ăn, ngày nào cũng nấu cơm hoặc xuống lầu ăn bánh rán, bánh bao, sau đó cố gắng làm việc.

Thực ra cô không cần ở một nơi xa hoa như nhà họ Từ, căn hộ nhỏ này cũng đã đủ. So với nỗi hổ thẹn bị đuổi đi thì điều khiến cô buồn hơn là sau này, cô không còn cơ hội gặp Từ Vĩ Kính nữa.

Điểm chung giữa cô và anh, cũng chỉ có Từ Vĩ Trạch mà thôi. Mất đi cầu nối này, hai người họ như hai đường thẳng song song, không còn khả năng gặp nhau nữa.

Cô rất nhớ Từ Vĩ Kính, cô đặt cuống vé máy bay và phong thư đựng tiền lúc ở Nhật xuống dưới gối, nhưng không tìm đâu ra lý do để gọi điện cho anh.

Lúc nhận được điện thoại của Từ Vĩ Kính, Thư Hoán vẫn đang ngủ trưa, nghe giọng nói ấy, cô chỉ cho rằng mình đang nằm mơ.

"Cảm ơn quà của cô."

"Ưm…"

"Chúng rất thú vị."

"…"

"Dạo này cô có ổn không?"

Thực sự Thư Hoán rất muốn khóc, giấc mơ này cũng ngọt ngào quá.

"Thư Hoán, gần đây công ty chúng tôi có một dự án, đối tượng là thanh niên, đang suy nghĩ xem trước mắt nên lấy hình tượng hoạt hình sống động mới mẻ nào để làm hình ảnh đại diện."

Ủa? Trong mơ cũng có chuyện này sao?

"Tôi nhớ rằng các tác phẩm của cô rất được yêu thích trên mạng."

Một tay hờ hững cầm di động áp bên tai Thư Hoán hoàn toàn tỉnh hẳn, giọng Từ Vĩ Kính vẫn văng vẳng.

"Nếu tiện thì tôi muốn nhờ cô mang những tài liệu liên quan đến công ty một chuyến."

Thư Hoán vừa ngạc nhiên, sung sướng vừa lóng ngóng, chồm dậy liền đập đầu cái cốp vào thành giường, tay chân luýnh quýnh: "Vâng, được…".

"Vậy bốn giờ rưỡi nhé, lúc đó tôi có thời gian."

Thư Hoán gật đầu như gà mổ thóc, quên mất sự thực là người bên kia không nhìn thấy cô: "Vâng…".

Cúp máy rồi, Thư Hoán tốn một tiếng đồng hồ tìm quần áo, mỗi bộ hình như đều thiếu một chút gì đó so với sự hoàn hảo cô tìm kiếm. Chúng, hoặc quá nổi bật, hoặc quá cứng nhắc, hoặc quá kín đáo, hoặc lại quá lộ liễu.

Khó khăn lắm Thư Hoán mới uốn tóc xong, chỉnh lại gấu váy, nhìn ra ngoài thấy sắc trời dần tối lại như muốn mưa vậy. Thư Hoán bất giác thấy buồn bực, lại phải chọn xem nên mang giày nào vừa đẹp mà vừa ứng phó được với trời mưa. Sắp đến giờ phải đi rồi mà Thư Hoán còn đang đau khổ chuyện giày dép, bỗng điện thoại đổ chuông.

"Thư Hoán, cô đi chưa?"

Thư Hoán vội tìm một chiếc dép lê mang vào chân: "Em sắp đi ngay đây, nhanh thôi!".

"Không sao, nếu vẫn chưa đi thì cô cứ ở nhà."

"A…"

"Tôi có chút việc phải làm, giờ đang ở ngoài, bốn rưỡi không kịp về công ty. Thế này nhé, tôi đến thẳng nhà cô bàn việc. Một tiếng nữa gặp."

Sét đánh

Trang: [<] 1, 23, 24, [25] ,26,27 ,70 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT