watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5000 Lượt

Ông bả cho thì cho, không cho tôi đem xe đi cầm, rốt cuộc cũng phải chuộc thôi. Có điều tôi tiêu xài cũng có chừng mực, bởi nhiều quá ông bả cũng la rầm rĩ, muốn nhức cái óc. Có điều từ khi quen con nhỏ, tôi xài nhiều hơn trước gấp tới mấy lần. Đi chơi bời, ăn uống chỉ là ba cái lẻ tẻ không đáng kể, có điều ba cái vụ về sau mới làm tôi thấy ớn.

Con nhỏ khoái sắm đồ. Ừ thì dăm bữa nửa tháng đưa con nhỏ đi mua sắm một hồi, mua xong tôi muốn đứng tim luôn. Ví của một thằng nhỏ học lớp 10 đâu có nhiều nhặn gì đâu, vài vụ như vậy tôi cũng muốn tự tử cho xong chuyện. Cũng may, ông bà già cũng không để ý nên thi thoảng, tôi lén rút của ông bả ra ít tiền xài đỡ, cũng tạm qua ngày.

Nhưng không chỉ khoái sắm đồ, con nhỏ cũng khoái cả trang sức nữa mới muốn đứng tim. Sinh nhật nhỏ, tôi hỏi nhỏ khoái gì, nó làm một câu làm tôi muốn hết hồn: Em hổng có cái dây chuyền nào đeo hết trơn! Tôi cắn răng, tự nhủ xin lỗi ba mẹ rồi rón rén cậy tủ đi mua cho con nhỏ. Mắt thấy món quà đúng ý, mắt con nhỏ sáng bừng!

Cũng còn chưa hết. Con nhỏ coi bộ có vẻ đánh giá thấp óc thẩm mỹ của tôi dễ sợ. Nó không khi nào để tôi tự mua quà hết trơn, mỗi dịp nào đó cần tặng quà thì nó đều gợi ý tôi tới nơi tới chốn. Tôi dù có lờ mờ nhận ra con nhỏ này hổng đơn giản chút nào, nhưng lúc đó mọi thứ cứ như mê muội vậy. Mua đồ -> rút ví -> cậy tủ ở nhà, cái vòng luẩn quẩn đó cứ tiếp tục hồi lâu rồi cũng đứt cái phựt!

Một bữa huýt sao tè le từ ngoài cửa vô nhà, tôi thấy có cái xe phân khối lớn bự thiệt bự đang đỗ ngay trước cửa. Xe lão Hưng – anh trai tôi – giang hồ đất Cảng à nha. Tôi hí hửng đi vô, coi sao hôm nay lão rảnh rỗi tới nhà tôi chơi dzị. Vừa bước vô cửa, thấy bà má mắt đỏ hoe, ông ba mặt hầm hầm, còn thằng anh ngồi đốt thuốc như tàu hỏa. Nhòm thấy cái mặt tôi, ông già quát:

- Mày bước vô đây coi!

Tôi cũng ngờ ngợ có chuyện xảy ra rồi. Học dốt ổng kệ, oánh nhau ổng la xíu, cắm

đồ kêu bà già chuộc, chứ chưa bao giờ có cái vụ họp gia đình bất chợt này nha. Tôi làm mặt tỉnh, kêu:

- Có chuyện gì đó ba:?

Ông già đập bàn cái rầm:

- Mày còn dám hỏi có chuyện gì nữa hả!

Thằng anh tôi làm mặt lạnh te, hất hàm cho tôi kêu ngồi xuống, thong thả nói:

- Em ngồi xuống đây. Hôm nay chú kêu anh qua là vì chuyện của em. Ba mẹ em vừa kiểm tra tủ, thấy mất tới vài chục triệu lận (thời điểm tôi đi học, mấy chục triệu khá là to). Em có chuyện gì mà xài tiền dữ vậy, nói anh nghe coi!

Tôi thấy “chết ở trong lòng một ít”. Rõ ràng biết ngày này rồi cũng sẽ đến, nhưng nó đến mà tôi cũng chẳng có cách nào đối phó hết trơn. Tôi kiềng nhất thằng anh này nữa, lúc này nó nhìn tôi như thể tôi thiếu nợ nó mấy trăm triệu vậy. Tôi liếm môi một cái, chơi bài liều luôn:

- Ờ thì tại em có lỡ đi đánh cờ bạc, thua nhiều quá không trả sợ nó uýnh chết luôn đó.

Bà già thở phào ra một cái (mãi sau mới hiểu bà tưởng tôi nghiện, chớ oánh bài sức mấy bả lo). Thằng anh nhíu mày:

- Em đánh ở đâu, sòng nào?

Bỏ mẹ, nói xạo lại gặp ngay thằng cha chuyên làm sòng bài và cho vay lãi, số tôi cũng xui tận mạng. Tôi lắp bắp:

- Em có đánh bài ở ngoài đường thôi, tiện đâu em chơi ở đó, đâu có vô sòng!

Đến lượt thằng anh đập bàn cái rầm:

- Trước mặt tao với ba mẹ mày còn dám xạo hả! Đứng dậy, đưa tao đi coi mấy chỗ ngoài đường mày đánh là chỗ nào mà gan dữ vậy. Ăn thua vài chục triệu ở ngoài đường hả? Còn nữa, thằng nào cho mày vay lãi, mày nói tên ra tao nghe thử coi!

Tôi thật tình chỉ muốn xỉu liền tại trận. Trước mặt thằng anh cô hồn và đầu đầy sỏi này thì thằng nhóc 16 tuổi như tôi có khả năng lừa được nó sao? Tôi cà lăm một hồi, cái mặt tái nhợt, bà má thấy thương lay tay ông già:

- Thôi anh từ từ hỏi, coi mặt con nó sợ tái cả đi kìa!

Ông già trước nay sợ bà già như cọp, lúc đó hổng hiểu dũng khí ở đâu khiến ổng đập bàn cái rầm:

- Em im ngay! Cũng tại em tối ngày nuông chiều thằng quỷ này, nay nó lấy tiền, mai mốt nó bán nhà cho cả 2 vợ chồng ra đường sống đó!

Bà già im re. Thằng anh thủng thẳng:

- Giờ anh hỏi, em nghĩ thật kỹ rồi trả lời nha. Đầu tiên, có nghiện không?

- Dạ không! – Câu này dễ ẹt, tôi trả lời cái một.

Mặt nó giãn giãn ra một chút:

- Có bị ai chăn dắt không? Có tụi nào hỏi mượn tiền không?

- Dạ cũng không nốt!

- Vậy có chơi cờ bạc thiệt không?

Tôi liếm môi, chơi đại một ván liều nữa. Dù sao nó là anh mình, nó đâu có ăn thịt mình được. Tôi mạnh dạn gật đầu:

- Dạ có anh. Em chơi ở cái hẻm gần trường đó.

Thằng anh nhíu mày, coi chừng cái dáng của nó đang suy nghĩ. Trời xui đất khiến thế nào, tôi nghĩ ngay ra tới cái hẻm nhà con nhỏ – bên trong đó cũng có mấy đám đánh bạc chứ bộ. Tôi thiệt thông minh quá đi trời. Thằng anh có vẻ tin tin, nhưng nó mà dễ tin người vậy đâu ai gọi nó là giang hồ chứ. Nó ngoắc tôi:

- Theo anh!

Rồi chào ba má tôi một tiếng, nó chẳng nói chẳng rằng đưa tôi lên cái xe bự tổ chảng, rồ ga phóng đi. Bình thường ngồi sau xe nó cũng oai lắm chứ bộ, ngồi sau xe giang hồ có số mà. Có điều giờ tôi chả thấy số má gì hết trơn hết trọi, chỉ thấy tim đang đập lô tô, không biết thằng cha này dắt mình tới chỗ nào.
Đoán tới đoán lui, không dè thằng anh tấp xe thẳng vô con hẻm … nhà con nhỏ. Nó không thèm quay lại, giọng lạnh te:

- Có đúng chỗ này không?

Tim tôi đập như ngựa phi. Thằng cha này đúng là con quỷ mà, nói chơi chơi mà nó nghĩ ngay ra chỗ này, ghê thiệt. Lão anh hình như đoán ra suy nghĩ của tôi, hắng giọng một cái:

- Cả khu này có độc cái hẻm này cho chơi bài, ngoài ra không có chỗ nào chơi nữa đâu!

Tới nước này thì tôi cũng đành gật lẹ. Thằng chả rồ ga, xe phi thẳng vô trong. Đi qua cửa nhà con nhỏ, tim tôi đập thình thịch mà không có dám ngó vô. Xe dừng ngay chỗ đám đánh bạc. Một cha xăm trổ đầy người bước ra, nở một nụ cười cầu tài:

- Có chuyện gì không anh hai?

Thằng anh hất hàm, chỉ về phía tôi hỏi:

- Mày xem hộ anh ông mãnh này có quen mặt không?

Thằng trọc xăm trổ ngó tới ngó lui một hồi, kêu:

- Em chưa thấy thằng nhỏ này bao giờ, anh hai.

Tim tôi muốn nghỉ đập luôn. Thằng cha này ác dữ dội à nha. NÓ cứ gật đại đi có mất kí lô nào trên người đâu chớ! Cũng may, thằng ác nhân đó bù lại thêm một câu:

- Để em hỏi mấy thằng nhỏ vòng ngoài coi! Tại mấy bữa nay em đi công chuyện nên cũng

ít lại chỗ này.

Nó bước ra vài bước, lấy cái tay ngoắc ngoắc. Dăm ba thằng tiểu yêu chạy vô, nghe nó nói gì đó rồi bước lại chào lão anh tôi, rồi dòm vô mặt tôi lom lom. Một thằng tiểu yêu nhìn tôi một hồi, ra chiều ngẫm nghĩ rồi kêu:

- Em nhìn anh này cũng quen quen, hình như hay uống cafe ở phía ngoài. Đúng rồi đó, ảnh hay chạy cái xe màu đỏ.

Tôi thấy mến thằng tiểu yêu này quá xá. Tôi hăm hở gật đầu lẹ:

- Đúng rồi đó, tui nè!

Ai dè thằng nhỏ bồi thêm một câu trớt quớt:

- Nhưng ảnh không có đánh bài. Ảnh hay tới rước con nhỏ trong hẻm này thôi.

Thằng anh tôi chỉ cần có vậy. Nó gật gật đầu chào mấy thằng kia, đưa tôi ra cái quán cafe thằng tiểu yêu hay chỉ. Nó bước vô quán, tôi bước theo sau như thể thằng phạm nhân sắp bị lôi ra tòa vậy. Không dè thằng anh nói chuyện nhẹ thật nhẹ à nha:

- Rồi, giờ chỉ có 2 anh em mình, không phải ngại gì cả. Em rốt cuộc dính vô cái chuyện gì, nói anh nghe coi. Anh là anh trai của em cơ mà, tại sao phải giấu?

Tôi khâm phục lão quá xá (Cái chiêu mềm nắn rắn buông của lão đã đạt tới mức thượng thừa, thằng nhóc như tôi sao lại không tin sái cổ). Tôi liếm môi một cái, trả giá:

- Nhưng anh không được nói với ba mẹ em nha.

Nó tỉnh bơ châm điếu thuốc, rít một hơi dài rồi thong thả:

- Còn tùy xem đó là chuyện gì nữa!

Tôi cũng tạm yên tâm. Giang hồ có số đâu ai đi kể mấy chuyện tình tầm bậy của đám con nít chớ. Tôi kể tuốt tuồn tuột chuyện tôi với con nhỏ, tất nhiên không kể giống như cách với anh em LX mà kể chủ yếu là tôi tiêu gì, xài gì mà hết đám tiền lớn tới vậy. Lão ngồi im, nghe trọn vẹn, cái mắt coi bộ suy nghĩ lâu lắc rồi gục gặc đầu:

- Ra là vậy, tiêu tiền để mua đồ cho bạn gái. Vụ này không đúng, nhưng cũng không sai gì lắm. Anh sẽ lựa lời nói qua với ba má em, dù sao em không dính vào ba cái vụ hút chích cờ bạc được rồi.

Rồi đột ngột, lão đổi tông hỏi một lô một lốc về con nhỏ. Sinh năm bao nhiêu, ba làm gì, má làm gì, học giỏi không rồi trên trời dưới biển. Nghe tôi nói con nhỏ bằng tuổi tôi, lão có vẻ thoáng ngạc nhiên, lẩm bẩm:

- Nhỏ xíu mà lanh ghê ta?

Rồi không nói thêm gì nữa, lão quay xe đưa tôi trở về nhà. Dù sao, có một đứa con dại gái cũng đỡ hơn nhiều so với việc có một đứa con nghiện ngập hay thần bài, ba má tôi cũng la 1 chặp rồi thôi. Có điều, tôi sẽ bị cắt giảm hẳn tiền tiêu vặt, khỏi đi xe máy và quan trọng nhất, tiền bạc được ba má tôi cất hết vô két sắt.
Các bạn hẳn cũng thừa hiểu tình trạng của tôi lúc đó bi đát tới cỡ nào. Đang rủng rỉnh có tiền ăn tiêu, ra đường đầu chuốt gel đít bốc khói, oai phong lắm chứ bộ. Có điều, tôi giờ này hệt như đang bay trên mây rớt cái rầm một cái xuống đất vậy. Đi học – có người đưa, nếu không muốn, có thể chọn phương án 2: đi bộ. Tiền đủ uống cốc nước mát, còn lại là chấm hết. Ba tôi tuyên bố một câu nghe muốn

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,23 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT