watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9611 Lượt

vào lò vi sóng.

Khi cô dọn xong bàn ăn, xếp đũa bát và mấy món ăn vừa làm xong thì lò vi sóng báo "ding" một tiếng, nồi cơm điện cũng "cách cách" hai tiếng, cơm đã chín.

Thư Hoán vui vẻ lấy thìa xới cơm, lại bưng nạm bò cà chua ra. Cà chua mềm, nước sốt đậm đà với tiêu đen hòa quyện cùng mùi thơm của thịt bò, tuy tài nghệ không thể so sánh với đầu bếp của nhà họ Từ nhưng cũng khiến người ta có tâm trạng thoải mái hơn.

Quan trọng nhất là, cô không để Từ Vĩ Kính đợi quá lâu.

Thư Hoán bận đến nỗi quên mất rằng mình chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, lúc quay lại mới thấy Từ Vĩ Kính đang nhìn mình. Bốn mắt nhìn nhau, anh vội quay đi nơi khác.

"Nào, ăn cơm thôi", Thư Hoán không biết dáng vẻ cô nhìn từ phía sau ra sao, chỉ có thể thầm cầu nguyện đừng tệ quá là được.

Từ Vĩ Kính nếm thử một miếng cá, gật đầu: "Mùi vị được lắm".

"Cảm… cảm ơn…"

"Cô rất giỏi."

Thư Hoán được anh khen, vui đến độ đỏ bừng mặt, suýt nữa thì và cơm vào mũi.

Ăn cơm xong, Thư Hoán lại dọn dẹp sạch sẽ, rồi cần mẫn ngồi xuống gọt hoa quả. Cô biết Từ Vĩ Kính đang nhìn mình nhưng không biết trong mắt đàn ông một cô gái chỉ mặc một cái áo sơ mi to bận rộn tất bật trong nhà như thế là tốt hay xấu, chỉ có thể thấp thỏm không yên.

Bên ngoài gió mưa vẫn quất ào ào, Từ Vĩ Kính không thể đi đâu được. Thư Hoán vừa thầm sung sướng, vừa xấu hổ, không dám trò chuyện tự nhiên với anh, chỉ có thể ngồi cùng anh trên sofa, tim đập loạn, vui vẻ xem ti vi.

Phim truyền hình giải trí đã chiếu được một tập rưỡi, nam nữ chính với gương mặt đau khổ bắt đầu mờ nhòe, nhòa nhạt, sau đó màn hình lóe lên một cái rồi chỉ còn lại màu xanh.

Đường dây cáp ti vi cuối cùng đã gục ngã trước thời tiết.

Lần này ngay cả âm thanh duy nhất để giải tỏa bầu không khí ngượng ngập đã không còn. Hai người chìm trong im lặng, chỉ có thể ngồi yên.

Thư Hoán cố lấy hết can đảm bắt chuyện: "Anh… anh có đọc sách không?".

Từ Vĩ Kính nhìn cô: "Ừ, cô có sách gì?".

"Ưm…" Cô chỉ có tạp chí làm đẹp, tập san manga, và cả một bản Hồng lâu mộng cũ rích, "Em… em xuống cửa hàng tiện lợi bên dưới xem xem có tạp chí kinh tế gì không…".

"Không sao, không cần đâu."

"Vậy thì, em… em kể chuyện cười cho anh nghe nhé." Không khí lạnh lẽo kiểu này thực sự khiến cô thấy hoảng hốt sợ hãi. Đừng nói là kể chuyện cười, nếu đại thiếu gia Từ Vĩ Kính có nhu cầu, cô còn có thể diễn kịch cho anh xem.

"…"

"Ngày xưa có một que diêm, nó đi mãi đi mãi, cảm thấy đầu nó ngứa quá, thế là nó bắt đầu gãi, gãi gãi, nó bốc cháy…"

"…"

"Tiếp đó nó được đưa vào băng bó trong bệnh viện. Lúc ra viện, anh có biết nó biến thành cái gì không?"

Từ Vĩ Kính nhìn cô: "Biến thành cái gì?".

"Biến thành tăm bông."

"…"

Từ Vĩ Kính vẫn không biểu lộ chút cảm xúc, Thư Hoán lại thấy hoảng hốt, vội ngậm miệng lại.

Bỗng nghe anh hỏi: "Còn không?".

Thư Hoán lau mồ hôi: "Còn, còn nữa. Bác sĩ nha khoa kiểm tra răng cho bệnh nhân xong, nói: "Răng anh có một cái lỗ một cái lỗ." Bệnh nhân nói: "Có lỗ thì có lỗ, tại sao còn phải nói hai lần?".

"…"

"Bác sĩ bảo: "Lần thứ hai là tiếng vọng"."

"…"

"Có một đôi bạn, tên là Hi Hi và Ha Ha. Bỗng một ngày nọ, Ha Ha qua đời…"

"…"

"Hi Hi khóc lóc: "Ha Ha chết rồi, Ha Ha chết rồi, Ha Ha, Ha Ha…"."

"…"

Mặt Từ Vĩ Kính vẫn khó đăm đăm, chỉ một lúc sau, anh lại hỏi: "Còn nữa không?".

"Còn… còn nữa…"

Cô bỗng thấy tội nghiệp cho Từ Vĩ Kính, đến những câu chuyện cười cũ rích này cũng chưa từng nghe, rốt cuộc cuộc sống của anh lấy gì làm niềm vui?

Thư Hoán kể mấy chục câu chuyện cười cho vị thính giả mặt không cảm xúc này nghe, rồi ánh đèn trên đầu bỗng nhấp nháy, run rẩy, giây lát cả gian phòng chìm trong bóng tối.

Đến điện cũng mất rồi.

Thư Hoán đành đi tìm nến thơm, thắp lên. Hai người bối rối nhìn nhau trong ánh nến bé như hạt đậu và thơm nồng này, sau đó Từ Vĩ Kính nói: "Tối này chỉ có thể làm phiền cô rồi".

Phải năm giây sau Thư Hoán mới hiểu được anh có ý ở lại qua đêm. Không ngờ mình lại trúng được giải độc đắc, máu nóng dồn lên, cô lắp bắp không nói nên lời, hồi lâu sau mới run rẩy: "Xin… xin tự nhiên".
May mà ánh sáng quá yếu ớt nên Từ Vĩ Kính không thấy rõ gương mặt cô rốt cuộc đã đỏ đến thế nào.

Căn hộ của Thư Hoán cũng giống cô, rất nhỏ, phòng khách nhỏ, ban công nhỏ, chỉ có phòng ngủ là lớn hơn một chút. Nhưng nếu Từ Vĩ Kính nằm trên sofa nhỏ màu hồng này thì với dáng vóc cao to của anh, ít nhất sẽ có một phần ba cơ thể không lọt vào được, ngay cả trở mình cũng không thể, thực sự rất khổ sở.

"Anh có thể lên giường em…" Vừa nói xong, Thư Hoán vội giải thích: "Ý em là, giường em rất lớn, bạn thân đến nhà cũng ngủ với em. Chúng ta có thể mỗi người ngủ một bên… Hoặc em ngủ trên sofa thì hợp hơn".

Với tính cách gallant của Từ Vĩ Kính đương nhiên sẽ không để phụ nữ ngủ sofa, thế là anh chần chừ một lúc rồi nói: Vậy… xin thất lễ".

Để Từ Vĩ Kính không khó xử, Thư Hoán đi thay bộ váy ngủ rộng thùng thình có mức độ an toàn nhất, chủ động kéo gối ra thật xa, để chứng tỏ cô không hề có tà niệm gì với sắc đẹp của anh.

Từ Vĩ Kính

chỉ cởi áo vest ngoài, tháo cà vạt và nút áo, rồi lịch sự nằm ngay ngắn xuống giường.

Sau khi nến tắt, chỉ còn lại hương lavender nhàn nhạt, Từ Vĩ Kính ngủ ngay bên cạnh Thư Hoán, ấm áp, trầm mặc và bình yên, đó là những điều chỉ thuộc về Từ Vĩ Kính.

Thư Hoán hạnh phúc ngập tràn, xúc động đến nỗi không ngủ được. Cô chỉ cần thế này cũng thỏa mãn rồi, nhiều hơn nữa thì cô không dám nghĩ đến.

Lúc Thư Hoán tỉnh dậy thì mơ màng thấy bóng Từ Vĩ Kính, cô liền dụi mắt, hạnh phúc lên tiếng: "Chào buổi sáng…"

"Chào buổi sáng."

Từ Vĩ Kính có vẻ ngượng ngùng, dời ánh mắt sang bức tường rồi nói: "Áo của cô…"

Thư Hoán lại mơ màng một lúc rồi "ối" một tiếng, tỉnh hẳn. Váy ngủ của cô sắp bị đẩy lên đến cổ rồi.

Kiểu váy này vốn rất dễ bị vén lên trong lú ngủ, tướng ngủ của cô lại xấu, một mình tự do đã lâu, ngày thường tỉnh dậy còn thấy váy ngủ trùm lên đầu. Mà cô thì lại quễn bẵng chuyện mất mặt này.

Thư Hoán "hu" một tiếng, vội vàng kéo váy xuống. xấu hổ muốn đập đầu chết quách đi. Từ Vĩ Kính cũng có vẻ thiếu tự nhiên, dịu giọng nói: "Cô đừng ngại, tôi không thấy gì hết".

Tốt nhất là thế! T_T

Nếu bị người đàn ông như Từ Vĩ Kính nhìn thấy quần lót gấu trúc trẻ con của mình, cuộc đời cô coi như hết hi vọng rồi!

Qua một đêm, ngoài kia đã hoàn toàn yên tĩnh, Thư Hoán mở cửa sổ, nhìn thấy những người dọn vệ sinh đang lục tục thu dọn bãi chiến

Trang: [<] 1, 25, 26, [27] ,28,29 ,70 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT